Dư Âm trở về nhà họ Thẩm, vẫn như thường lệ đặt ba lô xuống rồi vào bếp phụ giúp. Cô không biết Thẩm phu nhân đã về, còn Thẩm phu nhân thì canh đúng giờ để tìm Dư Âm, bảo cô cùng bà vào phòng hoa chăm sóc cây cối.
Mấy năm nay Thẩm phu nhân càng lúc càng cảm thấy cô đơn. Chồng quá bận rộn, hai đứa con trai thì đứa nào cũng ít nói; bà khá quý Dư Âm, vì đây là một đứa trẻ thực thà, lương thiện lại chịu thương chịu khó.
Dư Âm kính trọng và biết ơn Thẩm phu nhân. Từ lúc mẹ cô còn sống, bà đã hết lòng giúp đỡ hai mẹ con. Sau này mẹ Dư Âm qua đời vì tai nạn giao thông, Thẩm phu nhân không chỉ lo liệu tang lễ mà còn tài trợ cho cô tiếp tục đi học. Ân tình sâu nặng như thế khiến Dư Âm cảm thấy có làm gì cũng không báo đáp hết được.
Trong phòng hoa bằng kính, Thẩm phu nhân đang tỉa cành, còn Dư Âm thì tưới nước.
Thẩm phu nhân vừa phàn nàn chuyện con trai cả Thẩm Nhượng đi biền biệt không về, con trai thứ Thẩm Trị thì chẳng đủ tinh tế, vừa bùi ngùi cảm thán: "Ta mà sinh được một đứa con gái thì tốt biết mấy, ngoan ngoãn như tiểu Âm đây thì ta cũng vui vẻ thêm được vài năm."
Dư Âm mỉm cười: "Thật ra Nhị thiếu rất quan tâm đến phu nhân, có lẽ chỉ là anh ấy không giỏi bày tỏ thôi."
Thẩm phu nhân thở dài: "Con trai đúng là không thể tâm lý bằng con gái được."
Đang nói chuyện thì Thẩm Trị bước vào, cầm theo điện thoại của Thẩm phu nhân: "Mẹ, điện thoại của anh cả."
Thẩm phu nhân bình thường vẫn luôn trông ngóng đứa con trai cả ở nước ngoài, vừa nghe là Thẩm Nhượng liền đặt kéo xuống, cầm điện thoại đi ra ngoài: "Cái thằng nhóc thối này, còn biết đường gọi điện cho mẹ cơ đấy!"
Đợi Thẩm phu nhân đi xa, trong phòng hoa chỉ còn lại Dư Âm và Thẩm Trị. Dư Âm cảm thấy không khí như loãng đi, hơi thở có chút dồn dập.
Chờ đợi suốt một tuần, Thẩm Trị cuối cùng cũng gặp được Dư Âm. Dư Âm không cách nào đối diện với anh, vội vàng xoay người để lại cho anh một bóng lưng. Thẩm Trị cân nhắc một hồi mới mở lời, giọng điệu rất chân thành: "Chuyện đêm hôm đó... tôi xin lỗi. Tôi biết chuyện này gây tổn thương rất lớn cho cô. Tôi cũng không biết phải làm sao mới bù đắp được…"
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi, không cần bù đắp đâu." Dư Âm nói thật nhanh câu này rồi vội vã chạy ra khỏi phòng hoa.
Thẩm Trị nhìn theo bóng dáng gầy gò của Dư Âm, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Ra khỏi phòng hoa, Dư Âm mới thấy hô hấp thuận lợi trở lại. Chắc do quá căng thẳng, mắt cô rơm rớm mấy giọt lệ. Cô lấy tay quẹt đi, cố nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng để bình tĩnh lại. Cô giả vờ như không có chuyện gì, quay trở về bếp.
Ở nhà họ Thẩm, cô không quen việc để tay chân rảnh rỗi.
Dư Âm đến nhà họ Thẩm từ năm bảy tuổi. Cô và Thẩm Trị có thể coi là cùng nhau lớn lên, nhưng cả hai chỉ dừng lại ở mức quen biết. Thẩm Trị lúc lớn là một thiếu niên lạnh lùng, lúc nhỏ cũng là một đứa trẻ lầm lì; Dư Âm từ nhỏ đã tự ti, hướng nội, hai người thậm chí còn hiếm khi nói chuyện với nhau.
Chuyện xảy ra đêm đó, Dư Âm không dám nhớ lại. Sức cô không lớn bằng Thẩm Trị nên rất khó vùng vẫy, nhưng cô vẫn có miệng để kêu cứu. Thực tế cô cũng đã kêu lên, nhưng ngay sau đó cô lại nghĩ: nếu có người chạy đến, mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào?
Nghĩ đến đó, Dư Âm dần từ bỏ việc phản kháng.
Dư Âm chỉ muốn chuyện đêm đó có thể trôi qua như vậy, coi như chưa có gì xảy ra, cuộc sống vẫn tiếp diễn theo quỹ đạo cũ. Cô muốn học hành thật tốt, thi vào một trường đại học khá, tìm một công việc ổn định, sống cuộc đời của riêng mình và báo đáp ân tình của Thẩm phu nhân. Đó là mong ước của mẹ, cũng là mục tiêu nỗ lực sống của cô.
.
Sau bữa tối, Ứng Thanh Hề cùng mẹ là Ứng thái thái đến nhà họ Thẩm.
Mấy ngày trước, Ứng thái thái đưa con gái về nhà ngoại dự tiệc thọ bách niên của người lớn trong nhà, cả gia đình đều về chúc thọ. Dù sao cũng sắp thi nên ở trường toàn là ôn tập. Ứng thái thái xin nghỉ cho con gái rồi đưa cô về thành phố S. Từ thành phố S trở về, bà mang theo không ít đặc sản, vừa rảnh rỗi liền đưa con gái sang biếu Thẩm phu nhân. Hai người chơi thân nhiều năm tình như chị em, không thiếu được những chuyện riêng tư để tâm sự, nên Ứng Thanh Hề sang chỗ Thẩm Trị để giết thời gian.
Ứng Thanh Hề và Thẩm Trị mới thực sự được gọi là thanh mai trúc mã, nhưng ở chỗ Thẩm Trị, cô nàng lại chỉ toàn kể về Cao Lãng: "Tớ thật sự phục cái tên mặt dày vô sỉ đó rồi, gọi điện đến mức máy tớ sập nguồn luôn."
Cao Lãng bị Ứng Thanh Hề mô tả là "mặt dày vô sỉ" quả thực không ngoa chút nào.
Thẩm Trị: "Cậu cứ nghe máy là cậu ta không gọi nữa thôi."
"Tớ mà nghe thì cậu ta sẽ buôn đến lúc máy hết pin mới thôi, phiền chết đi được!" Miệng thì nói phiền, nhưng Thẩm Trị nhìn bộ dạng Ứng Thanh Hề thì không hẳn là thực sự ghét bỏ. Ba người lớn lên bên nhau từ nhỏ, Thẩm Trị khá hiểu Ứng Thanh Hề; cô là một nàng công chúa kiêu kỳ, cái gì cũng muốn tốt nhất, còn tính cách Cao Lãng có phần phong lưu bất cần, điểm này cô không thích lắm.
Ứng Thanh Hề với Thẩm Trị ngoài chuyện Cao Lãng ra cũng chẳng có nhiều chủ đề để nói, bèn tán gẫu vài câu rồi ngồi trong phòng anh xem phim, đợi Ứng thái thái. Thẩm Trị cầm một cuốn sách, ngồi ở đầu kia của sofa. Hai thiếu niên thiếu nữ ngoại hình xuất chúng, dù không nói gì thì khung cảnh cũng rất đẹp đẽ.
"Cốc cốc" tiếng gõ cửa vang lên.
"Mời vào."
Dư Âm bưng khay đi vào. Nhà bếp đã chuẩn bị đồ ngọt, trái cây và trà hoa cho Ứng Thanh Hề; vừa rồi Thẩm phu nhân dặn cô mang lên. Cô cẩn thận đặt từng đĩa đồ ăn lên bàn trà trước mặt Ứng Thanh Hề: "Ứng tiểu thư, mời tiểu thư dùng."
"Cảm ơn." Ứng Thanh Hề thường xuyên đến nhà họ Thẩm. Đồ chuẩn bị đều là những món cô thích. Cô nâng chén trà nhài lên nhấp một ngụm, mắt không rời khỏi màn hình.
Nghe thấy giọng của Dư Âm, sự chú ý của Thẩm Trị không còn nằm trên trang sách nữa. Dư Âm quay lưng về phía anh, cúi người sắp đặt đồ đạc. Quần áo rất vừa vặn. Theo động tác cúi người vươn tay của cô, một đoạn da thịt trắng ngần lộ ra, trắng đến lóa mắt. Thẩm Trị không thể dời mắt khỏi người cô. Anh vẫn nhớ eo cô rất thon, đường cong rất đẹp; đêm đó tay anh đã lưu luyến trên eo cô rất lâu. Da thịt cô mịn màng, chạm vào cực kỳ dễ chịu. Anh đã không nỡ buông ra, cuối cùng anh bóp chặt lấy eo cô, mạnh mẽ đâm sầm vào cơ thể cô...
Buổi tối Thẩm Trị không uống trà hay cà phê, cũng hiếm khi ăn đồ lặt vặt. Dư Âm đặt một ly nước lọc trước mặt anh, lúc ngẩng lên vô tình chạm phải ánh mắt của Thẩm Trị. Bị đôi mắt sáng quắc của anh nhìn chằm chằm, lòng cô hoảng hốt, vội vàng thu khay rồi rời khỏi phòng anh.
Có lẽ là ảo giác, Dư Âm cảm thấy ánh mắt Thẩm Trị nhìn mình vừa rồi y hệt như đêm hôm đó.
Thẩm Trị nhìn Dư Âm gần như là chạy trốn khỏi phòng. Anh đứng dậy vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh rửa mặt, mới thấy cơn nóng nảy trong lòng dịu đi đôi chút.
Có một việc anh phải thừa nhận: đêm đó tuy uống nhiều nhưng đầu óc anh vẫn tỉnh táo. Anh chỉ là không kiểm chế được bản thân, để cho con dã thú trong lòng xông ra ngoài mà thôi.
.
Trong hai ngày ở nhà họ Thẩm, Dư Âm đều cố gắng tránh mặt Thẩm Trị. May mà Thẩm Trị vẫn như bình thường, hai người không có nhiều cơ hội tiếp xúc.
Ba giờ chiều Chủ nhật, Dư Âm dọn dẹp xong đồ đạc, thưa với dì Trần một tiếng rồi chuẩn bị đến trường. Bên ngoài nắng vẫn gắt, Dư Âm đội mũ, đeo ba lô, tay còn xách một túi đựng quần áo thay đồ. Ở cửa cô gặp Thẩm Trị, dáng vẻ anh như sắp đi đâu đó, thấy Dư Âm, anh chủ động mở lời: "Về trường à? Tiện đường, đi cùng đi."
Phản ứng đầu tiên của Dư Âm là từ chối: "Không cần đâu, tôi đi xe buýt rất tiện."
Thẩm Trị không nói thêm, đưa tay lấy chiếc túi trong tay cô. Xe đã đỗ sẵn ở cửa, Thẩm Trị lên xe, Dư Âm đành phải đi theo. Cô lưỡng lự một lát rồi mở cửa ghế phụ lái. Tài xế chú Phùng chào cô, Dư Âm khẽ đáp lại.
Sau đó suốt dọc đường không ai nói năng gì. Dư Âm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, bên ngoài hơi nóng hầm hập, trong xe hơi lạnh dịu dàng.
Hơn 40 phút sau thì đến gần trường, Dư Âm nhờ chú Phùng đỗ xe ở gần đó. Cô lo lắng việc đưa đón đến tận cổng trường sẽ quá gây chú ý; Thẩm Trị có lẽ nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của cô nên không lên tiếng ngăn cản. Dư Âm xuống xe, sực nhớ túi đồ vẫn ở phía sau nên đành mở cửa ghế sau lần nữa. Đồ đạc đặt ngay cạnh Thẩm Trị, cô vươn tay xách lấy, Thẩm Trị khẽ liếc nhìn cô một cái, ánh mắt ấy mang đầy thâm ý. Dư Âm vội vàng né tránh rồi đóng cửa xe lại.
Chiếc xe từ từ rời đi, hòa vào dòng xe cộ.
"Âm Âm?" Chu Kỳ gọi cô với vẻ không chắc chắn.
Dư Âm thấy là Chu Kỳ cũng hơi bất ngờ: "Kỳ Kỳ, sao cậu lại ở đây?"
Chu Kỳ đáp: "Tớ đến đây mua đồ."
Vừa nãy lúc Dư Âm xuống xe cô đã nhìn thấy, còn thấy cả Thẩm Trị ngồi bên trong. Tuy chỉ thấy một góc nghiêng không rõ lắm, nhưng Chu Kỳ biết chắc chắn đó là một đại soái ca. Những cô gái nhỏ thấy trai đẹp luôn tò mò và phấn khích, cô nàng nhìn Dư Âm với ánh mắt trêu chọc hỏi: "Vừa nãy ai đưa cậu đến thế?"
Dư Âm xách đồ đi về phía trước: "Là Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm."
Chu Kỳ hiểu rõ hoàn cảnh của Dư Âm, cũng nghe cô kể nhà họ Thẩm có hai người con trai. Cô đi sau lưng Dư Âm, cười hì hì hỏi đầy vẻ mê trai: "Anh ấy có phải rất đẹp trai không?"
Lại hỏi dồn: "Anh ấy còn một anh trai nữa phải không? Hai người họ trông có giống nhau không? Ai đẹp trai hơn?"
Dư Âm hồi tưởng lại dáng vẻ của Thẩm Nhượng: "Trông họ khá giống nhau, nhưng anh cả anh ấy đã 27 tuổi rồi, trưởng thành hơn."
Thẩm Nhượng đã là một người đàn ông trưởng thành góc cạnh rõ ràng, còn Thẩm Trị vẫn là một thiếu niên thanh tú.
Chu Kỳ lộ vẻ ngưỡng mộ nói: "Cậu ngày nào cũng được ở chung nhà với hai đại soái ca, hạnh phúc quá đi mất."
Dư Âm nghe câu này liền mỉm cười. Nếu có thể, cô hy vọng mình được sống trong một gia đình có cả ba và mẹ.
Chu Kỳ không biết tâm tư của Dư Âm, tâm trí cô nàng đã bay bổng tận đâu đâu, cô hỏi đầy vẻ bát quái: "Ngày nào cũng chạm mặt nhau như thế, cậu có thích người ta không?"
Dư Âm hơi không chịu nổi cô bạn: "Chúng tớ không cùng một thế giới."
"Thế cùng một thế giới là sẽ thích à?" Chu Kỳ hoàn toàn không có ý định kết thúc chủ đề này.
Dư Âm bất lực: "Anh ấy cũng không phải kiểu người tớ thích."
Chu Kỳ cầm lấy túi đồ trong tay Dư Âm, xách giúp cô: "Trong đầu tớ đã tự biên tự diễn ra một bộ tiểu thuyết ngôn tình mười vạn chữ rồi, tên là Thiếu gia bá đạo yêu tôi, Công tử hào môn yêu nàng Lọ Lem số khổ."
Dư Âm cười cô bạn: "Thế còn cậu? Cậu là tiểu thuyết gì?"
"Tớ ấy à, phải là tình yêu hài hước, tên là Thiếu nữ nhiệt huyết làm tan chảy nam thần băng giá, chỉ có điều nam thần băng giá của tớ vẫn chưa biết đang ở phương nào."
Khi còn trẻ, người ta luôn mơ tưởng sống cuộc đời như trong tiểu thuyết hay phim ảnh: cô gái lương thiện, chàng trai dũng cảm, kẻ xấu xa độc ác; mỗi người đều có thiết lập nhân vật rõ ràng, trải qua một cuộc đời phong phú rực rỡ. Lớn lên rồi mới dần thấu hiểu, con người hiếm khi sống được một cách thuần túy; lương thiện có thể là nhu nhược, dũng cảm có thể là lỗ mãng, mọi chuyện đều không đơn giản chỉ có một mặt, nó rất phức tạp và thường khiến con người ta lạc lối.