Đêm đó, Bùi Diệu thực ra có ý muốn giữ Phương Vân ở lại.
Nhưng sau đó Đại hoàng tử mang lễ vật đến thuyền bái kiến tạ lỗi, Bùi Diệu cùng hắn đấu võ mồm một hồi, rồi bèn cho Phương Vân lui ra.
Trở về phòng mình, Phương Vân mới nghe nha hoàn kể lại chuyện Phương Bội bị cấm túc.
"Nhanh vậy đã không xong rồi." Phương Vân khinh miệt cười, "Vậy thì ta cũng nghỉ ngơi mấy ngày, đợi đến Chung Châu rồi tính."
"Ả ta đúng là đáng đời, tự làm tự chịu!"
Thanh Dung khạc nhổ một cái, rồi lại thở dài.
"Chỉ đáng tiếc cây quạt ngọc bích kia, vô cớ bị hỏng."
"Đồ vật rồi sẽ có lại, ngày sau còn dài."
Phương Vân mỉm cười, không mấy bận tâm.
Chủ tớ nói chuyện một lúc, cũng gần đến giờ dùng bữa tối.
Ăn qua loa cho xong bữa, Phương Vân liền sớm sửa soạn rồi lên giường nằm.
Đêm nay trời không có gió, mở cửa sổ cũng không mấy mát mẻ. Trên thuyền không tiện nghi như trên đất liền, không có đá lạnh, muốn giải nhiệt chỉ còn cách dùng quạt.
Không biết có phải sắp mưa không mà không khí oi bức khó chịu.
Phương Vân trằn trọc mãi không ngủ được vì nóng, cuối cùng cũng ngồi dậy.
"Lương đệ có phải thấy nóng không?" Thanh Dung cầm đèn bước vào, "Nô tỳ nhớ trước khi đi, Dương trắc phi có tặng Lương đệ một chiếc gối ngọc, nói là phương Nam nóng bức, nằm gối ngọc có thể giáng hỏa khu thử, hay là nô tỳ lấy ra nhé?"
"Cũng được."
Phương Vân gật đầu.
Thanh Dung lấy gối ngọc ra thay, nằm xuống quả nhiên thấy mát mẻ hơn, dần dần nàng thiếp đi.
Hôm sau, trời quả nhiên đổ mưa lớn.
Nhưng sau cơn mưa, thời tiết trở nên mát mẻ hơn hẳn.
Mấy ngày sau đó, Bùi Diệu bận rộn đến mức không thấy mặt.
Có lẽ sắp đến địa phận Chung Châu nên có nhiều việc cần phải sắp xếp trước.
Tuy nhiên, trong thời gian đó, Phương Vân vẫn được gọi đến hầu hạ một lần.
Đến khi cập bến Chung Châu thì đã là chín ngày sau khi khởi hành từ kinh thành.
Gần như đúng với thời gian dự kiến.
Lúc đến nơi đã là buổi chiều, Tri châu Chung Châu dẫn người đến nghênh đón, an bài cho họ ở trong một căn biệt phủ.
Đây là nơi ở của một vị Vương gia triều trước, gọi là Hưng Vương phủ.
Phủ đệ rất rộng rãi, so với Đông cung cũng không nhỏ hơn là bao, ở sáu người thì thừa sức.
Vương phủ được chia làm hai, Bùi Diệu dẫn theo Phương Vân và Chu Thục Nhân ở Nam viện, Đại hoàng tử cùng hai vị thiếp thất của mình ở Bắc viện.
Các vị đại thần thì không ở đây, Tri châu Chung Châu đã sắp xếp cho họ ở trạm dịch.
Buổi tối có tiệc tiếp phong, vì vậy Phương Vân chỉ về thay y phục rồi vội vàng đến nơi tổ chức yến tiệc.
So với bữa tiệc ở huyện Đồng Tiền, yến tiệc ở thành Chung Châu còn náo nhiệt hơn.
Các quan viên địa phương đều dẫn theo gia quyến của mình, dù sao cũng nghe nói Bùi Diệu và Đại hoàng tử đều mang theo nữ quyến.
Cũng chính vì điều này, Phương Bội bị cấm túc mấy ngày cũng được tạm thời giải cấm.
Không biết là do mấy ngày qua bị giam lỏng nên đã biết điều, hay là do Đại hoàng tử đã cảnh cáo, lần này tham dự tiệc, nàng ta trông rất đoan trang, trầm ổn.
Dù sao cũng là tiểu thư được nuôi dưỡng trong nhung lụa, về phần nghi thức, Phương Bội vẫn rất tốt.
Hơn nữa, đêm nay không phải là lúc gây chuyện, vì vậy Phương Vân cũng không trêu chọc nàng ta, chỉ lặng lẽ ngồi ở vị trí của mình, quan sát những người bên dưới.
Mấy vị đại thần từ kinh đô đến, quan văn quan võ nàng đều nhận ra cả. Nhìn xuống phía dưới, vị quan đứng đầu kia chắc hẳn là Tri châu Chung Châu - Tiền Giang Bạch. Hai nữ nhân bên cạnh, một người trông có vẻ đồng tuổi với ông ta, hẳn là phu nhân. Còn lại một thiếu nữ chỉ độ mười hai, mười ba tuổi, thì phải là nữ nhi của ông ta.
Trừ vị Tri châu này ra, những quan viên địa phương khác thì Phương Vân không quen biết.
Nàng lướt mắt qua một lượt rồi thôi.
Quan lại địa phương của Đại Tề, trừ những người có tước vị, còn lại đều không có phẩm hàm cao.
Ví như chức Tri châu này, tuy là người đứng đầu một châu, nhưng thực ra chỉ là quan tứ phẩm, lại không được nắm giữ binh quyền một cách độc lập. Binh quyền của Chung Châu vệ, một nửa nằm trong tay Vị chỉ huy sứ.
Đây là để phòng ngừa quan lại địa phương cậy có binh lực mà tác oai tác quái.
Những điều này Phương Vân đều đọc được từ sách sử, sách chính trị, giờ đây nàng thường xuyên tự mình suy ngẫm.
Nàng muốn làm ái thiếp được sủng ái, điều này không sai, nhưng ngày sau Bùi Diệu từng bước thăng tiến, đi đến vị trí cao hơn, nàng cũng không thể cứ mãi dựa vào nhan sắc và chút khôn vặt để giữ được ân sủng.
Câu nói nữ tử không có tài là đức hạnh, Phương Vân không tin.
Nếu vô dụng, vậy tại sao nam nhân đều phải đọc sách? Khi các gia đình quyền quý nuôi dạy nữ nhi, tại sao lại dạy thi phú cho họ?
Dù sao thì Phương Vân cũng cho rằng, nàng phải đọc sách.
Trong suy nghĩ của nàng, nếu ngày sau Bùi Diệu nói với nàng về những chuyện trong sách, hay là chuyện triều chính, nàng không thể nào lại không biết gì cả.
Tuy rằng nữ nhân không được tham gia chính sự, nhưng nàng muốn vươn lên cao, ngày sau chắc chắn sẽ dính líu đến.
Nhưng tiền đề là, Bùi Diệu phải thành công trước, nàng mới có thể dựa vào chàng mà tiến lên.
Thời đại này khắc nghiệt với nữ nhân, số phận của nàng giờ đây đã gắn liền với Bùi Diệu, ngoài chàng ra nàng không còn chỗ dựa nào khác, vì vậy nàng không thấy có gì là không tốt khi ban đầu làm một cây tơ hồng leo.
Ai mà biết được cây tơ hồng kia sẽ không dần dần trở thành dây leo mạnh mẽ, rồi hóa thành cây đại thụ xum xuê chứ?
Nhìn cảnh tượng nâng ly chúc tụng náo nhiệt trước mắt, ánh mắt Phương Vân khẽ lóe lên.
Tiệc tối kết thúc rất thuận lợi.
Bùi Diệu không từ chối được sự nhiệt tình của các quan viên địa phương, uống không ít rượu, có vẻ hơi say.
Lúc Hồng Chính dìu chàng trở về, ánh mắt của Chu Thục Nhân cứ dán vào chàng.
Lúc này Phương Vân đã rất buồn ngủ, một đường đi thuyền lắc lư, chưa kịp nghỉ ngơi đã phải vội vàng tham dự yến tiệc, không nói đến thể xác, tinh thần cũng đã mệt mỏi.
Vì vậy, sau khi tiễn Bùi Diệu rời đi, nàng chào Chu Thục Nhân rồi trở về chỗ ở của mình.
Nàng không ngờ rằng, Chu Thục Nhân lại có tinh thần đến vậy.
Nàng ta còn đích thân xuống bếp nhỏ nấu một bát canh giải rượu, kèm theo canh dưỡng dạ dày, mang đến cho Bùi Diệu.
Tất nhiên, những điều này là Phương Vân nghe Thanh Dung kể lại sau khi thức dậy vào sáng hôm sau.
"Tranh sủng cũng không dễ dàng gì, hôm qua ta mệt đến nỗi vừa chạm giường là ngủ, nàng ta chắc cũng không khá hơn ta là bao." Phương Vân thở dài.
Thanh Dung vừa chải tóc cho nàng, vừa gật đầu đồng tình.
"Đúng vậy, chắc là từ khi rời phủ đến giờ, nàng ta vẫn chưa được điện hạ triệu hạnh, nên sốt ruột rồi."
Nghĩ cũng phải, nếu Phương Vân ở trong hoàn cảnh đó, nàng cũng sẽ tìm cách tranh thủ.
Mà tâm tư của Chu Thục Nhân cũng không uổng phí.
Tối hôm đó, nàng ta cuối cùng cũng được triệu hạnh.
Đối với chuyện này, Phương Vân không có cảm giác gì.
Bùi Diệu hiện tại là Thái tử, sau này là Hoàng đế, luật lệ khai chi tán diệp của hoàng thất đặt ra là vậy, chuyện tiền triều hậu cung chằng chịt với nhau, ngàn năm nay vẫn thế, làm gì có vị Hoàng đế nào chỉ có một mình nữ nhân bên cạnh.
Nàng nhìn rất thoáng, mỗi người đều có nhu cầu riêng, không cần phải đầu tư tình cảm, ghen tuông làm gì.
Nhưng Chu Thục Nhân rõ ràng không nghĩ như nàng.
Được thị tẩm một lần, nụ cười trên mặt nàng ta không sao ngừng lại được.
Tự mình cười nở như hoa, nàng ta cũng có tâm trạng ra ngoài thưởng hoa, hôm sau từ viện của Bùi Diệu đi ra, nàng ta liền đi đường vòng đến khu vườn nhỏ.
Trùng hợp thay, Phương Vân vì thấy trong phòng buồn chán, cũng ra ngoài dạo chơi.
Thế là, hai người đụng mặt nhau ở khu vườn nhỏ.