Đối với lời nhận xét đột ngột của Dương trắc phi, ánh mắt Phương Vân khẽ động.
Sau đó nàng nói: "Hình như Hà Lương đệ vẫn luôn như vậy, Triệu Lương đệ cho dù có nhi tử bàng thân, cũng không dám cứng rắn với nàng ta."
Thực ra hiện giờ Phương Vân cũng hiểu được phần nào lý do Bùi Diệu không thích Triệu Lương đệ, cho dù Triệu Lương đệ có nhi tử duy nhất của Đông cung, nàng ta cũng không được sủng ái.
Đại khái là vì tính cách Triệu Lương đệ thật sự là "bùn nhão không trát được tường".
Có con rồi mà vẫn không cứng rắn lên được, vẫn cứ "gió chiều nào che chiều ấy", ai nhìn vào mà coi trọng chứ?
Nói trắng ra, Triệu Lương đệ vẫn là hẹp hòi, thiển cận, không đạt đến "đẳng cấp" mà Bùi Diệu thưởng thức.
Dương trắc phi thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói:
"Nhưng Hà thị mạnh mẽ như vậy cũng có cái lợi, muội cứ xem khoảng thời gian nàng ta bị Điện hạ lạnh nhạt, ai dám trêu chọc nàng ta chứ, ngay cả hạ nhân trong phủ cũng không dám chậm trễ, cũng chỉ có mỗi Triệu Lương đệ là... Haiz, thôi không nói nữa."
Nghe câu này, Phương Vân cũng nhận ra Dương trắc phi cũng rất coi thường Triệu thị.
Phương Vân mỉm cười, "Chúng ta cứ mặc kệ nàng ta là được rồi, giờ nàng ta đang giả vờ hiền lành, cứ để nàng ta giả vờ đi, chúng ta cũng được yên ổn."
"Đúng vậy." Dương trắc phi cũng cong khóe môi, nhưng ngay sau đó nàng ta lại che miệng, tiến sát lại gần, nhỏ giọng nói: "Nhưng muội vẫn nên đề phòng nàng ta, ta thấy hôm qua nàng ta thua thiệt dưới tay muội, e là sẽ ghi hận trong lòng. Nghĩ đến chuyện của Tống Thục nhân lần trước, có thể thấy được thủ đoạn của Hà thị."
Điều này đúng là không sai, dù sao Tống Thục nhân chỉ nói vài câu đắc tội với Hà Lương đệ, đã bị nàng ta đánh chết nha hoàn hồi môn, ngay cả bản thân nàng ta cũng bị đánh trọng thương.
Trong Đông cung, đây có thể coi là "bài học xương máu", cũng là "chiến tích" đầu tiên của Hà Lương đệ kể từ khi đám người mới họ vào cung.
"Tỷ tỷ yên tâm, muội sẽ cẩn thận." Phương Vân dịu dàng nói.
Thấy nàng đáp lời, Dương trắc phi mới khẽ gật đầu.
Vừa trò chuyện vừa đi đến ngã ba đường, hai người liền tách ra, mỗi người trở về chỗ ở của mình.
Về đến Bích Lạc Trai, Phương Vân lấy kim chỉ ra luyện tập thêu hai mặt, vừa thêu vừa trò chuyện với mấy nha hoàn đang hầu hạ trong phòng.
"Ta vào cung cũng đã một thời gian rồi, sao chưa từng gặp Đại công tử? Có phải ngày thường Triệu Lương đệ không dẫn hài tử ra ngoài không?"
Chuyện này Thanh Dung cũng không biết, nên Nhạn Vi và Nguyên Hòa thay nhau trả lời.
Nguyên Hòa lên tiếng trước, "Lúc Triệu Lương đệ sinh Đại công tử bị khò sinh, suýt chút nữa mẫu tử đều mất mạng, nên sau khi sinh hạ Đại công tử, nàng ta rất cưng chiều hài tử. Trụ trì chùa Hoàng gia nói, trước ba tuổi Đại công tử có chút kiếp nạn, ít ra ngoài thì hơn, tránh đi là tốt nhất, qua ba tuổi thì sẽ ổn, nên ngày thường Đại công tử không ra khỏi viện."
Hắn nói xong, Nhạn Vi lại nói tiếp:
"Chính vì có lời nói này của trụ trì, nên Đại công tử vẫn luôn do Triệu Lương đệ tự tay nuôi nấng, nếu không, Thái tử phi không có con, hài tử này phải được đưa đến chỗ Thái tử phi nuôi dạy theo quy củ."
Nghe đến đây, trong lòng Phương Vân liền hiểu rõ.
Thảo nào ngày thường nàng không thấy "độc đinh" này của Đông cung.
Nhưng có lẽ chính vì lời nói đó của trụ trì, nên Thái tử phi cũng không muốn nuôi hài tử này.
Nếu nuôi dạy đến ba tuổi bình an vô sự thì không sao, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì, nàng sẽ phải gánh trách nhiệm.
Thấy Phương Vân trầm ngâm suy nghĩ, mấy người còn tưởng nàng buồn bã vì chuyện Chu Thục nhân mang thai, muốn có con, nên vội vàng an ủi.
"Lương đệ còn trẻ mà, chắc chắn không bao lâu nữa sẽ có thai thôi, đến lúc đó nhất định sẽ sinh hạ một tiểu công tử khỏe mạnh!" Thanh Dung nói.
Nhạn Vi vội vàng gật đầu, "Đúng vậy, Lương đệ là người có phúc nhất."
Nhìn dáng vẻ quan tâm của hai nha hoàn, tuy Phương Vân biết họ hiểu lầm nàng, nhưng trong lòng vẫn rất cảm động.
Nàng mỉm cười gật đầu.
"Vậy thì mượn cát ngôn của các ngươi."
Thanh Dung và Nhạn Vi thấy nàng không buồn bã, cũng đều cười theo.
Bên này thì hòa thuận vui vẻ, những nơi khác lại không được yên bình như vậy.
Hà Lương đệ chịu ấm ức, sau khi trở về liền nổi giận một trận, mà đúng lúc nàng ta đang tức giận, Chu Thục nhân lại đến.
Nghe tiểu nha hoàn thông báo, Hà Lương đệ liền cảm thấy bực bội.
"Nàng ta đến làm gì, mang cái bụng bầu đến đây khoe khoang với ta chắc?"
Thấy Hà thị nổi giận, tiểu nha hoàn nhất thời luống cuống, may mà Nghênh Hạ bên cạnh ra hiệu cho nàng ta lui xuống, còn mình thì tiến lên dỗ dành.
"Lương đệ đừng giận nữa, Chu Thục nhân xưa nay rất biết điều, lại luôn kính trọng người, chuyện mang thai lần trước, nàng ta cũng đã giải thích rồi, trong lòng vẫn còn sợ hãi, chắc là hôm nay đến, có lẽ là muốn đích thân nói chuyện với người, người vẫn nên gặp thì hơn."
Tuy Bùi Diệu có khẩu dụ không cho phép người khác tùy tiện đến thăm Chu Thục nhân, nhưng lại không nói Chu Thục nhân không được ra ngoài đi dạo, thăm hỏi mọi người.
Nên cũng không sao.
Hà Lương đệ tuy tức giận trong lòng, nhưng cũng biết hiện giờ Chu thị là người không thể động vào, đành phải cho nàng ta vào.
"Thiếp thân thỉnh an Lương đệ."
Vào phòng xong, Chu Thục nhân liền cung kính hành lễ, không hề tỏ ra gượng gạo, giống hệt như trước đây.
Thậm chí nhìn nàng ta vẫn thon thả, không giống như đang mang thai.
Nhưng cũng không có gì lạ, dù sao cũng mới chỉ mang thai hai ba tháng, chưa đến lúc lộ rõ bụng.
"Miễn lễ, ngồi đi." Hà Lương đệ xua tay.
Dù sao cũng lười làm khó một thai phụ, hơn nữa hiện giờ nàng ta cũng coi như chấp nhận hài tử trong bụng Chu thị rồi.
Sau khi Chu Thục nhân đáp lời rồi ngồi xuống, nàng ta liền cẩn thận, nhỏ giọng nói:
"Thiếp thân hôm nay đến đây là để tạ lỗi với Lương đệ, chuyện lần này, thật sự là ngoài ý muốn, thiếp thân vô cùng lo lắng, bất an, vốn định đến tạ lỗi sớm hơn, nhưng người của Thái tử phi ngày nào cũng canh chừng nghiêm ngặt, giờ mới cho phép thiếp thân ra ngoài, mong Lương đệ thứ lỗi cho thiếp thân. Cho dù thiếp thân có con rồi, cũng vẫn sẽ là người dưới trướng của Lương đệ."
Vừa nói, nàng ta dường như sợ Hà Lương đệ không tin, lập tức đứng dậy quỳ xuống.
"Nếu Lương đệ không yên tâm, thiếp thân nguyện ý sau khi sinh hài tử này ra, sẽ giao cho người nuôi dưỡng!"
Lời đã nói đến mức này, cộng thêm cơn giận trong lòng Hà Lương đệ sau từng ấy ngày cũng đã nguôi ngoai đi nhiều, lại thêm Chu thị bày ra dáng vẻ khép nép, đúng là khiến Hà thị thoải mái hơn hẳn.
Nàng ta xua tay, ra hiệu cho Phán Xuân tiến lên đỡ Chu thị dậy.
"Thôi được rồi, ta cũng không phải là người nhẫn tâm, hài tử này đã đến rồi, ngươi lại ngoan ngoãn, hiểu chuyện, ta tự nhiên sẽ bảo vệ ngươi bình an sinh hài tử ra."
"Đa tạ Lương đệ, thiếp thân và hài tử nhất định sẽ mãi mãi ghi nhớ ân đức của người!"
Chu Thục nhân mắt đỏ hoe, vẻ mặt vô cùng cảm kích, như thể cuối cùng cũng yên tâm.
Thấy vậy, Hà thị mới bớt chút địch ý với nàng ta.
Đợi nàng ta ngồi xuống lại, Hà thị mới nói:
"Giờ ngươi đã mang thai, chắc hẳn Điện hạ sẽ yêu thương ngươi hơn, không giống như ta, chắc ngươi cũng biết tình cảnh hiện giờ của ta, không chỉ có tiện nhân Phương thị kia, hôm nay đến cả Triệu thị, thứ không ra gì cũng dám lên mặt với ta!"
Nhắc đến chuyện này là nàng ta lại thấy tức giận.
Chu Thục nhân là người thông minh, sao có thể không nghe ra ý ngoài lời của nàng ta chứ, nàng ta lập tức nói:
"Lương đệ yên tâm, trong lòng Điện hạ vốn dĩ đã có người rồi, chỉ là dạo này có nhiều chuyện quá, không thể chu toàn thôi. Nếu Điện hạ đến chỗ thiếp thân, thiếp thân nhất định sẽ nói tốt về người với chàng."
Nàng ta nói vậy, Hà Lương đệ mới hài lòng gật đầu, nhưng rồi lại cau mày nói:
"Dù sao thì nữ nhân trong Đông cung này cũng quá nhiều, nên Điện hạ mới ít đến chỗ ta. Giờ thì Dương thị và Phương thị kia lại cấu kết với nhau, đến chia sẻ ân sủng của ta, Dương thị thì thôi cũng được, tiện nhân Phương thị kia ta tuyệt đối không thể nhịn!"