Chương 2

BẠCH NGUYỆT QUANG TRÙNG SINH MƯỜI NĂM SAU

25 lượt đọc · 5,011 từ

Lục Cẩn Họa tức muốn hộc máu. Lần cuối nàng gặp Bùi Thạc là chuyện của hai tháng trước.

Đột nhiên bị ban hôn cho Thái tử, nàng hoang mang lo sợ như mất hồn mất vía, gửi cho Cửu Hoàng tử mười mấy bức thư đều bặt vô âm tín.

Đoán rằng tín sứ gặp trục trặc, nàng đành đi tìm Bùi Thạc, hy vọng hắn có thể nghĩ cách giúp mình.

Bùi Thạc chỉ nhận lấy thư, an ủi nàng: "Đừng sợ."

Khi ấy nàng còn cảm thán, không hổ là giao tình vào sinh ra tử, tên này cũng không đến nỗi đáng ghét.

Không ngờ mới hai tháng không gặp, hắn râu ria lởm chởm không cạo thì thôi đi, đến trái tim cũng trở nên sắt đá.

Giờ còn giả vờ không quen biết nàng, thật sự là muốn nàng bỏ mạng tại đây mà.

Lý Phúc Toàn liếc thấy sắc mặt âm tình bất định của Yến Lăng Đế, liền cất giọng the thé: "Tây Sơn Thái tử phi mười năm trước đã tuẫn quốc bỏ mình rồi. Gian tế nhà ngươi, cho dù muốn giả dạng nàng ấy, thì cũng nên hóa trang cho già dặn hơn một chút chứ."

"Nàng ấy nếu còn sống, nay cũng phải hơn hai mươi tuổi rồi, sao có thể..." Lý Phúc Toàn quét mắt nhìn Lục Cẩn Họa từ trên xuống dưới, ghét bỏ nói: "Sao có thể là cái bộ dạng này của ngươi."

Lục Cẩn Họa đột ngột ngẩng đầu, đồng tử chấn động dữ dội, lúc này nàng mới nhận ra điều bất thường.

Xưa nay hoàng quyền thay đổi, nhanh nhất cũng phải mất vài tháng mới dẹp yên được tàn dư, vậy mà mới qua một đêm, nơi này không chỉ yên ắng thái bình, mà ngay cả vải trắng để tang Lão Hoàng đế cũng đã treo lên rồi.

Bùi Thạc dường như cũng già đi rất nhiều trong mấy tháng này, hắn ở Hoàng thành Kế Châu vốn là mỹ nam tử nổi danh, cớ sao lại ra cái bộ dạng lôi thôi lếch thếch thế này?

Cảm giác quỷ dị từng chút một bò lên da thịt.

Cảm giác này quá đỗi quen thuộc.

Tựa như... kiếp trước nàng đột tử trên bàn mổ, vừa tỉnh giấc, liền trở thành 'Lục Cẩn Họa' của thế giới này.

Lục Cẩn Họa mặt cắt không còn giọt máu, da gà nổi đầy cổ, nàng chưa từ bỏ ý định, hỏi: "Ngạc Quốc Công Dương Nghị đâu? Đã đền tội chưa?"

Sắc mặt Lý Phúc Toàn thay đổi, trong lòng dấy lên nhiều suy đoán. Chẳng lẽ nữ tử này là tay sai của Dương Nghị? Dư đảng phản loạn năm xưa vẫn chưa bị tiêu diệt hết?

"Hắn sớm đã bị Bệ hạ chém đầu tại Kim Loan Điện từ chín năm trước rồi, thi thể bị nghiền xương thành tro, chôn dưới Tân Tây Môn, ngày ngày chịu muôn dân giẫm đạp, vĩnh viễn không được siêu sinh!"

Lục Cẩn Họa xây xẩm mặt mày, trong đầu ong ong.

Tất cả những gì nàng vất vả gây dựng, chỉ sau một lần xuyên việt, đều đã tan thành mây khói.

Nghĩ đến cảnh ngộ khốn cùng khi mới đến thế giới này, Lục Cẩn Họa cảm thấy bản thân như một con bạc khuynh gia bại sản, thần sắc hoảng hốt.

Dù có hồ đồ đến đâu, Lục Cẩn Họa cũng ráng xốc lại tinh thần, dập đầu trước bậc Cửu ngũ chí tôn. "Bệ hạ tha mạng, dân nữ thuở nhỏ từng nhìn thấy Dương Nghị giết người từ xa, bị kinh hách quá độ, sau đó liền mắc phải chứng điên dại này."

"Khi chứng bệnh tái phát, điên điên khùng khùng, không biết mình tên họ là chi, ăn nói hàm hồ xung phạm Thánh giá, kính xin Bệ hạ thứ tội."

So với cái danh gian tế địch quốc, làm kẻ điên thì cứ làm kẻ điên vậy. Nghe bọn họ nói, hiện giờ ai cũng tưởng nàng đã chết, cứ thoát khỏi tình thế trước mắt đã, mọi chuyện tính sau.

Giả điên giả dại.

Bùi Thạc lạnh lùng liếc nàng một cái.

Lý Phúc Toàn toát mồ hôi hột, mỗi khi nhắc đến Tây Sơn Thái tử phi, Bệ hạ luôn tỏ ra âm trầm và giận dữ. Nay nữ tử này tự dẫn xác tới cửa, để Bệ hạ trút bớt cơn giận trong lòng cũng tốt.

Vị Đế vương trẻ tuổi chỉ trầm mặc vài giây, rồi phán:

"Mang đi."

Thánh giá vội vã tới, chỉ lưu lại đúng một khắc ngắn ngủi, liền vội vã hồi cung.

Lục Cẩn Họa bị người ta trói gô nhét lên xe ngựa, vẫn còn giãy giụa không ngừng: "Ta là kẻ điên, ta thật sự là kẻ điên mà, Bệ hạ thứ tội, đừng chấp nhặt với kẻ điên a."

Bùi Thạc lạnh lùng liếc nàng một cái, sắc mặt khó coi muốn chết.

Mười năm nay, bất luận gặp nữ tử giống nàng ấy đến đâu, Bệ hạ đều sẽ tru sát tại chỗ, duy chỉ có nữ tử này... giả điên bán dại thế mà lại lọt vào mắt xanh của Bệ hạ.

Hắn không chút lưu tình ném người vào trong xe.

Lục Cẩn Họa bị va đập đau nhức toàn thân, nước mắt tuôn rơi trong gió.

Trong cuốn sổ nhỏ lại ghi thêm một nợ cho Bùi Thạc, hân hạnh đề cử hắn là một trong những đồng liêu đáng ghét nhất năm.

Cứ ngỡ bản thân sẽ bị áp giải vào Thiên lao, nào ngờ xe ngựa rẽ đông rẽ tây, nàng lại được đưa đến một cung điện kim bích huy hoàng.

Lục Cẩn Họa ít khi tiến cung, không biết nơi này, chỉ cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, bị người ta tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, lại được trang điểm tỉ mỉ như một món lễ vật.

Nàng toàn thân không được tự nhiên, muốn nghe ngóng chút tin tức, nhưng đám cung nữ này cứ như uống phải thuốc câm, một lời cũng không thốt. Mấy bộ y phục mỏng như cánh ve được bưng lên: "Cô nương, xin hỏi ngài thích bộ nào?"

Lục Cẩn Họa: "..."

Thế này chẳng phải là biết nói sao?

Tiện tay cầm lên một bộ y phục, chết tiệt, Đại Yến bây giờ phóng khoáng thế sao!

Không tin vào mắt mình mà lật xem bộ thứ hai, chỉ có vài mảnh vải thế này, đặt ở hiện đại thì cũng đến mức phải che mờ rồi.

Không có lấy một bộ y phục bình thường, Lục Cẩn Họa cảm thấy ê cả răng, hóa ra Tân đế nhìn trúng nhan sắc của nàng, thảo nào không tống nàng vào ngục.

Bộ da này quả thực sinh ra rất đẹp, cốt cách oánh nhuận, mũi dọc dừa mịn màng, Lục Cẩn Họa thường thường soi gương tự thưởng thức.

Nhưng chuyện nam nữ, trừ phi lưỡng tình tương duyệt, nếu một bên ở thế yếu, thì chính là sự dày vò vô tận, còn gì thú vị đáng nói?

Thái Cực Cung, cung nữ thái giám nhẹ tay nhẹ chân lui ra.

Quốc sư lại niệm một đoạn Thanh tâm Phạn văn, nhìn về phía bảo tọa trên cao.

"Bệ hạ, người có thấy thư thái hơn chút nào không?"

Yến Lăng Đế day trán, những chuỗi lưu châu trên miện quan rũ xuống, che khuất đôi mắt đen thẫm.

Đương kim Thiên tử cai trị cực nghiêm, từ khi đăng cơ đến nay luôn lệ tinh đồ trị, túc dạ bất đãi. Hiện giờ Đại Yến một mảnh hà thanh hải yến, bá tánh an lạc.

Có được vị minh chủ như vậy, là phúc của Đại Yến.

Tiếc thay tâm Ngài sinh ma chướng, mười năm đằng đẵng tự giam hãm mình vì một người.

"Bệ hạ, thuật bốc phệ không nên lạm dụng quá nhiều."

Yến Lăng Đế chẳng buồn để ý đến hắn, không nói một lời ngồi sau ngự án. Uy nghi của bậc Đế vương khiến lòng người nơm nớp lo sợ.

Quốc sư giơ tay ra hiệu, nô bộc hầu hạ trong phòng liền nhẹ nhàng lui ra.

"Bệ hạ gần đây thường xuyên lui tới, số lần đàm đạo với thần còn nhiều hơn cả mười năm qua cộng lại."

Yến Lăng Đế lúc này mới mở mắt, lẳng lặng nhìn hắn.

Ý tứ của Quốc sư là muốn nhắc nhở Kim thượng, gần đây người u sầu lao lực, so với những năm trước thì quả thực bất thường. Chỉ giằng co trong một hơi thở, hắn liền vén bào quỳ xuống: "Bệ hạ thứ tội."

"Trung ngôn nghịch nhĩ, Bệ hạ, Người và nàng ấy kiếp này vô duyên." Lời này hắn đã nói vô số lần. Quốc sư không sợ đầu rơi xuống đất, bởi hắn mang trọng trách phụ quốc.

"Trẫm là Thiên tử." Yến Lăng Đế trầm giọng mở miệng, "Là Vua của nhân gian."

Những lời còn lại chẳng cần nói rõ, hắn là Vua của nhân gian, hắn muốn cưỡng cầu, tại sao lại không thể?!

Quốc sư khẽ thở dài một hơi: "Bệ hạ, mệnh cách của nàng ấy đã định sẵn là như vậy."

"Nếu muốn xoay chuyển càn khôn, cần phải có lửa Phượng Hoàng Niết Bàn, dùng thân xác thần linh làm vật tế."

Nói tóm lại, cứ nằm mơ đi rồi xem có thành hiện thực được không.

Quốc sư hiếm khi chống đối Ngài, nhưng những lời này, hắn không thể không nói. Hắn không thể trơ mắt nhìn một vị minh quân cứ thế mà sa đọa.

Tiếng bước chân vang lên, Lý Phúc Toàn rảo bước nhỏ tiến vào, khom lưng dâng lên Đế vương một vật.

Yến Lăng Đế rũ mắt nhìn xuống, bầu không khí đè nén tức thì dãn ra rất nhiều.

"Đạo Minh, quẻ này, khanh bói sai rồi." Thứ hắn muốn, hắn đều sẽ nắm chặt trong lòng bàn tay.

Chỉ để lại câu nói đó, Hoàng đế liền rời đi.

Quốc sư nhìn theo bóng lưng của hắn, chỉ biết bất lực lắc đầu. Hồng nhan họa thủy, khuynh quốc khuynh thành a.

Yến Lăng Đế cầm nửa miếng ngọc bội kia lên, tỉ mỉ ngắm nghía. Từng đường đao khắc họa trên đó đều thấp thoáng những hình bóng quen thuộc.

Ngọc bội nhỏ nhắn oánh nhuận, là sắc đào yêu yên chi* hiếm có. Loại phỉ thúy có màu sắc như thế này, nhạt đi một phân sẽ thành màu xám xịt, đậm thêm một phân lại hóa ra quá sặc sỡ.

(Đào yêu yên chi: sắc hồng phấn tựa như hoa đào, pha chút sắc đỏ của phấn trang điểm)

Chỉ có sắc màu mông lung vừa khéo như vậy, mới đúng là bản sắc của đào yêu. Chất liệu ngọc này, ngày nay thật khó mà tìm thấy.

Lý Phúc Toàn nhận thấy Đế vương dành sự quan tâm khác thường cho nữ tử gặp hôm nay, liền cười làm lành bẩm báo: "Trên người nữ tử kia không còn vật nào khác, chỉ sót lại mỗi món đồ này."

Yến Lăng Đế nắm chặt ngọc bội trong lòng bàn tay, ánh mắt thâm trầm: "Nàng ấy hiện giờ thế nào rồi?"

Tâm trạng Đế vương tốt, người hầu hạ cũng đỡ phải chịu đòn. Lý Phúc Toàn cười đáp: "Đang ở cung Trường Lạc, các cung nữ đang giúp nàng sửa soạn ạ."

Sống thanh tâm quả dục suốt mười mấy năm nay, Hoàng thượng rốt cuộc cũng chịu buông bỏ tâm tư để chấp nhận nữ tử khác rồi.

Lão vui mừng từ tận đáy lòng. Dẫu Đế vương thâm tình là tốt, nhưng chuyện hoàng tự này cũng không thể qua loa được.

Bởi vì hậu cung bỏ trống, năm nào cũng có đại thần dâng sớ can gián. Mấy năm nay, tấu chương can gián nhiều như tuyết rơi, chất đống trong Ngự Thư Phòng.

Mỗi lần nhìn thấy sắc mặt âm trầm như nước của Đế vương, Lý Phúc Toàn đều cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Yến Lăng Đế tháo miếng ngọc bội hắn đeo quanh năm bên hông xuống. Chất ngọc oánh nhuận, bởi vì thường xuyên được vuốt ve nên bề mặt ngọc càng thêm sáng bóng lấp lánh.

Đặt vào lòng bàn tay, vừa khéo khớp lại với nửa miếng ngọc của nữ tử kia, thế mà lại hợp thành một miếng Thanh ngọc Phượng vũ thanh vân bội hoàn chỉnh.

Lý Phúc Toàn trố mắt kinh ngạc. Nữ tử này quả nhiên thủ đoạn cao siêu! Đến thứ đồ như thế này mà cũng có thể kiếm được!

Yến Lăng Đế rũ mắt, đặt ngọc bội lên ngự án. Ánh mặt trời xuyên qua song cửa, chiếu rọi cả căn phòng sáng bừng.

Nếu đây là một giấc mộng, hắn hy vọng giấc mộng này có thể kéo dài thêm một chút.

Một tiểu nha hoàn vội vã từ cửa hông tiến vào, quỳ rạp trong phòng: "Bệ hạ, cô nương ấy đang cuống cuồng tìm ngọc bội của mình ạ."

Yến Lăng Đế: "Bảo nàng ấy qua đây."

Lục Cẩn Họa một bộ cũng chẳng ưng, bèn bảo: "Hay là ta cứ mặc lại bộ y phục cũ của mình đi."

Đám thị nữ vẫn bất động, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

Nàng đành chọn bộ kín đáo nhất trong số đó, ngồi trước gương đợi người hầu hạ.

"Có trà nước gì không?"

Rất nhanh có một tốp nha hoàn áo xanh mới tiến vào, hai tay dâng trà lên. Đợi Lục Cẩn Họa uống xong, lại quỳ xuống thỉnh tội.

"Bích Xuân hầu hạ không chu toàn, xin chủ tử trách phạt."

Ánh mắt Lục Cẩn Họa khẽ động, cuối cùng cũng có người chịu mở miệng rồi. "Đúng là đáng phạt."

"Ta hỏi ngươi, Bệ hạ đương triều... quý canh thế nào, bao nhiêu tuổi, xuất thân từ gia tộc nào? Tôn hiệu là gì?"

Cung nữ hai tay phục xuống đất: "Bệ hạ niên thiếu phục quốc, tại vị hơn mười năm, hiện đang độ tráng niên, nãi là Hoàng tử danh chính ngôn thuận kế thừa đại thống. Tôn hiệu là Phục Thịnh Đại Đức Văn Xương Thần Vũ Hiền Đức Hồi Nguyên Hoàng Đế."

Tôn hiệu là danh hiệu khi Hoàng đế còn tại thế. Lục Cẩn Họa có lòng muốn hỏi tên huý của hắn, nhưng đoán chừng chẳng ai dám trả lời, khéo lại bị khép vào tội miệt thị Thánh đức mà bị xử tử cũng nên.

Một tràng dài như vậy, Lục Cẩn Họa nghe mà choáng váng đầu óc, chỉ chắt lọc được một sự thật.

Vị Hoàng đế này, quả thật là người nàng không quen biết.

Đến tuổi tác cũng không dám nói thẳng, thứ hoàng quyền chết tiệt này!

Lục Cẩn Họa định thần lại, tiếp tục hỏi: "Chuyện Ngạc Quốc Công Dương Nghị soán ngôi đoạt vị ngươi có rõ không? Hãy kể chi tiết ta nghe."

Cung nữ này trông chừng mười mấy tuổi, nhưng cũng có chút kiến thức, chỉ rụt rè đáp: "Chuyện này đã qua hơn mười năm rồi, khi ấy nô tỳ còn nhỏ tuổi, những gì biết được đều là nghe người khác kể lại."

Bích Xuân vừa chải trang vừa kể chuyện, Lục Cẩn Họa thu hết từng lời vào tai.

Hóa ra sau một giấc ngủ, nàng đã lạc đến mười năm sau.

Nghe tiếp nữa, vẫn chẳng thấy trọng điểm đâu.

Ví dụ như: "Trước khi Bệ hạ đăng cơ, người ngoài xưng hô với Ngài thế nào?"

Mặt các nha hoàn cắt không còn giọt máu, quỳ rạp xuống đất: "Cô nương, Bệ hạ... Bệ hạ không cho phép chúng nô tỳ nhắc đến."

Lục Cẩn Họa gật gật đầu, lúc này mới tỏ tường: "Không thể nhắc thì thôi vậy, thế còn Tây Sơn Thái tử thì sao? Còn sống không?"

"Ngài ấy cùng với Tiên đế tại Kim Loan Điện đã bị..."

Lục Cẩn Họa thở phào nhẹ nhõm, nàng thật sự thành quả phụ rồi, hì hì.

Nhưng chuyển ý nghĩ lại, hiện giờ ai có thể chứng minh thân phận của nàng đây? Muốn làm một quả phụ đường hoàng cũng chẳng được.

Hỏi nhiều như vậy, mà ngay cả thân phận của Thiên tử đương triều cũng chưa làm rõ.

Lục Cẩn Họa ngẫm nghĩ một chút, hàm súc đổi một cách hỏi khác: "Bệ hạ nhà chúng ta và Tiên đế có quan hệ thế nào?"

Lời còn chưa dứt, nha hoàn lại "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Lục Cẩn Họa: ...

Sắc mặt Bích Xuân tái nhợt. Ai cũng biết Tiên đế không thích Bệ hạ, Bệ hạ cũng vì ngại chữ hiếu, bất đắc dĩ mới phải truy phong Tiên đế. Trong chốn thâm cung này, kẻ nào dám lén lút bàn tán về đôi phụ tử bọn họ chứ.

Lục Cẩn Họa thở dài thườn thượt: "Vậy còn Tây Sơn Thái tử phi..."

Lời còn chưa nói hết, Bích Xuân đã dập đầu bình bịch: "Cô nương, xin ngài tha cho nô tỳ một mạng đi, nô tỳ biết sai rồi."

Lục Cẩn Họa: ...

"Tây Sơn Thái tử phi cũng không thể nhắc sao?"

Mặt Bích Xuân trắng bệch, là bị dọa cho sợ chết khiếp.

Lục Cẩn Họa mặt không chút biểu cảm.

Vị Bệ hạ này của các ngươi, cấm kỵ cũng thật nhiều quá đi.

Theo thói quen liếc nhìn cái bàn phía sau, nàng tức khắc trợn tròn mắt, vội vàng lục lọi một hồi.

"Ngọc bội ta để ở đây đâu rồi, các ngươi có nhìn thấy không?"

Bích Xuân ngó đầu nhìn thoáng qua, lí nhí đáp: "Có lẽ rơi ở nhĩ phòng* rồi, để nô tỳ đi tìm xem..."

(Nhĩ phòng: phòng nhỏ bên cạnh phòng chính)

"Không thể nào." Lục Cẩn Họa hít sâu một hơi, thần sắc có chút nôn nóng: "Vừa rồi ta đặc biệt để ở đây mà."

Nếu không phải do bộ y phục này quá mỏng manh, nàng nhất định đã cất kỹ bên người rồi.

Miếng ngọc bội đó, chính là hy vọng duy nhất của nàng.

Ngọc bội nãi là vật do Cửu Hoàng tử ban tặng, tuy không biết hiện giờ người còn sống hay không, thân phận thế nào, nhưng dựa vào tình phân năm xưa, chỉ cần biết được tình cảnh của nàng, Cửu Hoàng tử tuyệt đối sẽ không bỏ mặc.

Đang lúc hoảng loạn tìm kiếm, một tiểu nha hoàn bước vào trong điện.

"Cô nương, xin hãy chải trang, Bệ hạ triệu kiến."

Lời tác giả:

----------------------

— Hết Chương 2 —