Gió đêm mùa hè vẫn còn mang theo hơi nóng của ban ngày, nhưng đã dịu mát hơn nhiều. Thẩm Trị uống chút rượu, đầu óc hơi choáng váng, nhân lúc trời chưa tối hẳn, anh gạt bỏ sự náo nhiệt trong nhà, một mình ra ngoài hóng gió.
Đây là biệt thự ngoại ô của Cao Lãng – một người bạn thân. Cao Lãng thường hẹn vài người bạn ra đây thư giãn vào cuối tuần, nào là bơi lội, tiệc tùng, nướng thịt, tóm lại là chẳng bao giờ thiếu trò vui. Thẩm Trị tuy không mặn mà với những hoạt động này nhưng thỉnh thoảng vẫn tham gia. Dạo gần đây cuộc sống tẻ nhạt, chẳng biết từ lúc nào anh đã uống khá nhiều. Anh đi bộ một lát rồi bước vào cánh rừng thưa cách đó không xa, ngồi xuống thảm cỏ tựa lưng vào gốc cây nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lát sau, có tiếng bước chân của hai người tiến lại gần. Cách một bụi cỏ và thân cây, hai người đó không nhìn thấy Thẩm Trị. Thẩm Trị nghe thấy tiếng họ nói chuyện, đang định đứng dậy rời đi thì nghe thấy những âm thanh mập mờ.
Tiếng thở dốc khác lạ, dồn dập lại nồng nàn, giữa khu rừng tĩnh mịch có thể nghe rõ tiếng môi lưỡi quấn nhau, người phụ nữ phát ra một tiếng rên rỉ tựa như tiếng nức nở.
Thẩm Trị đang lưỡng lự không biết có nên bước ra hay không thì đằng kia đã truyền đến tiếng sột soạt cởi quần áo, chẳng mấy chốc tiếng da thịt va chạm và tiếng thở dốc kìm nén vang vọng khắp cánh rừng. Khoảng cách rất gần, hai người đang đắm chìm trong đó không hề phát hiện ra Thẩm Trị sau thân cây, nhưng họ cũng vô tình chặn mất đường đi của anh.
Hồi lâu sau, sau một hồi vận động dồn dập và mãnh liệt, hai người vội vã kết thúc cuộc hoan lạc lén lút này. Đợi họ rời đi, Thẩm Trị mới đứng dậy quay về biệt thự.
Khi Thẩm Trị vào nhà, những người bên trong đã say khướt không ít. Người thì vẫn đang uống rượu, người thì chơi game, lại có mấy cô gái tụ tập trò chuyện. Cao Lãng ngồi trên sofa, ngửa đầu uống một lon bia, trên cổ có dấu vết đỏ hồng mập mờ.
Trong số các cô gái, có một người thanh thuần đáng yêu cứ lén lút quan sát Cao Lãng, trong ánh mắt chứa đựng thứ tình cảm sâu nặng khó nói thành lời.
Sắc mặt Cao Lãng vẫn bình thường, thấy Thẩm Trị vào liền hỏi: "Cậu chạy đi đâu thế?"
Thẩm Trị không trả lời. Anh cầm lấy lon bia ướp lạnh trên bàn, nốc hơn nửa lon mới cảm thấy bớt nóng.
Mùa hè vừa mới bắt đầu, mà Thẩm Trị đã cảm thấy mùa hè này đặc biệt dính dấp và oi nồng.
.
Dư Âm giúp chú Vương cắt tỉa bãi cỏ suốt cả buổi chiều.
Thẩm phu nhân mấy ngày trước đã bay sang Ireland, nghe nói là đi tránh nóng cùng hội chị em. Thẩm tiên sinh bận rộn ở công ty quanh năm suốt tháng, hiếm khi về nhà. Con trai lớn nhà họ Thẩm cũng ở nước ngoài thường xuyên. Trong căn biệt thự rộng lớn, chủ nhân duy nhất còn ở lại chỉ có Thẩm Trị.
Tối nay Thẩm Trị không về nhà, Dư Âm ăn cơm cùng dì Trần và mọi người, xong việc mới trở về phòng mình. Cô không nghỉ ngơi mà lấy đề thi ra bắt đầu làm bài.
Kỳ nghỉ cuối tuần bận rộn sắp kết thúc, ngày mai phải trở lại trường. Dư Âm năm nay học lớp 11, sắp bước vào lớp 12 nên không dám lơ là việc học chút nào.
Chẳng mấy chốc đã đến nửa đêm, đã hơn mười hai giờ, Dư Âm cắn đầu bút, vẫn đang suy nghĩ về một bài toán khó. Bên ngoài có tiếng xe, chắc là Thẩm Trị đã về.
Buổi tối Thẩm Trị thường hiếm khi gọi người, nhưng đêm nay điện thoại nội bộ trong phòng lại reo lên, Dư Âm nhanh chóng nhấc máy.
"Nấu cho tôi một bát canh giải rượu."
Giờ này mọi người đều đã ngủ, Dư Âm đặt bút xuống, vào bếp nhanh chóng nấu một bát canh giải rượu, bưng khay mang lên phòng Thẩm Trị.
"Cốc cốc."
"Vào đi."
Dư Âm bước vào phòng Thẩm Trị. Anh đang ngồi trên sofa ở phòng ngoài, đầu tựa ra sau, nhắm mắt, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Dư Âm nhẹ bước tới gần, đặt bát canh giải rượu lên bàn trà trước mặt anh, rồi định rời đi.
"Xả nước tắm giúp tôi với, cảm ơn."
Thẩm Trị vẫn không mở mắt. Dư Âm khẽ đáp một tiếng, quay người đi vào phòng tắm phía trong, vặn vòi nước bồn tắm, nhìn làn nước nóng bốc hơi "ào ào" chảy vào bồn.
Một lát sau, Thẩm Trị uống xong canh giải rượu, cảm thấy đầu óc bớt choáng váng mới đứng dậy đi vào phòng ngủ. Anh lấy quần áo trong tủ, đến cửa phòng tắm, nói với Dư Âm vẫn còn ở bên trong: "Cô đi nghỉ đi."
Nước trong bồn đã đầy hơn nửa, Dư Âm vừa rồi vẫn luôn ngồi xổm, nghe thấy tiếng Thẩm Trị liền vội vàng đứng dậy. Động tác quá nhanh, cộng thêm chứng thiếu máu kinh niên khiến cô nhất thời tối sầm mặt mày, thân hình không vững ngã nhào vào bồn tắm.
Một tiếng "tõm" vang lên, nước bắn tung tóe.
Nửa thân người Dư Âm ngã vào bồn tắm, trông rất chật vật. Cô mặc bộ đồ ngủ màu trắng kiểu dáng bảo thủ, bị nước thấm vào liền trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy bên trong cô mặc một chiếc áo lót trắng và một chiếc quần lót màu xám.
Không phải cùng bộ. Mắt Thẩm Trị hơi nheo lại, nhìn thấy rõ mồn một.
Dư Âm trông khá xinh xắn, chỉ là ngũ quan hơi thanh đạm. Bình thường cô luôn ăn mặc kín cổng cao tường, Thẩm Trị cũng không ngờ dáng người Dư Âm lại đẹp đến vậy, đặc biệt là vòng một, không giống như một thiếu nữ mười bảy tuổi.
Mùa hè này đúng là nóng nực không dứt, Thẩm Trị cảm thấy người mình bắt đầu phát hỏa.
Dư Âm không màng đến cơn đau trên người, nhanh chóng bò dậy, hơi hoảng loạn, dùng tay che trước ngực. Cô muốn mau chóng ra ngoài, nhưng Thẩm Trị lại đứng ngay cửa, thân hình chắn hết lối đi.
Không biết vì sao Thẩm Trị không nhúc nhích. Dư Âm hơi sốt ruột, gọi một tiếng: "Nhị thiếu!"
Thẩm Trị vẫn bất động. Khi Dư Âm tiến lại gần, anh nhìn càng rõ hơn, còn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cô. Anh không biết dùng từ gì để tả mùi hương đó, chỉ thấy rất dễ chịu, mùi hương ấy cứ vấn vít quanh quẩn. Cơ thể anh dần có phản ứng khác lạ, cổ họng bắt đầu khô khốc.
"Nhị thiếu, phiền anh nhường đường một chút." Trong tình cảnh quẫn bách, giọng nói của Dư Âm khẽ run rẩy.
Cuối cùng Thẩm Trị cũng cử động, nhưng chỉ hơi nghiêng người, để lộ một lối ra nhỏ hẹp. Dư Âm chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây nên không kịp nghĩ ngợi nhiều mà bước ra, vô tình va phải người Thẩm Trị. Ngay khi cô chuẩn bị bước ra khỏi cửa, một đôi bàn tay lớn đã kéo cô lại...
Thẩm Trị cảm thấy mình thực sự đã say rồi.
.
Buổi sáng ở nhà họ Thẩm bận rộn mà yên tĩnh, người làm đều làm tròn bổn phận của mình. Hôm nay là Chủ nhật, Dư Âm thường dậy sớm làm việc, buổi chiều mới đến trường, nhưng hôm nay, Dư Âm đã xin nghỉ với quản gia dì Trần.
Dì Trần gần như không chút do dự mà đồng ý ngay. Chưa đến chín giờ, Dư Âm đã đeo ba lô rời khỏi nhà họ Thẩm.
Cô đi một mình, không đến trường, cũng chẳng biết đi đâu, ngồi xe buýt lòng vòng rất lâu mới xuống xe.
Dư Âm đi trên con phố lạ lẫm, không biết đây là đâu, chỉ biết nơi này cách nhà họ Thẩm và trường học rất xa. Cô đi không mục đích trên phố. Sự khó chịu về thể xác không thể che lấp được nỗi hoang mang trong lòng. Cô đang đi thì ngồi thụp xuống, vùi đầu vào hai bàn tay, khóc thầm.
Ở thành phố này, cuộc sống của ai cũng chẳng dễ dàng. Việc có người ngồi khóc bên đường cũng không phải chuyện lạ, nhưng dòng người qua lại vẫn không khỏi chú ý, rồi lại rời đi, thở dài cảm thán, biết đâu người tiếp theo ngồi khóc bên lề đường lại chính là mình?
Dư Âm khóc một lát rồi chậm rãi đứng dậy, lau nước mắt trên mặt. Cô tìm một hiệu thuốc đi vào. Nhân viên hỏi cô muốn mua thuốc gì. Cô nói bằng giọng thản nhiên: "Thuốc tránh thai."
Sau đó bồi thêm một câu: "Thuốc tránh thai khẩn cấp."
Dư Âm uống thuốc trên một chiếc ghế dài trong công viên nhỏ, ngồi hồi lâu mới rời đi. Cô không về trường ngay. Gần trường có rất nhiều quán ăn vặt. Cô tìm một tiệm bán đồ giải khát, gọi món rồi ngồi trong quán tập trung làm đề tiếng Anh. Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, thời gian trở nên vô cùng quý giá.
Vài tiếng sau, cô bạn thân Chu Kỳ gọi điện hỏi cô bao giờ đến trường, Dư Âm mới thu dọn đề thi trở về ký túc xá.
Chu Kỳ là một cô gái tính tình cởi mở, quan hệ rộng, bạn thân nhất của cô ấy là Dư Âm. Mọi người đều không hiểu vì sao Chu Kỳ lại chơi thân với Dư Âm, bởi trong mắt bạn học, Dư Âm là người ít nói, nội tâm, khó gần, hoàn toàn trái ngược với Chu Kỳ.
Nhưng điều đó không ngăn cản được việc họ như hình với bóng.
Dư Âm và Chu Kỳ ở chung một phòng ký túc xá. Mỗi lần cuối tuần quay lại, Chu Kỳ luôn mang theo túi lớn, túi nhỏ đồ ăn, lần này cũng không ngoại lệ. Cô ấy nhớ Dư Âm thích ăn cay, thấy bạn về liền vui vẻ nói: "Lần này mẹ tớ làm bao nhiêu là chân gà ngâm sả ớt, tớ mang hết đi cho cậu ăn thỏa thích luôn, ha ha."
So với Chu Kỳ, thái độ của Dư Âm có chút hờ hững, chỉ khẽ đáp một tiếng. Chu Kỳ cũng không để bụng. Tính tình Dư Âm đôi khi đạm mạc như vậy. Cô ấy đã quen tự mình dọn dẹp đồ đạc.
Dư Âm nhanh chóng thu xếp lại cảm xúc, trò chuyện với Chu Kỳ như bình thường. Khi đã dọn dẹp hòm hòm, Chu Kỳ khoác tay Dư Âm định đi ăn cơm ở căn tin, vừa ra khỏi cửa, điện thoại của Dư Âm vang lên. Cô lấy ra nhìn, là Thẩm Trị.
Rất hiếm khi có người gọi điện cho Dư Âm, Chu Kỳ tò mò hỏi một câu: "Ai thế?"
Dư Âm ấn im lặng rồi nhanh chóng cất điện thoại đi: "Không quen, là số lạ thôi."
Hai người cùng đi ăn cơm ở căn tin, vừa ăn vừa tán chuyện học hành, buôn chuyện phiếm. Chiếc điện thoại trong túi quần hết tối rồi lại sáng, rồi nhanh chóng trở về trạng thái tĩnh lặng.
.
Thẩm phu nhân từ Ireland về vào buổi sáng, hỏi dì Trần mới biết Thẩm Trị đêm qua về rất muộn, hình như còn uống rượu, đến giờ vẫn chưa dậy.
Đang nói thì Thẩm Trị từ trên lầu đi xuống, Thẩm phu nhân giả vờ giận dỗi: "Mẹ bình thường ít khi quản con, nhưng con mới bao lớn mà đã học thói uống rượu rồi?"
Dì Trần thấy Thẩm Trị xuống liền bảo người làm đi dọn dẹp phòng. Thẩm Trị thấy vậy tiện miệng nói một câu: "Ga giường bẩn rồi, con vứt trong thùng rác, giúp con vứt đi rồi thay bộ mới nhé."
Sau đó đối diện với Thẩm phu nhân, Thẩm Trị nhanh chóng chuyển chủ đề: "Mẹ, bố biết mẹ về chưa?"
"Ông ấy ấy à, làm gì có thời gian mà quan tâm đến mẹ!" Nhắc đến chồng, Thẩm phu nhân lại đầy rẫy những lời phàn nàn.
Hôm nay là ngày về nhà cũ. Gia tộc họ Thẩm rất lớn. Hiện tại, người nắm quyền vẫn là ông nội của Thẩm Trị. Ngoài các ngày lễ truyền thống, hàng tháng đều có ngày cố định để các thành viên trực hệ trong gia đình về nhà cũ dùng bữa. Thẩm phu nhân không kịp nghỉ ngơi, dẫn theo Thẩm Trị về nhà cũ.
Ông nội của Thẩm Trị – Thẩm Thế Phạn – là người thích soi xét lỗi lầm của con cháu. Các chú, cô và cả bố Thẩm thường xuyên bị ông nội gọi vào thư phòng nói chuyện. Đám con cháu nhỏ như Thẩm Trị lại càng hay bị ông nội giáo huấn trực diện, ai nấy đều khá sợ ông cụ. Nhưng Thẩm Trị là ngoại lệ. Ông nội thương nhất là đứa cháu trai này. Mỗi lần đối mặt với anh mới được coi là hòa nhã. Mỗi khi về nhà cũ, ông nội luôn đặc biệt quan tâm đến Thẩm Trị, kéo anh đánh cờ, hỏi han chuyện học hành, đời sống.
Lần nào Thẩm Trị cũng toàn tâm toàn ý ngồi đánh cờ với ông. Tuổi anh tuy nhỏ nhưng kỳ nghệ thực sự không thấp, lần nào ông nội cũng được một trận cờ thỏa thích với Thẩm Trị.
Đến khi Thẩm Trị rảnh rang để gọi điện thì đã đến giờ cơm tối. Anh gọi hai cuộc Dư Âm đều không nghe máy. Anh cũng không gọi thêm nữa.
Thứ Hai, Thẩm Trị dậy sớm đi học như thường lệ.