Một tiếng "rầm" vang lên, trước mắt Tạ Thu tối sầm.
Cậu hít một ngụm khí lạnh, ôm trán lùi về sau hai bước mới bàng hoàng nhận ra mình vừa lấy đầu tông vào cánh cửa.
Giọng một người phụ nữ xa lạ chói tai vang lên ngoài cửa: "Thời gian này con cứ ở yên trong phòng mà kiểm điểm đi, không đồng ý cuộc hôn nhân này thì đừng hòng ra ngoài!"
Đầu óc Tạ Thu vẫn còn choáng váng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Hôn sự gì cơ?"
Khoan đã, không phải cậu đang ngủ trong nhà trọ sao, sao tỉnh dậy lại ở một căn phòng khác rồi?
"Cuộc liên hôn giữa nhà họ Tạ và nhà họ Hạ đã định từ lâu rồi, cho dù bây giờ Hạ Tư Yến có thành người sống thực vật thì nhà họ Tạ chúng ta vẫn là trèo cao." Giọng người ngoài cửa vô cùng kích động, "Nếu con hủy hôn, nhà họ Hạ mà trách tội thì lúc đó chính con đã hại cả nhà họ Tạ đấy, biết chưa!"
Khoan... Nhà họ Hạ, Hạ Tư Yến?
Trong đầu Tạ Thu nổ "ầm" một tiếng, như thể bị sét đánh giữa trời quang, sốc đến độ cháy cả trong lẫn ngoài.
Tối qua trước khi đi ngủ, cậu có đọc một cuốn tiểu thuyết đam mỹ cẩu huyết ngược luyến, tên là hào môn gì đó, bạch nguyệt quang gì đó, dài quá nên không nhớ rõ, tóm lại là trong cuốn tiểu thuyết đó có một nhân vật pháo hôi độc ác trùng tên trùng họ với cậu, Tạ Thu.
Tạ Thu này có hôn ước với anh trai của vai chính công trong truyện. Nào ngờ trời có gió mây bất trắc, một vụ tai nạn xe đã khiến người đứng đầu Hạ thị hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh biến thành người sống thực vật.
Trước đây khi Hạ Tư Yến còn nắm quyền nhà họ Hạ, nguyên chủ đã tìm mọi cách để bám lấy anh. Sau khi chắc chắn Hạ Tư Yến gần như không thể tỉnh lại, hắn ta liền lật mặt như lật bánh tráng, không chỉ làm ầm ĩ đòi hủy hôn mà còn nhắm đến cả vai chính công, cố tình chen chân vào giữa cặp đôi chính, làm trời làm đất đủ kiểu, cuối cùng tự rước lấy hậu quả, bị tai nạn xe tông đến liệt nửa người, kết cục vô cùng thê thảm.
Nhớ đến đây, Tạ Thu bất giác rùng mình một cái.
Trùng hợp thay, cậu lại xuyên vào đúng lúc nguyên chủ đang khóc lóc om sòm đòi sống đòi chết để hủy hôn.
Ngay lúc Tạ Thu còn đang ngẩn người, người ngoài cửa đã đi xa.
Tạ Thu: "..."
Đi rồi sao? Ít nhất cũng phải cho mình cơ hội đổi ý nói đồng ý chứ.
Tạ Thu thở dài, nghĩ đến điều gì đó, cậu nhanh chóng xoay người đi về phía chiếc gương soi toàn thân.
Trong gương phản chiếu một khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn, lông mi vừa dài vừa cong vút, dưới mắt có một nốt ruồi nhỏ, đôi môi hồng nhạt điểm xuyết một châu môi bé xinh, tinh xảo như búp bê sứ bày trong tủ kính.
Tạ Thu phát hiện khuôn mặt này gần như giống hệt mình, ngay cả nốt ruồi dưới mắt cũng được sao y bản chính, chỉ trừ mái tóc dài hơi xoăn kia, có lẽ nguyên chủ đã lâu không cắt tóc rồi.
Đã đến thì cứ yên phận, sau cơn chấn động, Tạ Thu nằm vật ra giường, bắt đầu suy tính cho những bước tiếp theo.
Giường rất mềm, ngẫm nghĩ một lát, mí mắt cậu càng lúc càng nặng...
Khi Tạ Thu bị tiếng gõ cửa đánh thức lần nữa, màn đêm đã buông xuống.
"Tiểu Thu." Giọng nói chói tai của người phụ nữ kia lại vang lên ngoài cửa, "Ba con nói rồi, nếu con cứ nhất quyết đòi hủy hôn—"
Tạ Thu bật dậy khỏi giường, cắt ngang lời đe dọa của đối phương: "Con gả!"
Diêu Mạn không ngờ cậu thay đổi nhanh như vậy, ngẩn ra mấy giây mới phản ứng lại, vội vàng mở cửa: "Thật không? Cuối cùng con cũng nghĩ thông suốt rồi à?"
Tạ Thu nhìn người phụ nữ có phần phô trương trước mặt, kiên định gật đầu: "Thật, con đồng ý gả cho Hạ Tư Yến."
Tuy Hạ Tư Yến đã thành người sống thực vật, Hạ thị sau này do em trai anh là Hạ Cảnh Thần tiếp quản, nhưng nhà họ Hạ dù sao cũng là một gia tộc lớn, gả cho Hạ Tư Yến ít nhất cũng đảm bảo cơm ăn áo mặc, lại không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, thế này thì khác gì bánh từ trên trời rơi xuống?
Đùa chắc, cậu mới không thèm làm pháo hôi độc ác, cứ để cặp đôi chính ngược nhau ba trăm chương đi, có một ông chồng hào môn sống thực vật chẳng phải quá thơm rồi sao!
"Tốt quá rồi!" Diêu Mạn mừng đến phát khóc, giang hai tay lao tới, "Mẹ đã biết mà, nhà họ Tạ không nuôi con vô ích!"
Mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi, Tạ Thu linh hoạt né sang một bên, tránh được đối phương.
Thật ra thân thế của nguyên chủ cũng có chút đáng thương, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được vợ chồng Tạ Tấn nhận nuôi.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, chưa đầy hai năm, Diêu Mạn đã mang thai, sinh ra thiếu gia thật sự của nhà họ Tạ, từ đó về sau, hoàn cảnh của nguyên chủ ở nhà họ Tạ trở nên khó khăn.
Đúng lúc công ty nhà họ Tạ kinh doanh không thuận lợi, thế là hai vợ chồng nghiễm nhiên ép con nuôi gả vào nhà họ Hạ để xung hỷ cho Hạ Tư Yến, không chỉ bán được giá tốt mà còn có thể dựa vào cây đại thụ nhà họ Hạ để hóng mát, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Mặc dù Tạ Thu không hiểu tại sao ở thế kỷ 21 mà vẫn có người tin vào hoạt động mê tín dị đoan như xung hỷ, nhưng dù sao đây cũng là thế giới tiểu thuyết, tác giả nói hợp lý thì nó hợp lý thôi.
Diêu Mạn vồ hụt, có chút xấu hổ, lại sợ Tạ Thu đổi ý nên vội vàng thúc giục: "Đi nào Tiểu Thu, đi cùng mẹ báo tin vui này cho nhà họ Hạ."
"Cái đó..." Tạ Thu nhất thời không gọi được tiếng "mẹ", "Con đói rồi, ăn tối trước được không?"
"Đương nhiên là được!" Diêu Mạn vừa đi ra ngoài vừa cao giọng gọi, "Dì Vương, mau hâm lại bữa tối đi!"
Một lát sau, Tạ Thu xuống lầu, chạm mặt một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi.
"Này, coi như cậu cũng biết điều đấy." Tạ Hằng Vũ hất cằm, vẻ mặt cao ngạo và khinh thường, "Nhà họ Tạ chúng tôi không nuôi người ăn không ngồi rồi đâu."
Tạ Thu mím môi, không đáp lời.
"Mẹ kiếp, cậu nhìn tôi bằng ánh mắt gì thế hả?" Tạ Hằng Vũ tự dưng như bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên, "Nhà họ Tạ nuôi cậu lớn thế này, chẳng lẽ cậu không nên làm chút gì—"
"Xin cho qua một chút." Tạ Thu lịch sự lên tiếng, cắt ngang màn độc thoại của cậu ta.
Tạ Hằng Vũ nghẹn họng: "Cậu, cậu..."
Lúc này, Tạ Tấn đang ngồi trên sofa đọc báo lên tiếng: "Tiểu Thu, lại đây."
Tạ Thu cụp mắt, đi vòng qua Tạ Hằng Vũ đang ngây người để đến trước sofa.
"Đừng trách ba mẹ nhẫn tâm, thật ra tất cả đều là vì muốn tốt cho con thôi." Tạ Tấn ra vẻ thấm thía, "Gạt những chuyện khác sang một bên, gả vào nhà họ Hạ, ngày tháng tốt đẹp của con vẫn còn ở phía sau."
Tạ Thu cong khóe môi: "Vậy thì con nên nhường phúc khí này cho em trai mới phải."
Sắc mặt Tạ Tấn lập tức thay đổi: "Tạ Thu, mày—"
"Con đùa thôi." Tạ Thu lại cười một tiếng, "Con biết phải làm gì rồi."
"Mày biết là tốt rồi." Sắc mặt Tạ Tấn dịu đi một chút, đứng dậy rời khỏi sofa, "Tiểu Vũ, về phòng đọc sách đi."
Tạ Hằng Vũ không vui vẻ gì mà bỏ đi, trong phòng khách chỉ còn lại Tạ Thu, cậu yên tâm ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu dùng bữa.
Dì Vương lại bưng ra nửa đĩa gà nướng: "Cậu cả, cậu ăn từ từ thôi."
Tạ Thu ngước mắt lên, muốn nói lại thôi.
Dù sao cũng là đứa trẻ mình nhìn nó lớn lên, dì Vương lau khóe mắt: "Cậu cả, có ấm ức gì trong lòng thì cứ nói với dì Vương, nói ra sẽ thấy dễ chịu hơn."
"Dì Vương, gà nướng có thể rắc thêm chút bột thì là không?" Tạ Thu chớp chớp mắt, "Bột ớt cũng được."
Dù có ấm ức thế nào cũng không thể để cái bụng mình chịu thiệt được.
*
Sáng sớm hôm sau, khi Tạ Thu vẫn còn đang say giấc, cậu lại bị tiếng đập cửa "rầm rầm" đánh thức.
Cậu ngồi thừ một lát rồi mới đứng dậy đi ra sau cửa, mở cửa phòng.
Diêu Mạn đứng ngoài cửa, nói nhanh như bắn: "Tiểu Thu à, hôm nay Hạ phu nhân muốn gặp con, con mau sửa soạn rồi đến nhà họ Hạ đi!"
Vừa nói xong, bà ta lại chủ động đóng cửa lại.
Tạ Thu xoay người đi đến trước tủ quần áo, kéo ra xem, quần áo trong tủ không ít, nhưng đồ mặc được lại chẳng có mấy bộ.
Khó khăn lắm mới bới ra được một chiếc áo hoodie, phối với một chiếc quần bò rộng, Tạ Thu nhìn người trong gương, thầm nghĩ tóc tai thật sự cần phải cắt rồi.
Bản thân cậu vốn có gương mặt hơi nữ tính, giờ lại để tóc dài, trông sẽ gây nhầm lẫn về giới tính cho người khác.
Thế là trên đường đến nhà họ Hạ, Tạ Thu đã tranh thủ ghé vào tiệm cắt tóc.
Cắt tóc xong, cậu lại ngủ bù một giấc trên xe, lúc tỉnh dậy thì phát hiện xe đã dừng trước một biệt thự sân vườn.
Cánh cổng to lớn bề thế từ từ mở ra, xe tiếp tục chạy vào trong.
Chạy được vài phút, xe dừng lại, lập tức có người tiến lên mở cửa xe.
Tạ Thu cảm ơn rồi xuống xe, đi theo một người trông như quản gia vào trong.
Dinh thự hào môn xa hoa bậc nhất được miêu tả trong tiểu thuyết thật sự hiện ra trước mắt, cậu cố gắng giữ vẻ mặt không đổi, không muốn để mình trông quá thiếu hiểu biết.
Nhưng Tạ Thu vẫn không nhịn được mà thầm cảm thán trong lòng, thảo nào các nhân vật chính bị cưỡng chế yêu trong tiểu thuyết có trốn thế nào cũng không thoát khỏi nhà của bá tổng.
Nhưng nếu là cậu thì cậu sẽ không trốn đâu, dù sao cậu cũng là một kẻ mù đường, nơi lớn thế này dễ bị lạc lắm...
Đi lòng vòng một hồi, cuối cùng Tạ Thu cũng đến được một phòng khách sáng sủa và sang trọng.
Quản gia Lâm cung kính lên tiếng: "Phu nhân, cậu Tạ Thu đã đến rồi."
Tạ Thu ngước mắt nhìn, chỉ thấy một quý phu nhân xinh đẹp đang ngồi ngay ngắn trên sofa.
Trên mặt quý phu nhân không có nhiều dấu vết của thời gian, trang phục và trang điểm có vẻ giản dị nhưng khó che giấu được khí chất sang trọng, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã cao quý.
Tạ Thu lịch sự chào hỏi: "Hạ phu nhân."
Cùng lúc đó, Hạ phu nhân cũng đang lặng lẽ đánh giá cậu.
Chàng trai trước mặt có khuôn mặt nhỏ, da trắng, ngũ quan tinh xảo sắc nét, đôi mắt to như hạt lưu ly, trông rất lanh lợi và xinh đẹp.
Trước đây vội vàng gặp mặt một lần, chỉ cảm thấy đứa trẻ này để tóc khá dài, chứ không để ý dưới mái tóc đó lại là một dung mạo đẹp đẽ như vậy.
Hạ phu nhân khẽ gật đầu, cất tiếng gọi: "Tiểu Thu, lại đây với bác."
Tạ Thu bước tới, đến gần hơn vài bước.
Hạ phu nhân bất giác lại gật đầu, không chỉ có dung mạo xuất chúng, dáng người cao ráo thẳng tắp, khí chất cũng không tự ti cũng chẳng kiêu ngạo.
Hạ phu nhân dịu dàng hỏi: "Tiểu Thu, nghe mẹ con nói, con đồng ý kết hôn với Tư Yến rồi à?"
"Vâng, Hạ phu nhân." Tạ Thu đưa ra câu trả lời khẳng định.
Nói đến đây, cơ duyên khiến nguyên chủ và Hạ Tư Yến định ra hôn ước cũng rất hoang đường.
Hồi nhỏ Hạ Tư Yến gặp nhiều tai ương, có lần vào mùa đông lạnh giá, anh vô tình ngã xuống hồ trong nhà, suýt nữa thì mất nửa cái mạng.
Có lẽ người càng giàu lại càng mê tín, Hạ lão gia đã tìm cao nhân xem mệnh. Cao nhân nói sau khi trưởng thành Hạ Tư Yến vẫn còn một đại nạn, phải tìm người có mệnh cách đặc biệt để kết hôn thì mới có thể hóa giải tai ương.
Nhà họ Hạ tìm tới tìm lui, cuối cùng tìm đến nguyên chủ. Nhà họ Tạ có thể trèo lên cành cao như nhà họ Hạ thì đương nhiên là cầu còn không được, lão gia lập tức quyết định định ra hôn ước cho hai người.
Chỉ là sau khi trưởng thành, Hạ Tư Yến một lòng tập trung vào sự nghiệp, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến nguyên chủ, càng không muốn thực hiện hôn ước vô lý này, hôn sự cứ thế bị trì hoãn mãi.
Vì vậy lần này Hạ Tư Yến xảy ra chuyện, Hạ lão gia kiên quyết tin rằng vì hai người chưa kịp kết hôn nên Hạ Tư Yến mới không thể hóa giải tai ương, tránh được kiếp nạn.
Mà Hạ phu nhân đã đến bước đường cùng, cũng chỉ có thể đặt hy vọng cuối cùng vào Tạ Thu, mong rằng sau khi họ kết hôn, Hạ Tư Yến có thể tỉnh lại.
Hạ phu nhân vuốt ve chiếc vòng ngọc trong suốt trên cổ tay, lại nói: "Vậy bác có thể hỏi con, tại sao con lại đột nhiên đổi ý không?"
Thời gian này Tạ Thu ở nhà làm ầm ĩ đến trời long đất lở, bà cũng có nghe qua ít nhiều.
Tạ Thu nhỏ giọng đáp: "Dù sao con và anh cả Hạ cũng có hôn ước từ trước, hơn nữa..."
Hạ phu nhân hỏi dồn: "Hơn nữa cái gì?"
Tạ Thu cụp mắt: "Hơn nữa con thật sự có tình cảm với anh cả Hạ. Anh cả trở nên như thế này, con cũng rất đau lòng, rất muốn góp một phần sức lực của mình."
Đôi mày thanh tú nhíu lại, hàng mi như chiếc quạt nhỏ khẽ run rẩy, trông mong manh như thể chạm vào là vỡ, vô cùng đáng thương.
Hạ phu nhân lập tức quẳng lời nhắc nhở của con trai út ra sau đầu, dịu giọng an ủi: "Đứa trẻ ngoan, không ngờ con lại là người trọng tình trọng nghĩa như vậy, là bác trách lầm con rồi, chắc chắn trong chuyện này có hiểu lầm gì đó."
Một cậu bé xinh đẹp thế này, sao có thể là người có lòng dạ xấu xa được chứ?
Không đợi Tạ Thu trả lời, Hạ phu nhân đứng dậy: "Nào Tiểu Thu, bác đưa con đi xem Tư Yến."
Tạ Thu đáp: "Vâng, Hạ phu nhân."
Hai người đi qua hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, đến trước một phòng ngủ trên tầng hai.
Hạ phu nhân đẩy cửa: "Vào đi, Tiểu Thu."
Tạ Thu bước vào phòng ngủ, nhìn quanh một vòng.
Rất rõ ràng, phòng ngủ này đã được cải tạo thành phòng bệnh tại gia phù hợp cho bệnh nhân.
Tạ Thu dời mắt về phía giường bệnh, đột nhiên khựng lại.
Trên giường là một người đàn ông đang say ngủ, sắc mặt trắng bệch, hai má hóp lại, tuy hai mắt nhắm nghiền nhưng không khó để nhận ra qua sống mũi cao thẳng và đường nét gương mặt ưu tú rằng đây hẳn là một người đàn ông vô cùng anh tuấn.
Vì vai chính công trong truyện gốc là Hạ Cảnh Thần, nên tác giả không hề miêu tả chi tiết về người anh cả vừa xuất hiện chưa được mấy dòng đã bị tông thành người sống thực vật này.
Trong truyện chỉ giới thiệu Hạ Tư Yến tuổi còn trẻ đã trở thành người đứng đầu nhà họ Hạ, sau khi tiếp quản tập đoàn Hạ thị đã nhiều lần mở rộng bản đồ kinh doanh, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã tạo nên một đế chế kinh doanh thực thụ.
Tiếc là một thiên chi kiêu tử như vậy lại không có hào quang nhân vật chính, một vụ tai nạn xe bất ngờ đã khiến anh nằm trên giường bệnh không chút sức sống, mãi cho đến khi tiểu thuyết sắp kết thúc mới tỉnh lại.
Tạ Thu mím môi, nhưng sao tác giả có thể không nhắc đến việc Hạ Tư Yến đẹp trai như vậy chứ?
Hạ phu nhân đứng bên cạnh chú ý đến ánh mắt của cậu, trong lòng càng thêm chắc chắn, đứa trẻ này thật sự có tình cảm với Tư Yến.
"Bác sĩ nói Tư Yến đã qua thời kỳ vàng để tỉnh lại, xác suất thức tỉnh..." Hạ phu nhân nhìn người trên giường bệnh, vẻ mặt trở nên đau buồn, giọng cũng nhỏ dần, "Tuy hai đứa có hôn ước, nhưng con cũng phải suy nghĩ cho kỹ."
"Con đã suy nghĩ kỹ rồi, Hạ phu nhân." Tạ Thu đi về phía giường bệnh, "Hạ phu nhân, con tin anh cả Hạ nhất định sẽ tỉnh lại."
"Thật không?" Hạ phu nhân quay mặt nhìn cậu, giọng có chút gấp gáp, "Con thật sự tin Tư Yến sẽ tỉnh lại sao?"
Từ lúc xảy ra tai nạn đến giờ, Hạ Tư Yến đã hôn mê gần nửa năm, tất cả mọi người dù công khai hay ngấm ngầm đều liên tục nhắc nhở bà rằng xác suất con trai cả của bà tỉnh lại là vô cùng nhỏ.
Vậy mà giờ đây lại có một người kiên định nói với bà rằng Hạ Tư Yến nhất định sẽ tỉnh lại, bà như thể vớ được cọng rơm cứu mạng.
"Thật." Tạ Thu vươn tay, nắm lấy bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng trên giường bệnh, "Con có lòng tin—"
Lời còn chưa dứt, cậu cảm thấy ngón tay trong lòng bàn tay mình dường như vừa cào nhẹ một cái.
Tạ Thu giật mình, rụt tay lại như bị điện giật, cúi đầu nhìn chằm chằm vào bàn tay đó.
Hạ phu nhân cũng nhìn sang: "Sao vậy con?"
Bàn tay to lớn đặt trên ga giường trắng vừa thon dài vừa trắng bệch, những mạch máu xanh hiện lên rõ ràng, không chút sức sống.
Tạ Thu hoàn hồn, lại thử nắm lấy bàn tay đó một lần nữa.
Dưới mí mắt của hai người, ngón tay của Hạ Tư Yến khẽ động đậy.
Đáy mắt Hạ phu nhân lập tức dâng lên một tầng lệ, kinh ngạc mừng rỡ nói: "Tiểu Thu! Tư Yến biết con đến rồi!"
Trước khi đến đây, Tạ Thu đã tìm hiểu kiến thức liên quan, một số người sống thực vật có những hành động phản xạ, nhưng điều đó không có nghĩa là họ đã tỉnh lại hay hồi phục ý thức.
Chính những phản ứng nhỏ nhặt này thường khiến người nhà không thể từ bỏ, luôn ảo tưởng rằng một ngày nào đó tỉnh dậy, bệnh nhân sẽ mở mắt nói chuyện.
Nhưng Tạ Thu cũng biết Hạ Tư Yến sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh lại, thế là cậu hứa: "Hạ phu nhân, con nhất định sẽ chăm sóc anh cả Hạ thật tốt, cho đến khi anh ấy thật sự tỉnh lại."
"Tốt, tốt lắm..." Hạ phu nhân nắm lấy tay kia của cậu, "Tư Yến có con, là phúc của nó!"
Tạ Thu hổ thẹn không dám nhận: "Hạ phu nhân, người quá khen rồi."
"Ôi, đứa trẻ ngốc này, còn gọi Hạ phu nhân gì nữa!" Tô Uyển Dung dùng đầu ngón tay lau khóe mắt, giọng trách yêu, "Mau gọi mẹ đi!"
Tạ Thu: "Dạ?"
"Có phải con thấy hơi nhanh quá không?" Tô Uyển Dung thấy cậu ngây người, chủ động cho cậu một lối thoát, "Không sao đâu Tiểu Thu, không cần vội đổi cách xưng hô, đợi hai đứa kết hôn rồi gọi mẹ cũng chưa muộn."
Tạ Thu thầm thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn bác đã thông cảm."
Tô Uyển Dung nhìn cậu với ánh mắt tha thiết: "Vậy ngày mai con kết hôn với Tư Yến luôn nhé?"
Tạ Thu: "..."