Tổng số chương 59

Chương 4

LẤY THÂN TRẢ NỢ

26 lượt đọc · 4,041 từ

Sáng sớm thứ Bảy, Giang Đông Hạ lái xe chở Mộc Tú Trân đến bệnh viện khám sức khỏe, sau khi có kết quả, cậu thở phào nhẹ nhõm. Ngoài việc cholesterol hơi cao ra, sức khỏe của mẹ cậu không có vấn đề gì khác, cậu thầm nghĩ quả nhiên đó chỉ là một giấc mơ.

Biết sức khỏe của Mộc Tú Trân không sao, Giang Đông Hạ bắt đầu tập trung vào công việc. Đám bạn bè xấu trước đây gọi điện rủ rê, cậu hầu hết đều từ chối.

Lúc này ở công ty cậu cũng chẳng có việc gì làm, ba cậu đề phòng cậu như đề phòng trộm, khiến cậu cảm thấy rất bất lực. Cậu nghĩ mình có nên chủ động ra tay không, chứ cứ bị động thế này, biết đâu lại bỏ lỡ nhiều cơ hội.

Nhưng chưa đợi cậu chủ động ra tay, cơ hội đã tự tìm đến cửa. Cổ đông kiêm tổng giám đốc công ty, Hứa Hồng, cuối cùng cũng đã đến công ty. Giang Đông Hạ đang ngồi trong văn phòng viết kế hoạch, từ xa đã nghe thấy tiếng giày cao gót va vào mặt đất nghe chói tai.

Khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười gian tà, cậu đi ra cửa, hai tay đút túi quần, tùy ý đứng ở hành lang mỉm cười nhìn người phụ nữ trung niên đang đi tới. Bà ta đã hơi phát tướng, nhưng trang điểm tinh tế, ăn mặc thời thượng.

“Sao cậu lại ở đây?” Người đàn bà đó vừa thấy Giang Đông Hạ, vẻ mặt liền trở nên kích động, giọng bất giác cao lên.

“Tổng giám đốc Hứa, tôi làm việc ở đây mà.” Giang Đông Hạ đáp lại với giọng điệu có chút cà lơ phất phơ.

“Cậu cút đi cho tôi, ở đây không chào đón cậu.” Hứa Hồng chỉ tay ra hướng cửa, kích động nói.

“Vậy bà cút trước cho tôi xem đi.” Giang Đông Hạ khoanh tay, ra vẻ trầm ngâm.

Lúc này, Giang Thời Tĩnh nghe thấy tiếng ồn, bèn từ văn phòng bước ra, thấy các nhân viên xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt tò mò về phía này. Thế là ông gọi cả hai người vào văn phòng.

Hứa Hồng nặng nề giẫm giày cao gót bước vào, Giang Đông Hạ lờ đi ánh mắt trách móc của ba mình, cậu nhún vai đi theo sau, rồi “tốt bụng” tiện tay đóng cửa lại.

“Tại sao nó lại ở đây?” Hứa Hồng giận dữ gầm lên với Giang Thời Tĩnh.

“Đương nhiên là do ba tôi đồng ý rồi, với lại bà lấy tư cách gì mà lớn tiếng với chủ tịch hội đồng quản trị chứ.” Giang Đông Hạ nói xong một cách giễu cợt trước khi Giang Thời Tĩnh kịp lên tiếng, rồi quay sang ba mình nhiệt tình chào một tiếng: “Chào chủ tịch.” Sau đó lại nói với Hứa Hồng: “Thấy chưa, đây mới là thái độ đối với sếp, chứ như bà thì không biết đã bị đuổi việc bao nhiêu lần rồi.”

“Tôi là cổ đông của công ty, kiêm tổng giám đốc, tôi có quyền đuổi việc cậu.”

“Vậy cũng phải xem ba tôi có đồng ý không đã.”

“Thôi, hai người đừng cãi nhau nữa. Đông Hạ, ba có chuyện muốn nói với dì Hứa của con, con ra ngoài trước đi.” Giang Thời Tĩnh có chút không vui nhìn Giang Đông Hạ. Hứa Hồng vẻ mặt đắc ý.

“Con không cãi, nhưng con cũng không ra ngoài, được chứ?” Giang Đông Hạ trầm giọng nói.

“Bảo con ra ngoài thì con cứ ra ngoài đi.” Giang Thời Tĩnh cũng có chút sốt ruột, đứa nhỏ này sao lại không nghe lời vậy chứ?

Hứa Hồng đắc ý nói: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, không nghe thấy bảo cậu ra ngoài à? Chuyện của tôi và ba cậu, cậu không quản được đâu.”

Giang Đông Hạ vốn trong lòng đã hận bà ta , lúc này thấy bộ mặt đó của bà ta, lửa giận trong lòng bùng lên, cậu cười lạnh nói: “Hừ, công ty nợ mấy chục triệu, bà sợ rồi chứ gì, chẳng phải bà chỉ muốn bán lại cổ phần cho ba tôi, để moi nốt của nhà tôi một món cuối cùng sao. Lần này bà đến chắc là để bàn chuyện này đúng không? Với lại, mấy gian cửa hàng chưa bán được của công ty, có phải bà đã tìm được người mua rồi không, có phải định cầm tiền rồi đút túi riêng chuồn mất không?”

“Cậu nói bậy.” Hứa Hồng có chút chột dạ liếc nhìn Giang Đông Hạ, rồi giận dữ nhìn Giang Thời Tĩnh.

“Đông Hạ, đủ rồi.” Giang Thời Tĩnh cũng không hiểu tại sao con trai mình lại biết nhiều chuyện như vậy, nhưng ông vẫn chọn cách bảo con trai im miệng.

“Con không nói nữa cũng được, nhưng nếu bà ta dám tự ý lấy đi một xu của công ty, con sẽ lập tức kiện bà ta ra tòa. Chuyện giữa ba và bà ta con không muốn quản, cũng không thèm quản. Ba cảm thấy mắc nợ bà ta là chuyện của ba, nhưng chẳng lẽ ba không nợ mẹ sao? Ba à, tất cả những món nợ của ba không phải là chuyện của riêng mình ba, mà còn liên quan đến cả nhà họ Giang.”

Giang Thời Tĩnh mấp máy môi định nói gì đó, nhưng Giang Đông Hạ đã cắt lời ông, nói một cách đanh thép: “Ba đừng nói là nợ của một mình ba thì một mình ba gánh. Chỉ cần ngày nào ba còn có quan hệ với mẹ và con, thì trong mắt người khác, chúng ta đều là một khối nợ chung. Nhưng bà ta thì khác, dùng cổ phần tống tiền ba một món, quay lưng đi, bà ta vẫn làm bà chủ giàu có của mình, con trai bà ta vẫn được đi du học như ba đã hứa lúc đầu. Rồi để lại một đống hỗn độn cho con và mẹ.”

Giang Đông Hạ vừa nói, trong đầu không ngừng hiện về những chuyện kiếp trước, vẻ mặt ngày càng kích động, cậu nhìn Hứa Hồng với vẻ mặt dữ tợn, gằn từng chữ: “Tôi biết bà tin Phật, bà còn nguyền rủa tôi không được chết tử tế, chỉ vì tôi đã cản trở ba tôi cưới bà. Vậy thì hôm nay tôi cũng nói cho bà biết, tôi là người đã chết một lần rồi, là kẻ từ địa ngục bò về đấy. Gần đây bà ra ngoài tốt nhất nên cẩn thận một chút, đặc biệt là lúc lái xe, đừng có vô ý ngã chết đấy.”

Giang Đông Hạ biết rằng, vài ngày sau, người đàn bà này trên đường đến đòi tiền, xe đã trượt xuống vách núi, suýt nữa thì mất mạng. Hứa Hồng làm nhiều chuyện trái với lương tâm nên đặc biệt mê tín. Lúc ba cậu mất, người đàn bà này vì quá sợ hãi nên đã mời người đến siêu độ cho ba cậu trước cả gia đình họ.

Có lẽ là do cảm xúc quá kích động, cũng có lẽ là do đã dồn nén quá lâu. Sau khi Giang Đông Hạ nói xong những lời này, hai mắt cậu tối sầm lại, rồi ngất đi.

“Á,” Hứa Hồng bị sự thay đổi đột ngột này dọa cho hét lên liên tục.

“Đông Hạ, Đông Hạ con sao vậy?” Giang Thời Tĩnh vội vàng chạy tới đỡ Giang Đông Hạ dậy, rồi không ngừng hét lên gọi xe cứu thương.

.

Sau khi được đưa đến bệnh viện, chạng vạng tối Giang Đông Hạ đã tỉnh lại. Bệnh viện không kiểm tra ra bất cứ vấn đề gì, vì lo cho sức khỏe của bệnh nhân nên bác sĩ đề nghị cậu ở lại để theo dõi. Mộc Tú Trân rưng rưng nước mắt, nhìn đứa con trai mặt mày xanh xao trên giường bệnh.

“Mẹ, con không sao, con muốn xuất viện.” Giang Đông Hạ không muốn ở lại bệnh viện, nơi này chỉ khiến cậu nhớ đến hình ảnh ba mình nằm trên giường bệnh không chút sức sống, và cả ký ức khi cậu bị sát hại.

“Đông Hạ, nghe lời bác sĩ đi, kiểm tra chắc chắn không có chuyện gì rồi hãy xuất viện, được không?”

“Mẹ, con chỉ là nhất thời kích động thôi, con không sao đâu.” Nói rồi cậu nhìn quanh, không thấy bóng dáng ba mình đâu.

“Ba con đâu rồi?”

“Ông ấy ở ngoài kia, ông ấy lo cho con lắm.”

Mộc Tú Trân ít nhiều cũng biết chính người tình của chồng mình đã chọc tức con trai đến nông nỗi này, nên trong giọng nói có chút do dự.

“Mẹ ơi con thật sự không muốn ở lại đây, kiểm tra thì ngày mai đến làm cũng được mà.” Giang Đông Hạ hoảng hốt nắm lấy tay Mộc Tú Trân, vẻ mặt đầy cầu khẩn nhìn bà.

“Đông Hạ không sao đâu, có mẹ ở đây với con, ở lại một ngày thôi được không?”

“Mẹ, con thật sự không muốn ở lại đây.” Giang Đông Hạ kích động ngồi bật dậy, giật ống thở oxy và các điện cực đo điện tâm đồ ra.

Y tá vội vã chạy vào, ngăn cản hành động của cậu. Giang Thời Tĩnh cũng nghe thấy động tĩnh trong phòng cũng vội vàng bước vào.

“Đông Hạ, con đừng quậy nữa.” Giang Thời Tĩnh thấy bộ dạng của Giang Đông Hạ, lo lắng quát lên.

Hành động của Giang Đông Hạ khựng lại, rồi cậu nhìn về phía Giang Thời Tĩnh, thờ ơ nói: “Con không sao rồi, con muốn xuất viện.”

“Ông đi nói với bác sĩ một tiếng, cho Đông Hạ xuất viện đi. Còn kiểm tra thì chúng ta ngày mai quay lại làm sau.”

Mộc Tú Trân lo lắng nhìn hai cha con, cuối cùng vẫn là thương con trai hơn.

Thấy Giang Đông Hạ kiên quyết, ông Giang đành phải đi tìm bác sĩ yêu cầu cho xuất viện. Bác sĩ đành bất đắc dĩ làm thủ tục cho họ, nhưng cũng tuyên bố rõ nếu bệnh nhân có bất kỳ sự cố nào, bệnh viện sẽ không chịu trách nhiệm.

Trên đường về, Giang Đông Hạ không nói lời nào, bây giờ cậu không muốn nói chuyện, cũng không có sức lực để sắp xếp ngôn từ. Không khí trong xe vô cùng ngột ngạt. Về đến nhà, Giang Đông Hạ đi vào phòng tắm dưới ánh mắt lo lắng của mẹ, cậu cố gắng gột rửa sạch sẽ cơ thể, sau đó thay quần áo ra ăn cơm.

Ăn cơm xong, cậu lại vào phòng ngủ của mình dưới ánh mắt lo lắng của Mộc Tú Trân, đóng cửa đi ngủ. Đêm đó, cậu liên tục mơ về những chuyện của kiếp trước, về cái chết thảm của cả gia đình mình. Cậu ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa, cũng không dám ngủ tiếp nữa, bèn xuống giường đi đến trước ghế sofa, rồi nằm vật ra đó.

Cậu không bật đèn, cứ thế chìm trong bóng tối, nguồn sáng duy nhất trong phòng ngủ là đốm lửa ở đầu điếu thuốc và ánh lửa bật lửa thỉnh thoảng lóe lên. Sau khi châm thuốc, cậu cũng không hút mấy, cậu không nghiện thuốc, bình thường gần như không hút. Cậu chỉ ngẩn người nhìn đốm lửa thuốc lá lúc tỏ lúc mờ.

Sau khi trùng sinh, Giang Đông Hạ chưa có một ngày nào ngủ ngon giấc, những trải nghiệm bi thảm trước đây cứ mãi ám ảnh cậu. Sự đề phòng của Giang Thời Tĩnh và việc không cho cậu nhúng tay vào bất cứ chuyện gì, khiến Giang Đông Hạ, người đang tha thiết muốn thay đổi vận mệnh, không biết phải bắt đầu từ đâu, rơi vào trạng thái lo âu. Cảm giác không thể làm được gì khiến cậu sợ hãi, áp lực nặng nề đè cậu đến không thở nổi.

.

Ngày hôm sau, Giang Thời Tĩnh sắp xếp tài xế, bảo Mộc Tú Trân đưa Giang Đông Hạ đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả kiểm tra cho thấy cậu hoàn toàn bình thường, chỉ là áp lực quá lớn, thiếu ngủ. Việc bị ngất đi có lẽ cũng là do cảm xúc kích động và thiếu ngủ gây ra.

Sau khi biết kết quả, Giang Thời Tĩnh im lặng một lúc lâu, Mộc Tú Trân cũng có chút trách móc Giang Thời Tĩnh. Họ đều cho rằng Giang Đông Hạ vì chuyện của Hứa Hồng nên mới bị kích động đến ngất đi.

Giang Thời Tĩnh suy nghĩ kỹ lại những lời Giang Đông Hạ nói hôm đó, cảm thấy không nghiêm trọng như con trai mình nói. Đến lúc nợ nần, cùng lắm thì ông thân bại danh liệt, bị kiện đi tù, sẽ không liên lụy gì đến người nhà. Cũng giống như cậu út của ông, sau khi công ty phá sản không trả nổi nợ, cậu út đi tù, nhưng người nhà vẫn sống tốt.

Giang Thời Tĩnh cảm thấy Giang Đông Hạ đang làm quá lên, sợ mình sẽ liên lụy đến nó. Còn Hứa Hồng, dù sao cũng đã theo mình bao nhiêu năm nay, mình còn làm hại bà ấy, ai mà chẳng có một thời tuổi trẻ? Tại sao Đông Hạ lại không thể hiểu được, cứ phải làm ầm lên khiến mọi người đều không vui chứ?

Giang Đông Hạ nghỉ ngơi hai ngày rồi quay lại đi làm, lúc này toàn bộ nhân viên công ty đều đã biết đây là “thái tử”. Hơn nữa còn là một vị thái tử rất nóng tính, tiếng cãi vã ngày hôm qua họ đều đã nghe thấy cả rồi.

Lại một thời gian nữa trôi qua, Giang Thời Tĩnh vẫn đề phòng Giang Đông Hạ trong mọi chuyện, khiến Giang Đông Hạ ngày càng nôn nóng. Giang Đông Hạ cảm thấy cứ tiếp diễn thế này cũng không phải là cách, cậu đã quá đánh giá cao bản thân mình, cũng như đã đánh giá thấp sự cố chấp và coi trọng thể diện của ba cậu. Vì vậy, Giang Đông Hạ quyết định nói chuyện thẳng thắn với Giang Thời Tĩnh.

Hôm đó lúc đi làm, cậu vừa chuẩn bị nói chuyện với ba mình thì hai cảnh sát mặc sắc phục bước vào văn phòng cậu.

"Anh là Giang Đông Hạ?"

"Là tôi, xin hỏi hai vị có chuyện gì?" Giang Đông Hạ nhìn họ với vẻ khó hiểu.

"Có người tố cáo anh tội mưu sát, mời anh đi cùng chúng tôi về để hỗ trợ điều tra."

Lúc này, bên ngoài văn phòng đã có không ít người vây xem náo nhiệt, Giang Thời Tĩnh cũng được gọi đến.

"Tôi rất sẵn lòng hợp tác điều tra với các anh, nhưng tôi có thể hỏi cụ thể là chuyện gì được không?" Giang Đông Hạ quang minh chính đại nhìn hai viên cảnh sát.

"Một tuần trước, Hứa Hồng cả người lẫn xe rơi xuống vách núi suýt mất mạng, sau khi tỉnh lại bà ta đã báo cảnh sát, tố cáo anh tội mưu sát. Bây giờ phiền anh đi cùng chúng tôi một chuyến."

Lúc này Giang Thời Tĩnh mới biết Hứa Hồng suýt nữa mất cả mạng sống, ông nhìn Giang Đông Hạ với vẻ không thể tin nổi.

"Tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng, tôi vô tội."

Giang Đông Hạ nhìn thấy vẻ mặt của Giang Thời Tĩnh, cậu cười một cách chế giễu. Sau đó cậu đi cùng hai viên cảnh sát.

— Hết Chương 4 —