Tần tướng quân nghe xong, sững sờ tại chỗ hồi lâu, trong lòng chẳng rõ là kinh hay hỉ. Tần phu nhân thì nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trông vô cùng khó coi. Riêng Tần Thời Nguyệt, nghe xong thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng.
"Tần tướng quân, tiếp chỉ đi thôi!" – Vị công công thấy Tần Dũng ngẩn người, bèn lên tiếng thúc giục.
Tần Dũng lúc này mới sực tỉnh, vội vàng đứng dậy, cung kính đón lấy thánh chỉ, nói:
Tần Dũng: "Công công không quản ngại vất vả, đường xá xa xôi tới đây truyền tin, xin mời dùng chén trà nóng rồi hãy đi!"
Vị công công nọ xoay người, vừa đi vừa để lại một câu: "Chẳng cần đâu! Ta còn phải sang các phủ khác truyền chỉ, hôm nay có mà bận tối mắt tối mũi!"
Đợi công công đi khuất, Tần phu nhân không nén nổi vẻ bất mãn mà lẩm bẩm:
Tần phu nhân: "Cuộc tuyển tú này, sao có thể nói không tuyển là không tuyển ngay được? Vậy chẳng phải công sức bấy lâu nay đều đổ sông đổ biển hết sao?"
Tần Thời Nguyệt: "Công sức gì cơ?" – Nàng gặng hỏi.
Tần Dũng: "Chẳng lẽ... ngày hôm ấy bà vào cung, là vì muốn tiến cử Nguyệt nhi với Thái hậu sao?" – Tần Dũng cũng nhận ra điều bất thường, quay sang chất vấn phu nhân.
Tần phu nhân thấy mình lỡ lời, dứt khoát thừa nhận:
Tần phu nhân: "Ta chẳng phải là muốn Thời Nguyệt được hóa phượng hoàng sao? Như thế thì địa vị của Tần phủ trong triều mới thêm phần vững chắc. Nếu không, hậu cung tiền triều đều để Mạc thị một tay che trời, Tần phủ chúng ta sớm muộn cũng chịu thiệt..."
Tần Thời Nguyệt: "Nói như vậy, bà vẫn là vì Tần phủ mà tính toán sao? Vậy sao bà không để con gái ruột của mình gả đi? Nữ nhân trong hậu cung bị Mạc Quý phi ám hại mà chết còn ít sao? Bà chẳng qua là muốn dùng ta làm quân cờ lót đường, nâng cao địa vị để con gái bà lọt vào mắt xanh của Cửu Vương gia, vẻ vang gả đi làm Vương phi! Bà vì nó mà trải thảm, lại muốn ta đi làm thiếp thất?" – Nàng phẫn nộ quát.
Tần phu nhân: "Lão gia à, ông nghe xem nó nói ta kìa, cứ như ta là kẻ lòng dạ xà quỷ. Ta chỉ là một lòng vì Tần phủ, một lòng vì ông thôi mà..." – Bà ta vừa nói vừa giả bộ khóc lóc.
Tần Dũng: "Thôi đi! Chuyện lớn thế này bà cũng không bàn bạc với ta. Bà tưởng Thời Nguyệt vào cung là chúng ta có thể đối kháng với Mạc phủ sao? Nó là con gái ruột của ta, ta chỉ mong nó gả được cho đấng lang quân như ý. Đẩy nó vào cung chính là đẩy nó vào hiểm cảnh. Nay Hoàng thượng đã hạ chỉ bãi bỏ, vậy thì tốt rồi. Nhân lúc còn kịp, phải mau chóng chọn cho Thời Nguyệt một lương phu mới phải..."
Tần Dũng đang nói, chợt thấy quản gia lại hớt hải chạy vào.
"Lão gia, lão gia!" – Quản gia thở hổn hển nói: "Có người... có người tới Tần phủ cầu thân!"
Tần Dũng: "Cái gì? Cầu thân? Là vị công tử nào, muốn cưới Thời Nguyệt hay Thời Xuân?"
"Là Đại tiểu thư Tần Thời Nguyệt. Còn về vị công tử nào, người cứ ra tiền viện xem là rõ, cái trận thế ấy..." – Quản gia chưa dứt lời, Tần Dũng đã vội vàng bước ra tiền viện.
Tần phu nhân: "Hừ, thật là tốt số, thánh chỉ vừa thu hồi đã có kẻ tới cầu thân..." – Tần phu nhân lạnh lùng buông lời, đoạn xoay sang dặn dò tỳ nữ: "Mau đi thám thính xem là công tử nhà ai mà nóng lòng đến thế?"
Một lát sau, tỳ nữ kia hớt hải chạy về, suýt chút nữa thì vấp ngã, hoảng hốt bẩm báo:
"Là... là Đại công tử của Mạc phủ, Mạc Thần!"
"Cái gì?" – Tần Thời Nguyệt và Tần phu nhân nghe xong thảy đều biến sắc, đồng thanh hét lên.