Dưới ánh mắt mong chờ của Tô Uyển Dung, Tạ Thu chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Miệng mình đã nói hay như vậy, không lẽ đến việc nhỏ như lau người cũng không muốn làm?
Hơn nữa, mọi người đều là đàn ông, lau người thì có gì to tát đâu...
"Tốt, tốt, vậy sau này việc lau người cho Tư Yến giao cho Tiểu Thu nhé." Tô Uyển Dung cười rất vui vẻ, "Tiểu Thu, chồng của con có tật sạch sẽ đấy, con phải giữ cho nó sạch sẽ mỗi ngày nhé."
Tạ Thu vừa nghe vừa gật đầu, mãi cho đến khi hai chữ "chồng con" được thốt ra, vành tai trắng như tuyết của cậu đã đỏ ửng một cách đáng ngờ.
"Ngoan thật, đúng là một đứa trẻ ngoan." Tô Uyển Dung đưa tay xoa đầu cậu, "Vậy mẹ về phòng nghỉ trước đây, Tiểu Thu cố gắng lên nhé!"
Tạ Thu: "Con sẽ cố gắng..."
Tô Uyển Dung hài lòng rời đi, để lại Tạ Thu và hộ lý Tiểu Lý hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Một lát sau, Tạ Thu chủ động mở lời hỏi: "Cái đó... bây giờ tôi nên làm gì?"
"À! Cái này thực sự rất đơn giản!" Lý Vĩ hoàn hồn, đề nghị, "Tối nay tôi làm mẫu cho cậu xem một lần, tối mai cậu tự làm, cậu thấy thế có được không?"
Tạ Thu đồng ý: "Đương nhiên là được."
"Vậy tôi vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước ấm trước, cậu đợi một chút." Lý Vĩ vừa quay người vừa giới thiệu, "Nhất định phải là nước ấm, không được quá nóng cũng không được quá lạnh."
Tạ Thu: "Được, nước ấm."
Rất nhanh, Lý Vĩ từ nhà vệ sinh bưng ra một chậu nước ấm, sau đó bắt đầu cởi cúc áo mặc ở nhà của Hạ Tư Yến.
Theo từng chiếc cúc được cởi ra, lồng ngực của người đàn ông dần dần lộ ra trước mắt Tạ Thu.
Nằm trên giường gần nửa năm, dù có chuyên gia dinh dưỡng giỏi nhất, có hộ lý chuyên nghiệp nhất chăm sóc, nhưng cơ thể này vẫn không tránh khỏi gầy đi.
Do không được tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, làn da trên người đàn ông cũng trắng bệch, nhưng điều đáng kinh ngạc là, vùng eo và bụng săn chắc vẫn còn lờ mờ thấy được đường nét cơ bụng.
Không khó để tưởng tượng, trước khi trở thành người thực vật, Hạ Tư Yến đã sở hữu một thân hình cường tráng đến nhường nào.
Tạ Thu bất giác sờ lên bụng mình, lại chỉ sờ thấy một vùng phẳng lì.
Bất kể là nguyên chủ hay là chính cậu, vóc dáng vậy mà lại không bằng một người thực vật đã nằm nửa năm.
Xấu hổ, thật sự xấu hổ...
Sau khi cởi áo, Lý Vĩ vớt chiếc khăn trắng trong chậu ra, tiếp tục giải thích: "Vắt khăn đến mức không còn nhỏ giọt nước là được."
Tạ Thu lặng lẽ bỏ tay xuống: "Được, tôi nhớ rồi."
Lý Vĩ bắt đầu lau phần thân trên của người đàn ông, từ cổ thon dài đến bờ vai rộng phẳng, rồi đến cánh tay, nách, và vùng ngực bụng, lau rất tỉ mỉ.
Lau sạch xong, anh ta đặt khăn lại vào chậu nước, sau đó nhanh nhẹn cởi quần ngủ của Hạ Tư Yến.
Tạ Thu theo phản xạ quay mặt đi, khóe mắt liếc thấy bên trong người đàn ông có mặc quần lót, lúc này mới quay lại.
Kết quả là giây tiếp theo, cậu lại không kiểm soát được mà hơi mở to mắt.
Hạ Tư Yến nằm thẳng trên giường bệnh, bộ phận được bao bọc bởi chiếc quần lót màu đen, quả thực là quá...
Tạ Thu dụi mắt, có chút không dám tin, người đàn ông trong trạng thái ngủ say mà vẫn có thể phồng lên như vậy sao?
"Tiếp theo là lau phần thân dưới." Lý Vĩ lên tiếng, "Chân của cậu cả có thể co lên được, nhưng cần chú ý lực."
Tạ Thu đột nhiên hoàn hồn: "Ồ ồ..."
Thấy Lý Vĩ chuẩn bị mặc quần cho người đàn ông, Tạ Thu do dự nói: "Đây... coi như đã lau sạch rồi sao?"
Lý Vĩ dừng động tác: "Cậu thấy tôi lau chỗ nào chưa sạch sao?"
Tạ Thu giơ tay ra hiệu: "Chỗ đó... không cần lau à?"
"À, cậu nói vùng kín sao?" Lý Vĩ thở phào nhẹ nhõm, "Chỗ đó không cần cậu lau, cậu cả mỗi ngày đều bài tiết đúng giờ, mỗi lần chúng tôi đều dọn dẹp sạch sẽ rồi mới đặt lại."
Tạ Thu lập tức thở phào một hơi: "Tốt quá rồi!"
Nhưng nghĩ lại, cậu không khỏi cảm thấy thương hại cho Hạ Tư Yến.
Người thực vật thật sự không có chút tôn nghiêm nào, nằm trên giường không thể cử động, ăn uống vệ sinh đều phải dựa vào người khác.
Nghĩ như vậy, việc giúp lau người cũng trở nên dễ chấp nhận hơn.
"Tôi học được rồi." Tạ Thu nghiêm túc hứa hẹn, "Bắt đầu từ tối mai, công việc này giao cho tôi."
*
Ngày hôm sau là thứ Hai, Tạ Thu theo thói quen dậy từ rất sớm.
Trước khi cậu xuyên không tới đây, nhà họ Tạ đã xin cho nguyên chủ nghỉ một tháng, sau đó lừa nguyên chủ về nhà rồi nhốt lại.
Bây giờ cậu đã kết hôn với Hạ Tư Yến, vậy cũng nên trở lại trường tiếp tục đi học.
Tạ Thu rửa mặt xong, trước tiên qua phòng bên cạnh dạo một vòng.
"Anh Hạ, chào buổi sáng." Tạ Thu chào một tiếng đầy năng lượng, tiện tay kéo tấm rèm cửa dày cộm ra.
Hôm nay là một ngày nắng đẹp, ánh nắng ban mai tràn ngập căn phòng, nhuộm lên gương mặt trắng bệch gầy gò trên giường bệnh một lớp ánh sáng ấm áp, trông sống động hơn vài phần.
Tạ Thu đi đến trước giường, nói nhảm một cách nghiêm túc: "Anh Hạ, anh nên phơi nắng nhiều hơn, hấp thụ tinh hoa của trời đất, như vậy sẽ giúp cơ thể phục hồi."
Người đàn ông nằm trên giường bệnh, vẫn không có phản ứng như mọi khi.
Tạ Thu cũng không quan tâm có được đáp lại hay không, tự mình báo cáo lịch trình: "Từ hôm nay tôi phải trở lại trường đi học rồi, nên từ thứ Hai đến thứ Sáu ban ngày sẽ không có ở nhà, nhưng buổi tối sẽ về."
Nói xong, cậu lại tiện tay giúp người đàn ông đắp lại chăn: "Anh Hạ, tạm biệt."
Tạ Thu quay người rời đi, chuẩn bị xuống lầu ăn sáng.
Mà người đàn ông đang tắm mình trong nắng phía sau, chân mày khẽ cử động một cách không dễ nhận ra.
Vừa bước xuống cầu thang, Tạ Thu đã nghe thấy tiếng gọi của Tô Uyển Dung: "Tiểu Thu, con dậy rồi à."
"Mẹ, chào buổi sáng." Tạ Thu cười chào, nhìn thấy Hạ Cảnh Thần đang ngồi bên bàn ăn, "Tiểu Thần, chào buổi sáng."
Hạ Cảnh Thần nhíu mày, nhưng vì có mẹ ở đó nên nén giận không lên tiếng.
Tô Uyển Dung hỏi: "Hôm nay không có việc gì, sao Tiểu Thu cũng dậy sớm thế?"
"Mẹ, mẹ quên rồi, con vẫn đang học đại học mà." Tạ Thu nhẹ nhàng giải thích, "Hôm nay là thứ Hai, con phải trở lại trường đi học."
"Ôi chao, xem cái trí nhớ này của mẹ." Tô Uyển Dung vỗ nhẹ lên trán, "Tiểu Thu vẫn còn đi học, tuổi còn trẻ đã gả cho Tư Yến nhà chúng ta, đúng là nhà ta đã hời to rồi."
Tạ Thu cười: "Anh cả Hạ cũng không lớn tuổi lắm mà."
Tô Uyển Dung cố ý trách yêu: "Tiểu Thu, hai đứa đã kết hôn rồi, sao còn gọi là anh cả Hạ thế?"
"Con gọi quen rồi." Tạ Thu đi trước một bước, chủ động đổi cách gọi, "Vậy sau này con gọi là anh Tư Yến nhé."
Dù sao thì cậu tuyệt đối sẽ không gọi "chồng" hay gì đó, quá xấu hổ đi!
"Thôi được, gọi vậy cũng được." Tô Uyển Dung vẫy tay với cậu, "Qua đây ngồi đi."
Tạ Thu đi qua, ngồi vào vị trí bên cạnh.
Ba người ăn sáng xong, Tạ Thu đang chuẩn bị đứng dậy rời đi thì bị gọi lại.
Tô Uyển Dung lên tiếng: "Tiểu Thu, con đi cùng xe của nhà với Cảnh Thần đến trường luôn đi, tối còn có thể về cùng nhau."
Tạ Thu: "Không cần đâu!"
Hạ Cảnh Thần: "Không cần!"
Hai người gần như đồng thanh từ chối.
Tô Uyển Dung ngẩn người: "Tại sao không cần?"
Tạ Thu: "Ờm..."
Mấy ngày nay quá nhiều chuyện, cậu đã quên mất nguyên chủ và nam chính công học cùng một trường đại học, điều này cũng tạo điều kiện thuận lợi cho nguyên chủ chen chân phá đám đủ kiểu.
Thấy hai người không trả lời, Tô Uyển Dung quyết định: "Cứ quyết định vậy đi, hai đứa cùng đi học cùng về nhà, trên đường còn có bạn."
Mười phút sau, một chiếc Lincoln màu đen từ từ rời khỏi nhà cổ họ Hạ.
Ở hàng ghế sau, Tạ Thu và Hạ Cảnh Thần mỗi người chiếm một ghế sát cửa sổ, khoảng trống ở giữa đủ để ngồi thêm một người béo.
May mà nhà cổ họ Hạ nằm ẩn mình trong thành phố, cách trường đại học A không xa, Tạ Thu ngủ một giấc ngắn thì xe đã dừng ở cổng trường.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện trường đại học A trong tiểu thuyết này lại giống hệt với trường đại học A trong thực tế.
Cậu thật sự không thể không nghi ngờ rằng nguyên mẫu của nhân vật pháo hôi độc ác trong cuốn sách này chính là cậu, ít nhất thì tác giả cũng nên là sinh viên trường A...
Trong lúc cậu đang ngẩn người, Hạ Cảnh Thần đã mở cửa xuống xe trước, tài xế chỉ kịp mở cửa xe bên phía Tạ Thu.
"Cảm ơn." Tạ Thu cảm ơn, sau khi xuống xe cố gắng đuổi theo đôi chân dài phía trước, "Hạ Cảnh Thần, đợi đã!"
Thế nhưng Hạ Cảnh Thần lại càng đi càng nhanh, như thể có ma đuổi sau lưng.
Tạ Thu chán nản đi chậm lại, miệng lẩm bẩm: "Chân dài thì hay lắm à?"
Thôi vậy, với mức độ thành kiến sâu sắc của thiếu gia nhà họ Hạ đối với cậu, căn bản không phải là ba câu hai lời có thể hóa giải được.
Tạ Thu mở điện thoại, xem thời khóa biểu rồi đi về phía tòa nhà giảng đường quen thuộc.
Không lâu sau, cậu đã đến tòa nhà học các môn đại cương và thuận lợi tìm được phòng học thường ngày.
Sau khi vào cửa, Tạ Thu nhìn quanh một vòng, may mà các bạn học đều là những gương mặt cậu không quen.
Cậu tìm một chỗ trống, sau khi ngồi xuống lấy sách vở ra mới phát hiện ánh mắt của các bạn học đều đang cố ý hoặc vô ý liếc về phía mình.
Đang lúc thắc mắc thì một giọng nói quen thuộc vang lên: "Tiểu Thu Thu!"
Tạ Thu ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, nhất thời sững sờ.
Mạnh Tử Diệp lao tới như một mũi tên: "Cuối cùng cậu cũng đến trường rồi, cậu mà không xuất hiện nữa là tớ báo cảnh sát đấy!"
"Mạnh Tử Diệp?" Tạ Thu hạ thấp giọng, giọng điệu có chút không dám tin, "Cậu cũng xuyên không tới đây à?"
Mạnh Tử Diệp ngồi phịch xuống ghế bên cạnh: "Hả? Xuyên không gì cơ?"
"Cậu..." Tạ Thu cẩn thận quan sát đối phương, thấy vẻ mặt ngơ ngác của cậu ta không giống giả vờ, đành tạm thời bỏ qua, "Không có gì."
Mạnh Tử Diệp vô tư, không để ý đến sự khác thường của cậu, chỉ mải hóng chuyện: "Mau, thành thật khai báo! Mấy ngày nay cậu đi đâu thế?"
"Tớ..." Tạ Thu xoay cây bút giữa các ngón tay, "Một lời khó nói hết."
"Một lời khó nói hết thì cậu cứ từ từ mà nói!" Mạnh Tử Diệp không chịu buông tha, "Dù sao tớ cũng có thừa thời gian."
Tạ Thu: "..."
Mạnh Tử Diệp trong sách, sao tính cách cũng không thay đổi chút nào?
Khoan đã... cuốn tiểu thuyết cẩu huyết này, không lẽ là do tên bạn khốn này của cậu viết chứ?
Không đúng, chắc không phải, Mạnh Tử Diệp làm gì có trí tưởng tượng phong phú và sự kiên nhẫn tốt như vậy.
Người bên cạnh vẫn đang thúc giục, may mà tiếng chuông vào lớp vang lên đúng lúc, coi như đã giải cứu cho Tạ Thu.
*
Hai tiết học buổi sáng kết thúc, sinh viên trong lớp lần lượt rời đi.
Tạ Thu chậm rãi thu dọn sách vở, bên tai bỗng vang lên một tiếng "Mẹ kiếp!"
Cậu quay mặt sang: "Lại sao nữa?"
"Tiểu Thu Thu cậu cậu cậu—" Mạnh Tử Diệp chỉ vào tay cậu run run, "Sáng nay cậu ngồi xe Lincoln của hot boy trường họ Hạ đến trường à?!"
Tạ Thu nghi hoặc: "Sao cậu biết?"
"Không phải tớ biết, mà là cả trường đều biết rồi!" Mạnh Tử Diệp dí màn hình điện thoại vào trước mặt cậu, "Có người đăng ảnh lên diễn đàn rồi này!"
Tạ Thu nhìn kỹ, trong ảnh một chân của cậu đang bước ra khỏi chiếc Lincoln, mắt đang tha thiết nhìn bóng lưng cao lớn phía trước.
Mạnh Tử Diệp: "Cậu không có gì muốn nói à!"
Tạ Thu gật đầu: "Góc nghiêng của tớ cũng đẹp trai phết."
"Đây có phải là trọng điểm không hả!" Mạnh Tử Diệp sắp phát điên rồi, "Trọng điểm là tại sao cậu lại từ xe Lincoln của Hạ Cảnh Thần bước xuống!"
Tạ Thu nhỏ giọng đáp: "Xe đó đâu phải của Hạ Cảnh Thần..."
Toi rồi, cậu lại bỏ qua một chuyện, với tư cách là nam chính công trong tiểu thuyết, Hạ Cảnh Thần có cả đống buff, một trong số đó là hot boy đình đám nhất trường A, nhất cử nhất động đều được chú ý.
Mà sáng nay cậu lại công khai xuất hiện cùng hot boy trường như vậy, chắc chắn đã gây ra một trận sóng gió rồi.
Quả nhiên, trong lúc hai người đang nói chuyện, những người đi qua ngoài cửa sổ đều đang nhìn về phía Tạ Thu.
"Cậu xong rồi, cậu thực sự xong rồi Tiểu Thu Thu." Mạnh Tử Diệp nhanh chóng cởi áo khoác, trùm lên đầu cậu, "Nơi này không nên ở lâu, chúng ta chuồn trước đã!"
Tạ Thu chắp tay: "Đại ân không lời nào cảm tạ hết!"
Mạnh Tử Diệp: "Thế thì vẫn phải nói vài lời chứ!"
Tạ Thu: "..."
Hai người lén lút trở về ký túc xá, Mạnh Tử Diệp nhanh chóng khóa trái cửa: "Cuối cùng cũng an toàn rồi!"
Tạ Thu ngồi xuống ghế, chân thành khen ngợi: "Tử Diệp, nếu cậu mà sinh vào thời chiến tranh, chắc chắn là nhân tài hoạt động ngầm đấy."
"Đó là điều đương nhiên!" Mạnh Tử Diệp vẻ mặt đắc ý, rồi lại đổi sắc mặt, "Nhưng cậu đừng hòng lấp liếm cho qua! Mau thành thật khai báo!"
Tạ Thu cân nhắc một chút: "Tử Diệp, cậu có biết chuyện tớ có hôn ước không?"
"Biết chứ!" Mạnh Tử Diệp cầm ly nước trên bàn lên, uống một ngụm, "Nhưng vị hôn phu của cậu bị tai nạn xe thành người thực vật rồi, hôn ước này không phải đã hủy rồi sao?"
"Thật ra chưa hủy." Tạ Thu mím môi, "Mấy ngày tớ biến mất, chính là đi kết hôn."
"Phụt—" Mạnh Tử Diệp phun một ngụm nước ra, "Kết hôn? Với một người thực vật?"
Tạ Thu: "Đúng vậy."
Mạnh Tử Diệp thấy vẻ mặt cậu không giống đang nói đùa, lập tức chửi ầm lên: "Mẹ nó cái nhà đó có thiếu đức không vậy hả? Bắt cậu kết hôn với một người thực vật, đây không phải là bắt cậu chịu cảnh goá bụa sao?"
Tạ Thu bổ sung: "Nhưng mẹ anh ấy đã cho tớ một chiếc thẻ, tớ còn nhận được rất nhiều quà gặp mặt."
Mạnh Tử Diệp vẻ mặt khinh thường: "Mấy thứ đó đáng bao nhiêu tiền? Có thể so sánh với cả tuổi thanh xuân của cậu được không?"
Tạ Thu giơ một bàn tay lên, ra hiệu cho cậu ta xem.
"Bao nhiêu?" Mạnh Tử Diệp đoán, "Năm mươi vạn?"
Tạ Thu khuyến khích: "Mạnh dạn lên."
"Mẹ kiếp!" Mạnh Tử Diệp kinh ngạc, nước cũng không uống nữa, "Nhà ông chồng sống dở chết dở của cậu giàu nứt đố đổ vách thế à?"
Cậu ta biết nhà Tạ Thu thực ra cũng khá có tiền, nhưng dù sao cũng không phải con ruột, nhà họ Tạ không muốn chi tiêu quá nhiều cho con nuôi, nên Tạ Thu bình thường ăn mặc chi tiêu cũng giống người bình thường.
Con số này, bọn họ phải làm trâu làm ngựa bao nhiêu năm mới có thể kiếm được chứ!
Tạ Thu nhún vai: "Thế nên tớ mới nói, cuộc hôn nhân này tớ không lỗ."
"Nói vậy thì cũng đúng..." Mạnh Tử Diệp chép miệng, đột nhiên lại nhớ ra vấn đề quan trọng kia, "Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến việc cậu từ xe của hot boy trường họ Hạ bước xuống?"
Tạ Thu thản nhiên đáp: "Bởi vì người chồng thực vật mà tớ gả cho chính là anh trai của Hạ Cảnh Thần, Hạ Tư Yến."
Lời vừa dứt, Mạnh Tử Diệp loạng choạng một cái, suýt nữa thì quỳ xuống trước mặt Tạ Thu.
Tạ Thu đưa tay đỡ cậu ta một cái: "Còn lâu mới đến Tết, không cần phải hành đại lễ như vậy."