Tôi run rẩy mở Weibo, vào phần tin nhắn riêng của Chỉ Hề Gia Có Thể Thấy.
Tiện Hề Hề: 【Kiến tổng? Có đó không?】
Tiện Hề Hề: 【Kiến gia?】
Chỉ Hề Gia Có Thể Thấy: 【Có đây, Tiện đại.】
Tiện Hề Hề: 【Tối nay ngài làm cái trò gì vậy ——】
Chỉ Hề Gia Có Thể Thấy: 【Tâm trạng không tốt lắm, nên muốn vung tiền thôi.】
Ồ.
Thế giới của đại lão.
Phàm nhân đúng là không thể nào hiểu nổi.
Tiện Hề Hề: 【Tại sao tâm trạng không tốt?】
Chỉ Hề Gia Có Thể Thấy: 【Ngài không vui, tôi liền khó chịu.】
Tôi ôm ngực, ngã gục tại chỗ không dậy nổi.
Chỉ Hề Gia Có Thể Thấy: 【Giờ tâm trạng ngài đã tốt hơn chút nào chưa?】
Tôi khỏe rồi.
Tôi khỏe đến mức không thể khỏe hơn được nữa.
Tiện Hề Hề: 【Người đến trung niên biết đủ là vui.GIF (hiệu ứng chữ lấp lánh ngũ sắc)】
Tiện Hề Hề: 【Bạn là cây cầu đưa tôi tới hạnh phúc.JPG (ảnh Nhĩ Khang ôm Ngũ A Ca đang ngất xỉu)】
Tiện Hề Hề: 【Lòng biết ơn cảm ơn vì có bạn.JPG (ảnh Vương Bảo Cường giơ ly rượu vang)】
Tôi gửi liền tù tì ba cái meme dành riêng cho người già.
Hy vọng đại lão có thể cảm nhận được nỗi "vui sướng" của "ông già" này vào lúc này.
Chỉ Hề Gia Có Thể Thấy: 【Ngủ ngon, Tiện đại.】
Tôi bán manh (làm nũng) nửa ngày trời.
Anh ta đến một cái icon biểu cảm cũng không thèm cho tôi.
Đúng là phong thái đại lão.
Vài ngày sau, công ty LH lại cử một đại diện mới liên lạc với biên tập của tôi.
Vừa vào việc là xin lỗi, là đính chính ngay.
Bảo là người phụ trách trước đó không giỏi ăn nói, truyền đạt thông tin sai lệch.
Lần này, LH không nói nhăng nói cuội gì nữa.
Chốt đúng hai chữ: Bán không?
Đậu má.
TÔI! KHÔNG! BÁN!
.
Chiếc Rolls-Royce bầu trời sao cuối cùng cũng dừng lại trước cửa khách sạn.
Người mở cửa xe không phải tài xế.
Mà là nhân viên phục vụ đeo găng tay trắng.
Đúng là sang chảnh.
Giản Vệ Đông sải đôi chân dài bước ra khỏi xe sang.
Trong nháy mắt khiến bao nhiêu thiếu phụ, quý bà ngất ngây con gà tây.
Mỗi cử chỉ điệu bộ đều hào hoa phong nhã, quyến rũ chết người.
Nhưng chỉ có tôi mới biết.
Ông ấy đang âm thầm COSPLAY nhân vật Đơn Quân Hạo trong phim Hoàng Tử Ếch.
Trái tim thiếu niên của đàn ông trung niên đúng là đáng sợ thật mà.
Bồi bàn dẫn đường, tôi và lão Giản bước vào nhà hàng.
Ánh đèn rực rỡ.
Nhưng không một bóng người.
Giản Vệ Đông: "Tối nay bố bao trọn gói chỗ này rồi."
Tôi đỡ trán.
Hứa với con đi.
Đừng có lén lút xem tiểu thuyết Tổng tài bá đạo nữa được không, OK?
Trong lúc chờ đối phương tới, lão Giản ra ngoài hút điếu thuốc.
Tôi cúi đầu lướt điện thoại.
Dạo gần đây đồ án tốt nghiệp gặp nút thắt, tôi lại còn xảy ra bất đồng quan điểm với mấy bạn cùng nhóm.
Lực bất tòng tâm.
Bèn xem ảnh đại thần để lấy chút tinh thần.
Chẳng hiểu sao lướt một hồi lại lướt đúng trúng Lý Hành.
Trên Weibo cứ truyền tay nhau đúng một tấm ảnh của anh ta.
Tấm ảnh chụp góc nghiêng cực phẩm khi anh ta mặc áo thun đen, tựa lưng vào bàn máy tính.
Sống mũi cao thật đấy.
Ánh mắt lạnh lùng, kiêu sa, toát lên khí chất quý tộc đặc trưng.
Bài đăng viết: "Lý Hành - người sáng lập LH có một quá khứ gần như huyền thoại, đạt được thành tựu cực cao trong nhiều lĩnh vực như thiết kế game, cờ vua quốc tế, trí tuệ nhân tạo, khoa học máy tính... là sự kết hợp hoàn hảo giữa khoa học và óc sáng tạo..."
Lướt lướt bình luận:
【Đẹp trai】
【Đẹp trai thật sự】
【Anh ơi đẹp trai quá】
...
Chẳng có thông tin gì giá trị.
Bỏ qua.
Bài tiếp theo.
Lại liên quan đến Lý Hành.
Nội dung là: "Nền tảng ươm mầm thiết kế game nguyên bản LH nhằm hỗ trợ lực lượng thiết kế game trẻ trong nước, đã triển khai kế hoạch hỗ trợ đồ án tốt nghiệp, lựa chọn những dự án tiềm năng để chỉ dẫn thiết kế, hỗ trợ kỹ thuật, những ứng viên xuất sắc được chọn sẽ được sử dụng phòng làm việc của LH miễn phí..."
Nghe hơi quen quen.
Hình như Quách Hiểu Bạch cũng nộp đơn qua email rồi.
Xong rồi suốt ngày chia sẻ ảnh cá chép cầu may để được chọn.
Quách Hiểu Bạch cứ nói mãi, bảo đội chúng tôi "non" quá.
So với đám đại lão ở LH.
Thì đúng là một lũ học sinh tiểu học.
Uổng công cho cái kịch bản planning tuyệt vời của tôi.
Nhưng mà cũng đâu có tệ đến mức đó đâu nhỉ.
Mục tiêu là Avatar.
Thành phẩm là Aladdin. (Chơi chữ: Ý nói kết quả xa vời mục tiêu ban đầu)
Thế thôi.
Tôi không nhịn được mà chạy thử bản demo game trên điện thoại.
Một nhân vật nhỏ đeo mặt nạ quái vật rơi xuống từ không trung, đáp trên một lá sen xanh biếc.
Chơi được một lát.
Có người ngồi xuống phía đối diện.
Tôi cứ ngỡ lão Giản hút thuốc xong đã quay lại.
Đầu cũng không thèm ngẩng lên.
Cho đến khi người đó nhàn nhạt cất tiếng hỏi: "Game này là do cô tự thiết kế à?"
Một giọng nói trẻ trung và lạ lẫm.
Tôi đột ngột ngẩng đầu.
Thấy ngay đại lão thiết kế game vừa mới lướt thấy trên Weibo xong, lúc này đang ngồi ngay trước mặt, nhìn thẳng vào tôi.
Lý Hành.
Đây chẳng phải Lý Hành sao?
Tại sao anh ta lại xuất hiện trên bàn tiệc của nhà tôi?
Chẳng lẽ...
Tôi, Lý Hành, đi xem mắt?
.