Tổng số chương 120

Chương 105: Nơi đi của hài tử

(free) Nắm Giữ Đông Cung

335 lượt đọc · 1,679 từ

Bản thu âm chương

Nghe để trải nghiệm tốt hơn

"Trắc phi, Thiêm Mặc bên cạnh Thái tử phi tới." Vân Thiến vào phòng, thấp giọng nói.

Lúc này là giờ dùng bữa tối, trong phòng trên bàn vừa bày xong, Dương thị còn chưa cầm đũa, nghe được lời này, liền khoát khoát tay.

"Gọi vào đi."

Vân Thiến gật đầu, lui ra ngoài.

Không lâu sau liền mang theo Thiêm Mặc cùng nhau đi vào.

"Nô tỳ thỉnh an trắc phi, lúc này đến, quấy rầy trắc phi dùng bữa tối." Thiêm Mặc cười nói.

Dương trắc phi trên mặt cũng mang ý cười, "Không sao, có phải nương nương có lời gì bảo ngươi đến truyền cho ta?"

Nàng ta cũng kỳ quái, hôm nay Thái tử không phải đi Ngô Đồng uyển sao, sao Thái tử phi còn phái người đến tìm nàng ta.

Dù sao sau khi Chu thục nhân bị ném ra khỏi cuộc chơi, trừ phi là người quản sự, hoặc người có dụng ý khác, nếu không cũng không ai quan tâm nàng ta, cho nên nhất thời không nghĩ đến phương diện này.

Thiêm Mặc khom người, "Việc này cũng là nương nương cùng điện hạ nói xong, mới để nô tỳ đến, ở trang tử bên ngoài, Chu thục nhân sắp sinh, trắc phi cũng biết, Chu thục nhân này phạm phải sai lầm lớn, điện hạ vạn vạn không thể dung thứ nàng ta trở về cung, bất quá nương nương nói, hoàng gia tử tự không tốt lưu lạc bên ngoài, vẫn là ôm về nuôi thì tốt hơn."

Nàng ta nói đến đây dừng một chút, mới lại tiếp tục.

"Chỉ là hài tử trở về, chung quy phải tìm một dưỡng mẫu tốt giáo đạo, mới không khiến hài tử kia giống như mẫu thân nó tâm tư bất chính, đây không phải, Thái tử phi nương nương cảm thấy người trước nay hiền lương cẩn trọng, cho nên cùng điện hạ nói mời người đến nuôi dưỡng hài tử của Chu thị, điện hạ, cuối cùng vẫn là phái nô tỳ đến hỏi ý của người, nếu người không muốn, cũng không có cưỡng ép."

Lời này nói xong, Thiêm Mặc liền không tiếp tục, lặng lẽ quan sát thần sắc Dương thị.

Mà Dương trắc phi nghe xong lời này, trong lòng liền không thoải mái.

Chu thị chọc Bùi Diệu chán ghét, hài tử của nàng ta Bùi Diệu tựa hồ cũng không thích, hình như là Thái tử phi chủ động đề xuất muốn ôm về cung.

Nếu Thái tử phi không đề cập, có phải hay không Thái tử sẽ không nghĩ đem hài tử kia đón về cung?

Nếu thật là như vậy, vậy hài tử này từ nhỏ đã không được phụ thân yêu thích, nàng ta nuôi ở bên cạnh không có chỗ tốt gì.

Lúc không gây họa xảy ra chuyện thì còn tốt, nếu có cái gì, nhất định liên lụy nàng ta.

Dương trắc phi trong lòng suy nghĩ lợi hại, Thiêm Mặc nhìn nàng ta do dự thần sắc, trong mắt liền lóe lên một tia sáng bén nhọn.

Do đó tiếp tục nói.

"Trắc phi phải sớm hạ quyết định, hài tử này sợ là hôm nay sẽ sinh, quyết định xong, Thái tử phi liền đem đồ vật sớm chuẩn bị sẵn sàng đều đưa tới."

Nàng ta thúc giục một chút, trong lòng Dương thị liền phiền não, phiền não này, tâm tư liền loạn.

Bất quá ngoài mặt vẫn làm ra vẻ nghi hoặc hỏi.

"Muốn luận phẩm hạnh cao quý, nương nương mới là bậc nhất, có thể xưng là điển phạm của nữ tử thiên hạ, hài tử này nói ra, giao cho nương nương nuôi dưỡng, mới là có thể dưỡng tốt tâm tính nhất."

Mà đối mặt với vấn đề của nàng ta, ánh mắt Thiêm Mặc liền lóe lên.

"Nương nương tự nhiên là muốn có một hài tử ở bên cạnh, bất quá nương nương từ sau khi sảy thai một lần, thân thể liền luôn không tốt, bản thân mình còn lo chưa chu toàn, làm sao có thể có tâm lực nuôi tốt hài tử, điện hạ cũng là ý này."

Nói đến đây, dừng một chút, Thiêm Mặc liền lại cười, tiếp tục nói.

"Trắc phi trẻ tuổi khỏe mạnh, lại tỉ mỉ, chắc hẳn có thể không phụ kỳ vọng của nương nương và điện hạ, nuôi tốt hài tử này, dân gian a, còn có cách nói nuôi hài tử của người khác, tích phúc cho mình chiêu con, không chừng trắc phi nuôi hài tử này, không bao lâu, liền có thể có hài tử thân sinh!"

Nàng ta không nói còn tốt, vừa nói như vậy, trong lòng Dương trắc phi liền càng thêm bài xích.

Lập tức liền thở dài, cự tuyệt nói. "Ta ngược lại là có lòng, nhưng cũng bất lực, ngươi là biết, nương gia của ta là tướng môn, bất luận là quy củ hay văn chương, đều học không tốt, điện hạ đối với việc dạy dỗ hài tử này ôm kỳ vọng cao như vậy, ta cũng thật sự không dám tiếp nhận gánh nặng này, vạn nhất làm điện hạ thất vọng, vậy chính là lỗi của ta, cũng càng là làm lỡ hài tử kia."

Dương trắc phi nói xong, Thiêm Mặc liền lập tức phản bác.

"Sao có thể chứ, nương nương thường khen ngợi trắc phi ngài tuệ lan tâm trí!"

Lúc này càng nhắc tới Thái tử phi, Dương trắc phi trong lòng càng cảnh giác, vì thế liền cười khoát tay.

"Đừng tâng bốc ta, việc này a, đã là điện hạ bảo ngươi đến hỏi ý kiến của ta, vậy ta vẫn là có chút tự mình biết mình, hài tử này ta quả thật hữu tâm vô lực, ngươi cứ như vậy trở về bẩm báo điện hạ và nương nương đi."

Thấy vậy, Thiêm Mặc trên mặt liền lộ ra vẻ thất vọng, khom người, ngượng ngùng rời đi.

Đợi nàng ta đi, Vân Nhu cùng Vân Thiến hai người liền tiến lên đỡ Dương thị đi dùng bữa.

"Trắc phi sao không nhận hài tử kia, ngài bây giờ nếu có một hài tử bên cạnh, chắc hẳn điện hạ sẽ càng sủng ái." Vân Nhu không hiểu nói.

Dương trắc phi nhíu mày, "Ngươi xem Thái tử phi đem hài tử kia giống như đẩy ôn dịch hướng ta đẩy tới, có thể thấy được không phải chuyện tốt gì, hơn nữa điện hạ lại đợi đến khi hài tử sắp sinh, trang tử đến báo, mới nói chọn dưỡng mẫu cho hài tử này, có thể thấy được điện hạ không coi trọng hài tử này, Chu thị lại là người phạm sai lầm lớn, khó tránh điện hạ nhìn thấy hài tử của nàng ta liền phiền lòng, ta nhận lấy, không chừng còn khiến điện hạ không muốn tới."

Nghe Dương thị nói như vậy, hai nha hoàn gật gật đầu, cũng không hỏi nữa.

Bất quá không coi trọng hài tử điểm này, thật đúng là Dương thị oan uổng Bùi Diệu.

Tuy nói không có sớm tìm dưỡng mẫu cho hài tử, nhưng Bùi Diệu đối với hài tử coi trọng vẫn là có, nếu không cũng sẽ không tìm Thái tử phi thương nghị việc này.

Chỉ là trong lời truyền đạt của Thiêm Mặc, tìm dưỡng mẫu cho hài tử, đón hài tử về cung thành chuyện Thái tử phi đề xuất, mà không phải Bùi Diệu, cho nên cũng tạo thành ảo giác cho Dương thị mà thôi.

Mà ảo giác này, chính là điều Thái tử phi muốn.

Hài tử của Chu thị dù không đáng giá, cũng là con nối dõi của Bùi Diệu, Dương thị vốn đã có uy hiếp với nàng ta, còn là người có dã tâm, Thái tử phi không muốn đem hài tử này cho nàng ta nuôi.

Quả nhiên khi Thiêm Mặc trở về, vẻ mặt xấu hổ bẩm báo, nói Dương trắc phi thoái thác, không muốn nuôi dưỡng hài tử này.

Trong mắt Thái tử phi liền lóe lên một tia nhẹ nhõm.

Bùi Diệu bên này, mày liền càng nhíu chặt.

Kỳ thật chàng cho rằng Dương trắc phi sẽ tiếp nhận việc này, dù sao nữ nhân trong cung, phần lớn đều muốn có con nối dõi bên cạnh, lại không ngờ nàng ta sẽ cự tuyệt.

Bất quá đã nói là để người khác chọn, vậy cũng không có cưỡng ép.

Cũng là Thái tử phi ngày thường đều đoan trang cẩn trọng, hiền lương rộng lượng, chưa từng ở trước mặt chàng giở thủ đoạn gì, cho nên Bùi Diệu liền không nghĩ tới phương diện Thái tử phi động chút thủ đoạn nhỏ này.

Lúc này liền trầm giọng nói, "Dương thị không muốn hài tử này, Hà thị cũng không được, hài tử này, tạm thời do cung nhân nuôi ở tiền viện đi."

Thấy Bùi Diệu trên mặt thần sắc phiền não, Thái tử phi động đậy con ngươi, bỗng nhiên nhẹ giọng nói.

"Kỳ thật, thần thiếp nơi này còn có một người để chọn."

"Ai?" Bùi Diệu ngẩng đầu, lại nói, "Triệu lương đệ đã có một hài tử, Đại công tử thân thể không tốt, không tiện để nàng ta nuôi thêm một đứa nữa."

chàng nói như vậy, Thái tử phi lại lắc đầu, chuyển mà nói.

"Thần thiếp cảm thấy, Phương lương đệ ôn nhu tỉ mỉ, thông tuệ săn sóc, lại hiểu quy củ nhất, thần thiếp cảm thấy, nàng ta cũng là một người chọn không tồi."

"Phương thị?"

Bùi Diệu có chút kinh ngạc nhìn Thái tử phi một cái.

Bất quá thoáng chốc lại thiết thực suy nghĩ cẩn thận một chút, lại cảm thấy đề nghị này không tệ.

Chỉ là không biết, Phương Vân có chịu nhận hài tử này hay không.

— Hết Chương 105 —