"chắc chắn chàng đang lừa người."
Trình Ngâm Ngọc chỉ coi chàng đang nói dối, cũng không tin tưởng.
"A Ngọc nếu không tin," Cố Hành Chu cười rất đắc ý, "cứ đi hỏi lang trung."
Biết rõ nàng không làm được loại chuyện này mà còn nói, Trình Ngâm Ngọc hung hăng trừng chàng một cái.
"chàng không được làm loạn."
"ờ, bản vương không làm loạn," Cố Hành Chu rất không đứng đắn mà cam đoan, "Tuyệt đối không làm loạn."
chàng cắn lỗ tai của nàng, ngữ điệu mê hoặc, khí tức thổi ở trên má, kích khởi một trận run rẩy.
Trình Ngâm Ngọc mềm nhũn đẩy chàng ra.
"Ta đã nói qua, trước khi thành thân không được làm loại chuyện này."
"Nhưng, A Ngọc thật sự không muốn sao?" Cố Hành Chu thanh âm rất nhẹ, "Thái y còn nói, nữ tử khi có thai luôn là cực kỳ mẫn cảm, cứ muốn..."
Trình Ngâm Ngọc che miệng chàng, rốt cuộc là vị thái y không đứng đắn nào nói!
"Dù sao thì ta cũng không có," Trình Ngâm Ngọc chém đinh chặt sắt nói, "chàng nghĩ cũng đừng nghĩ."
Cố Hành Chu cố ý nói: "Được được được, A Ngọc trước kia đều là bị bản vương cường bách, chưa từng thể nghiệm lạc thú trong đó."
"Đúng vậy," Trình Ngâm Ngọc trái lương tâm nói, "Chính là như vậy."
Cố Hành Chu buồn cười: "Nếu như vậy, bản vương càng muốn hảo hảo tìm tòi, để A Ngọc sớm một chút thể hội được ích lợi của chuyện này."
Trình Ngâm Ngọc nghẹn giọng: “...”
Nàng thật không biết miệng của chàng là làm sao, nói sao đều là chàng có lý!
Nàng không thèm để ý chàng nữa, trở mình nhắm mắt lại.
"Tức giận?" Cố Hành Chu có chút hoảng, "A Ngọc, bản vương chỉ nói đùa."
Trình Ngâm Ngọc làm bộ lạnh nhạt: "Buồn cười sao?"
"Không buồn cười," Cố Hành Chu vội vàng dỗ dành, "Bản vương không nói nữa, nàng đừng tức giận."
Trình Ngâm Ngọc quyết định không để ý tới chàng, rất nhanh liền ngủ.
Thấy nàng thật lâu không nói lời nào, Cố Hành Chu đẩy bả vai nàng, nhẹ giọng gọi: "A Ngọc?"
Đáp lại chàng là một tiếng mơ mơ hồ hồ lẩm bẩm.
Thì ra là đã ngủ, chàng thở phào nhẹ nhõm, trong nháy mắt lại linh cơ vừa động.
chàng thấp giọng hỏi: "A Ngọc, nàng có phải bởi vì thẹn thùng mới tức giận?"
"ờ."
Cố Hành Chu lập tức cười lên, chàng lại hỏi: "Như vậy, tháng sau nàng muốn cùng bản vương thể nghiệm ngư thủy chi hoan không?"
Nàng lúc ngủ tựa hồ cũng thẹn thùng, hồi lâu sau mới nhỏ giọng trả lời: "Có muốn một chút."
"chỉ một chút xíu?" Cố Hành Chu hừ một tiếng.
Trình Ngâm Ngọc ủy khuất nói: "ta sợ."
Cố Hành Chu biết nàng đang lo lắng cái gì, khẽ hôn tóc mai của nàng, thấp giọng nói: "Bản vương nhất định sẽ nhẹ nhàng, sẽ không thương tổn đến nàng và hài tử."
ngay cả địa điểm chàng đều chọn rồi, liền ở trong suối nước nóng.
Về sau mỗi một lần nàng tắm, đều sẽ nhớ tới họ lưu lại dấu vết, dĩ nhiên cũng sẽ nhớ tới chàng.
Vừa nghĩ đến cái này, Cố Hành Chu lập tức nhiệt huyết sôi trào, lại vội vàng bình tâm tĩnh khí.
Ngày hôm sau, Trình Ngâm Ngọc tỉnh lại, Cố Hành Chu đã sớm không thấy bóng dáng.
Nàng lười biếng trở mình, đột nhiên nhớ tới giấc mộng tối qua, nàng tức giận vỗ chỗ chàng ngủ.
Đều tại chàng trước khi ngủ nói cái gì động phòng lúc mang thai, làm nàng mơ thấy!
Loại mộng xấu hổ này, Trình Ngâm Ngọc khẳng định muốn nuốt vào bụng, lập tức ném đến lên chín tầng mây.
Rửa mặt xong, phòng bếp nhỏ trình lên bữa sáng.
Từ sau khi biết nàng có thai, tổ mẫu và nương thân liền liệt một thực đơn, mỗi ngày đổi đa dạng món thích hợp cho nàng ăn.
Trình Ngâm Ngọc vốn dĩ cảm thấy thực đơn kỳ quái, xem tên cũng không hay, không nghĩ tới ăn lại rất hợp khẩu vị của nàng.
Hơn nữa nàng hiện tại khẩu vị vốn dĩ liền không tệ, nàng có dự cảm, không qua được bao lâu, nàng khẳng định sẽ mượt mà một ít.
"Tiểu thư chậm một chút, cẩn thận ngưỡng cửa."
Tuyết Ảnh như lâm đại địch, gắt gao dìu đỡ tay của Trình Ngâm Ngọc.
tổ mẫu biết chuyện này, làm nha hoàn thiếp thân của nàng, Sương Ảnh cùng Tuyết Ảnh dĩ nhiên cũng đã biết, bị tổ mẫu nhấn mạnh một phen, nhất định phải cẩn thận chiếu cố nàng.
Trình Ngâm Ngọc bất đắc dĩ cười nói: "Ta không phải đi đứng bất tiện, không cần khẩn trương như vậy."
"Nô tỳ lo lắng cho người," Tuyết Ảnh cúi đầu nhìn chằm chằm lộ phía trước, "Nếu lỡ có gì không hay... Phi phi phi, nô tỳ lỡ lời, tội đáng chết vạn lần!"
"Ngươi thật đúng là..." Trình Ngâm Ngọc cười lắc đầu, "thôi được, ta đều ngồi xuống, không cần lo lắng."
Vừa mới dùng bữa sáng, Giang Chỉ tới tìm nàng chơi.
"Hôm qua ta bị ca ca của muội quấn lấy, vẫn luôn không rảnh lại đây, hôm nay chàng đi làm việc , ta rốt cục có thể cùng muội hảo hảo nói chuyện."
Giang Chỉ hiếm lạ nhìn chằm chằm bụng nàng, tò mò hỏi: "Nơi này thật sự có một tiểu bảo bảo?"
"Đúng vậy," Trình Ngâm Ngọc cười nói, "Đã lộ bụng chút xíu, mà mặc y phục liền nhìn không ra."
Giang Chỉ chà xát tay hỏi: "Ta có thể sờ sờ sao?"
Trình Ngâm Ngọc gật đầu: "Bất quá chỉ có thể dán ở phía trên."
Giang Chỉ vừa nghe liền không dám sờ, ngơ ngác nói: "Ta vụng về, vẫn là thôi đi."
Trình Ngâm Ngọc cười trộm nói: "Tẩu tẩu cùng ca ca ân ái như vậy, sẽ có hài tử rất nhanh, đến lúc đó tẩu sờ bụng của mình."
Giang Chỉ nghe vậy lại bĩu môi.
"Tối qua ta nói với chàng, nhưng ca ca của muội nói không muốn hài tử sớm như vậy, chàng tựa hồ không thích hài tử lắm."
Trình Ngâm Ngọc kinh ngạc nói: "Sao lại vẬY? Tẩu có hỏi nguyên nhân không?"
"Ai biết chàng nghĩ sao," Giang Chỉ tức giận, "Nếu không thích hài tử, vậy thì không cho đụng ta, như vậy chắc chắc sẽ không mang thai!"
Tối qua nàng không có nghe Trình Hòa Quang giải thích, trực tiếp đuổi hắn đi thư phòng ngủ.
Đây là chuyện giữa vợ chồng họ, trực tiếp đi hỏi ca ca cũng không hay, Trình Ngâm Ngọc nghĩ lát nói với nương thân một tiếng, để bà hỏi ca ca nghĩ sao vậy.
Giang Chỉ lại nói: "Ngâm Ngọc, muội không được nói cho người khác, bằng không ta không nói với muội mấy chuyện này nữa."
Trình Ngâm Ngọc đành phải đáp ứng.
Giang Chỉ càng nghĩ càng giận, nàng phê phán Trình Hòa Quang.
"Sớm biết như thế, lúc trước ta không nên gả cho chàng, muội nói xem có phải chàng sinh không được không, cho nên mới nói không muốn hài tử?"
Trình Ngâm Ngọc phụ họa hai câu, vội vàng dời đi đề tài.
"Ngày mai Vương gia muốn tới phủ chúng ta bái phỏng, tẩu nói chàng có bị đuổi ra ngoài không?"
Lại có chuyện náo nhiệt để xem, Giang Chỉ lập tức quên mất Trình Hòa Quang, hai mắt tỏa sáng: "Thật sự hả?"
"Thật sự," Trình Ngâm Ngọc thở dài một hơi, "nhưng ta còn chưa nghĩ cách phải nói sao với bên tổ mẫu."
Dù sao hai ngày này nàng đều không có ra khỏi cửa, làm sao biết Cố Hành Chu muốn tới bái phỏng?
Chỉ cần nàng nói, tổ mẫu khẳng định sẽ đoán được Cố Hành Chu buổi tối tới tìm nàng.
Giang Chỉ cười híp mắt nói: "Vậy thì không nói, coi như chính muội cũng không biết, làm cho họ trở tay không kịp!"
Đặc biệt là Trình Hòa Quang, nàng hiện tại cùng hắn thế bất lưỡng lập, quá muốn nhìn mặt thối của hắn.
Trình Ngâm Ngọc suy nghĩ một lát, cười đáp ứng.
Vậy thì không nói, vừa vặn xem náo nhiệt.