Tổng số chương 59

Chương 5

LẤY THÂN TRẢ NỢ

27 lượt đọc · 3,901 từ

Giang Đông Hạ chỉ đến đồn cảnh sát để hợp tác lấy lời khai, trình bày về lịch trình của mình trong khoảng thời gian đó. Còn về việc có từng đe dọa Hứa Hồng hay không, Giang Đông Hạ đương nhiên kiên quyết phủ nhận, cậu nói với cảnh sát rằng cậu rất tức giận vì Hứa Hồng quyến rũ ba cậu, hôm đó tâm trạng có hơi kích động, nhưng tuyệt đối không làm chuyện phạm pháp.

Sau khi lấy lời khai xong, Giang Đông Hạ được cho về. Vừa về đến nhà, Mộc Tú Trân đã kích động chạy ra đón, nhìn cậu từ trên xuống dưới. Bà nội cậu cũng lo lắng tiến lên hỏi cậu có phải chịu khổ gì không.

Giang Đông Hạ kể lại cụ thể sự việc, Mộc Tú Trân và bà nội cậu cũng yên tâm. Điều khiến Giang Đông Hạ có chút lạnh lòng là ba cậu không nói một lời nào mà cứ để cậu bị đưa đi.

Giây phút này, cậu không còn chút do dự nào nữa, để không đi vào vết xe đổ, cậu quyết định để ba mình cùng gánh chịu những dằn vặt đó. Cậu bây giờ đã sắp bị ép đến phát điên rồi.

"Ba, con có chuyện muốn nói với ba." Giang Đông Hạ nhìn ba mình với ánh mắt rực lửa.

Giang Thời Tĩnh gật đầu, hai người im lặng bước vào phòng sách, ngồi xuống sofa.

"Ba, ba có tin chuyện người chết sống lại không?" Giang Đông Hạ vừa nói vừa bực bội châm một điếu thuốc.

"Con đang nói bậy bạ gì vậy?" Giang Thời Tĩnh gắt lên với vẻ mặt có chút không tự nhiên.

"Ha, con không nói bậy, ba có biết cả nhà chúng ta đã chết như thế nào không?"

Giang Đông Hạ không đợi ông trả lời, cậu nói tiếp: "Ngày 26 tháng 9 năm 2013, ba đến phòng khám họ Lý để truyền dịch, thuốc có vấn đề, ba tử vong tại chỗ, xe cứu thương đưa ba đến bệnh viện để cấp cứu theo quy trình. 17 giờ chiều, chính thức thông báo tử vong."

19 giờ, thi thể bị nhà tang lễ đưa đi, cuối cùng vì khám nghiệm tử thi nên có thể coi là chết không toàn thây. Tất cả những chuyện đã xảy ra, cậu đều nhớ rất rõ, muốn quên cũng không thể quên được.

Giang Thời Tĩnh trợn to mắt nhìn cậu không thể tin nổi, ánh mắt rất phức tạp.

Giang Đông Hạ không nhìn ông lấy một cái, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng về phía trước, như thể muốn xuyên qua cảnh vật trước mắt để nhìn thấy tương lai, khiến Giang Thời Tĩnh cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu.

"Sau đó, con tiếp quản công ty, lúc đó mới biết tình hình công ty tồi tệ đến mức nào, con hoàn toàn không làm được gì cả. Khi đó công trình của ba đã khởi công với sự giúp đỡ của nhà họ Cừu, hơn một trăm hộ gia đình bị giải tỏa, trong đó có hơn 60 hộ được tái định cư, 3 hộ là tài sản của đơn vị.

Khu dân cư mà ba xây xong bây giờ, có 136 hộ chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu." Nói đến đây, Giang Đông Hạ rít một hơi thuốc thật sâu, rồi mới cảm thấy dường như có dũng khí để nói tiếp.

"Con không biết gì về tình hình công ty, đã đi bao nhiêu đường vòng, đưa ra bao nhiêu quyết định sai lầm, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để cứu công ty, cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì. Để con không phải gánh vác tất cả, mẹ đã ôm hết nợ nần rồi nhảy lầu tự sát."

"Mẹ mất không bao lâu, con cũng bị chủ nợ bán vào chợ đen, bán hết tất cả các cơ quan nội tạng còn dùng được trên người. Con cứ thế, với ý thức vẫn còn tỉnh táo, bị lấy đi nội tạng từng chút một."

Giang Đông Hạ nói xong, quay đầu nhìn Giang Thời Tĩnh rồi cười, nhưng trong nụ cười của cậu không có chút ý cười nào, ánh mắt cũng vô hồn. Giang Thời Tĩnh sợ hãi lẩm bẩm: "Không thể nào, điều này không thể nào."

"Nếu con nhớ không lầm, bây giờ ba đã bắt đầu đến khám ở phòng khám đó rồi phải không? Sau khi ba qua đời, con đã làm ầm lên đòi lại công bằng cho ba, muốn đến phòng khám nhỏ đó gây chuyện. Nhưng luật sư lo thủ tục pháp lý cho ba lúc đó đã khuyên con, nói rằng vì thể diện của ba, bảo con đừng làm lớn chuyện, vì bệnh ba mắc phải là bệnh tình dục."

Vẻ mặt của Giang Đông Hạ lúc này còn khó coi hơn cả khóc, chính từ lúc đó, hình tượng của ba cậu trong lòng cậu đã sụp đổ từng chút một.

Giang Thời Tĩnh lộ vẻ mặt xấu hổ, ông không ngờ có một ngày sự nhếch nhác của mình lại bị phơi bày trước mặt con trai.

"Hơn nữa ba còn lây bệnh tình dục này cho Hứa Hồng, nên ba đã hứa trước mặt gia đình bà ta rằng sẽ chăm sóc bà ta và gia đình bà ta cả đời, còn cho đứa con trai không rõ cha của bà ta đi du học nước ngoài."

Đây là đãi ngộ mà cậu và mẹ cậu còn chưa được hưởng đâu ha?

Nói đến đây, vẻ mặt của Giang Đông Hạ có chút điên cuồng: "Với cái hạng đàn bà như bà ta, với thủ đoạn bám víu quyền quý của bà ta, thật khó nói ai lây cho ai. Nhưng tại sao tất cả những chuyện này lại để con và mẹ phải gánh chịu."

Giang Đông Hạ không nhận ra, vẻ mặt của cậu lúc này méo mó, điên cuồng như một con quỷ dữ đến đòi nợ. Cậu lại rít mạnh mấy hơi thuốc, đợi đến khi cảm xúc dịu đi một chút mới nói: "Thật lòng mà nói, lúc con trùng sinh trở về, con thật sự không biết phải đối mặt với ba như thế nào. Con biết trong lòng ba cũng khổ, ba cũng phải chịu rất nhiều áp lực."

"Ba, ba đã vất vả rồi. Thật ra ba không có gì phải xin lỗi con cả. Chỉ có mẹ, chúng ta đều có lỗi với mẹ. Bây giờ ba cũng không có chuyện gì giấu được con nữa, cũng không cần phải giấu nữa, con không muốn bị phanh thây một lần nữa." Giang Đông Hạ nói, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, hoảng hốt, cơ thể cũng không tự chủ mà run lên. Điếu thuốc trên tay cậu cũng suýt nữa không cầm chắc, rơi xuống sofa.

Cậu cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, dụi tắt điếu thuốc, đứng dậy, đối mặt với cửa ra vào, cậu quay lưng về phía Giang Thời Tĩnh rồi nói khe khẽ: "Ba, ba cứ từ từ suy nghĩ đi. Nếu ba vẫn không cho con nhúng tay vào, thì ba hãy ly hôn với mẹ, con sẽ đưa mẹ đến nơi khác sống. Nếu ba thật sự vì cái nhà này, hai ba con chúng ta hãy chung tay, né tránh những tai họa này, cả gia đình cùng nhau sống sót."

Giang Đông Hạ nói xong, để lại không gian cho Giang Thời Tĩnh đã hoàn toàn chết lặng. Vốn dĩ cậu không muốn nói, nhưng với thái độ của ba cậu, nếu cậu không nói thì thật sự không thể thay đổi được những gì sắp xảy ra.

.

Đêm đó, Giang Đông Hạ không ở lại nhà họ Giang mà trở về căn hộ của mình. Còn Giang Thời Tĩnh thì nhốt mình trong phòng sách suốt một đêm, cũng dằn vặt trong nỗi sợ hãi suốt một đêm. Ông không biết có nên tin lời Giang Đông Hạ nói không, nhưng làm sao nó lại biết được những chuyện này?

Một người luôn coi trọng thể diện như ông, nay lại bị phơi bày hết những điều xấu xí trước mặt con trai, khiến ông mất hết mặt mũi.

Giang Đông Hạ nằm trên giường mà không sao ngủ được, cậu nhìn đồng hồ đã 23 giờ. Cậu đột nhiên không muốn một mình đối mặt với bóng tối, cậu muốn tìm một người đi uống với mình một ly.

Thế là cậu cầm điện thoại lên, suy nghĩ một lúc rồi gọi cho Mộc Thụy. Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trong trẻo của Mộc Thụy, rõ ràng là cậu ta vẫn chưa ngủ.

"Anh, có chuyện gì vậy?"

"Ra ngoài uống một ly không?"

Thật ra trước khi Mộc Thụy vào công ty làm việc, quan hệ của họ vẫn rất tốt, trong nhà họ Mộc người thân thiết nhất với cậu chính là Mộc Thụy. Họ lớn lên cùng nhau, tuy hay cãi vã nhưng tình cảm rất tốt. Cậu còn nhớ lúc nhỏ, để cãi thắng đối phương, họ còn chạy đi học thuộc từ điển thành ngữ.

"Haha, với cái tửu lượng còi của anh mà cũng đòi uống à, anh chắc chứ?" Tiếng cười sảng khoái của Mộc Thụy truyền đến.

"Đi đi, có phải tìm em thi uống rượu đâu." Giang Đông Hạ bực bội nói. Thế là hai người hẹn địa điểm, Giang Đông Hạ đứng dậy mặc quần áo ra ngoài.

.

Đến quán bar, Mộc Thụy đã ngồi trước quầy, tự gọi một ly rượu. Mộc Thụy cao 1 mét 75, thấp hơn cậu một chút. Da trắng, nếu không phải thân hình rắn rỏi thì thật giống tiểu bạch kiểm được người khác bao nuôi.

Giang Đông Hạ đi đến ngồi bên cạnh cậu ta, cậu tự gọi cho mình một ly rượu vang đỏ.

"Sao lại ngồi đây?" Cậu nhớ Mộc Thụy trước giờ không thích ngồi cạnh quầy bar lắm.

"Tầm nhìn tốt chứ sao, lát nữa em gái lên sân khấu múa bụng, không chỉ múa đẹp mà người cũng xinh, hơn nữa ăn mặc rất tiết kiệm vải." Mộc Thụy vừa nói vừa nháy mắt với cậu, vẻ mặt như thể "anh hiểu mà".

Giang Đông Hạ cạn lời, trước đây cậu còn ham chơi và lăng nhăng hơn cả Mộc Thụy.

"Bần tăng bây giờ lòng đã tĩnh như nước, em tự mình từ từ thưởng thức đi."

Mộc Thụy cười khẩy một tiếng rồi nói: "Hòa thượng, vậy thì anh nên hẹn em đến chùa ni thắp hương, chứ không phải đến quán bar."

"Chỗ chúng ta làm gì có chùa ni đâu nhỉ?"

"Không có, nhưng trong chùa có cả hòa thượng và ni cô." Mộc Thụy nhún vai, sau đó nghiêm túc hỏi: "Không đùa nữa, hôm nay gọi em ra có chuyện gì? Không phải lại thất tình đấy chứ?"

Mộc Thụy nhớ lần trước bị ông anh họ này gọi ra lúc nửa đêm, hai người ngồi ngớ ngẩn trong KFC uống cà phê hòa tan chỉ vì ông anh thất tình.

Uống xong ly cà phê, ông anh không nói gì rồi bỏ đi, hại cậu ta về nhà mất ngủ cả đêm. Người thất tình quả nhiên đều không bình thường.

"Không có chuyện đó, dạo này anh của em giữ mình trong sạch như ngọc, chỉ là đột nhiên nhớ em thôi."

Việc thoải mái ở bên Mộc Thụy dường như là chuyện của rất lâu rất lâu về trước, lâu đến mức như cách cả một đời người. Nếu không xảy ra một số chuyện không vui, họ cũng sẽ không dần dần xa cách.

"Cưng ơi, em không có sở thích đó đâu nhé." Mộc Thụy giả vờ kinh hãi, vẻ mặt e thẹn ôm lấy ngực.

"Em yên tâm, anh cũng không có ý với em đâu, ít nhất anh cũng phải tìm người nuôi nổi anh, em được không?" Giang Đông Hạ nhìn cậu ta từ trên xuống dưới một lượt, khinh bỉ nói.

"Đến bản thân em còn sắp nuôi không nổi nữa là, nhưng khẩu vị của anh đúng là ngày càng nặng thật đấy."

Thật ra lúc Mộc Thụy thấy Giang Đông Hạ đi vào sắc mặt đã không tốt lắm, biết rằng có thể cậu đang có chuyện không vui. Thấy cậu không muốn nói, cậu ta đành pha trò để không khí trở nên thoải mái hơn.

"Khẩu vị nặng cũng là một xu hướng mà. Sao thế, dạo này thiếu tiền à?" Giang Đông Hạ nghiêng đầu nhìn cậu ta.

"Em chẳng theo kịp xu hướng tí nào, với lại anh thấy em có bao giờ có tiền đâu?"

Giang Đông Hạ suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: "Đúng là không có thật, dạo này em lại đầu tư vào cái gì rồi?"

Mộc Thụy biết kiếm tiền, nhưng lại càng thích tiêu tiền. Mỗi lần kiếm được tiền là lại mua nhà, mua xe, đổi đồ gia dụng hoặc đầu tư kinh doanh nhỏ, sau đó không những trong túi không có tiền mà còn nợ nần. Theo lời cậu ta nói, cậu ta không tiết kiệm được tiền, có áp lực mới nghĩ đến việc đi kiếm tiền.

"Đầu tư một ít vào trạm nước của bạn." Mộc Thụy vừa nói vừa uống một ngụm rượu.

Giang Đông Hạ lộ vẻ mặt "tôi biết ngay mà", sau đó nâng ly cụng với cậu ta: "Chúc em làm ăn phát đạt."

"Hy vọng là vậy."

Cậu ta uống cạn ly rượu, rồi nhìn Giang Đông Hạ chỉ nhấp một ngụm nhỏ. "Này, em uống hết rồi, sao anh là người mời rượu mà rượu vẫn chưa xuống họng thế?"

"Đó là do em tự nguyện."

Lúc này, cô gái xinh đẹp mà Mộc Thụy nói đã lên sân khấu, hai người tựa lưng vào quầy bar, vừa tán gẫu vẩn vơ vừa nhìn cô gái "tiết kiệm vải" trên sân khấu uốn éo vòng eo thon gọn, ánh mắt quyến rũ lướt qua mọi người dưới khán đài.

Mãi đến đêm khuya, hai người mới cùng nhau rời khỏi quán bar. Họ đều uống không nhiều, rất tỉnh táo, cũng không gọi lái xe hộ, hơn nữa Mộc Thụy nói bạn cậu ta đã nhắn tin từ sớm, hôm nay không có ai kiểm tra, chắc kèo.

Đêm đó, sau khi ngủ thiếp đi, Giang Đông Hạ lại mơ, nhưng không phải những chuyện bi thảm kia, mà là cuộc cãi vã giữa cậu và Mộc Thụy. Nguyên nhân là do chú hai của cậu, mà cậu lại bênh vực chú hai, không hề đứng trên lập trường của Mộc Thụy để suy nghĩ cho cậu ta. Từ đó, quan hệ của họ bắt đầu xuất hiện rạn nứt.

Sau đó lại xảy ra một số chuyện không vui, khiến hai anh em họ dần trở nên xa cách. Hơn nữa, chính cậu là người xa lánh Mộc Thụy trước.


— Hết Chương 5 —