Triệu Thanh Các đưa cho cậu một ly cà phê.
Trần Vãn nhận lấy, hẳn là do trợ lý thứ hai cùng nhau chuẩn bị, không phải kiểu dáng mua mang về bên ngoài, trên thành ly là biểu tượng của Minh Long, ly dùng một lần khi Trần Vãn đến công ty họ họp cũng có logo giống vậy.
Triệu Thanh Các dịch chiếc laptop trên đùi sang một bên, hỏi: "Cậu thích không?"
Trần Vãn nếm ra mùi thơm của yến mạch, trước đây, dù là gì Trần Vãn cũng sẽ nói thích, nhưng bây giờ, Trần Vãn đã biết Triệu Thanh Các thật sự coi mình là bạn, thích nói chuyện bình đẳng, vì vậy cậu sẵn sàng nói với đối phương một số lời nói thật lòng về bản thân.
"Thích yến mạch, nhưng bình thường uống loại ít ngọt hơn một chút."
Triệu Thanh Các nhìn cậu nói được, lấy điện thoại ra.
"Tôi nói với thư ký."
"Hửm?"
Triệu Thanh Các vừa nhắn tin vừa nói: "Sau này cậu còn nhiều cơ hội đến Minh Long."
Trần Vãn nhìn anh, đột nhiên không biết nói gì, từ nhỏ đến lớn, cậu cũng chưa từng được đối xử một cách long trọng và nghiêm túc như vậy.
Cuối cùng, cậu chỉ khẽ nói: "Cám ơn."
Tay Triệu Thanh Các đang gõ chữ chậm lại, ngẩng đầu nhìn cậu một lúc, mới chậm rãi nói: "Những thứ này thì tính là gì." Chưa là gì cả.
"Đồ ăn thì sao, thích vị gì?" Triệu Thanh Các hơi nghiêng người về phía cậu, tư thế rất tùy ý, đầu gối vô tình chạm vào Trần Vãn cũng không dịch ra, có chút ý tứ thuận thế mà nói chuyện lâu dài.
Trần Vãn chưa bao giờ nói chuyện, chia sẻ sở thích thật sự của mình với ai, vì vậy nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: "Thích món Quảng Đông hơn, món Giang Tô - Chiết Giang cũng không tệ." Tống Thanh Diệu là người Cô Tô, khẩu vị của Trần Vãn hồi nhỏ giống bà ấy.
Triệu Thanh Các gật đầu: "Tôi biết rồi."
Trần Vãn mỉm cười hỏi: "Triệu Thanh Các, anh thích gì?"
Triệu Thanh Các hơi nhướng mày, trước đây Trần Vãn dù có nghiêm túc trả lời anh mười câu hỏi cũng tuyệt đối sẽ không nhiều lời hỏi ngược lại một câu.
Anh cất điện thoại đi, đặt cánh tay lên cửa sổ xe, dùng một tay chống đầu nhìn cậu, cười như không cười: "Không phải cậu biết rồi sao?"
"..." Trần Vãn chột dạ, cũng có chút bất đắc dĩ, xòe hai tay ra cười nói, "Tôi không biết."
Triệu Thanh Các không trêu cậu nữa, nói: "Có lẽ thích ăn những món ăn gia đình hơn." Dừng một chút, anh ta bổ sung, "Loại bình thường nhất."
"Cái gì cũng được."
Trần Vãn khẽ mở miệng, trong lòng thoáng qua rất nhiều suy nghĩ, nhìn anh chăm chú nói: "Được, tôi cũng nhớ kỹ rồi."
Triệu Thanh Các ngoảnh mặt đi, cửa kính xe phản chiếu vẻ mặt thư thái và vui vẻ trên gương mặt anh.
Trần Vãn bỗng cảm thấy Triệu Thanh Các rất gần gũi với mình, gần đến mức có thể như bạn bè mà trò chuyện về những chuyện thường ngày nhất, chia sẻ sở thích, nói ra rất nhiều lời thật lòng chưa từng nói với ai khác.
Triệu Thanh Các không hề lạnh lùng, Triệu Thanh Các là một người rất dịu dàng, rất hào phóng, Trần Vãn nghĩ.
Đột nhiên, Triệu Thanh Các lấy từ trong két sắt ra một khẩu Beretta BU9 đưa đến trước mặt cậu.
Trần Vãn: "Cho tôi sao?"
"Ừm," chuyện Trần Vãn giữa đường lái xe chặn chiếc Jeep Grand Cherokee cứu Từ Chi Doanh đã được ghi danh vào sổ đen của Triệu Thanh Các, anh nhìn Trần Vãn nói, "Lúc cần dùng thì cứ trực tiếp nổ súng, chuyện khác không cần lo."
Ý của câu này là, sự an toàn của Trần Vãn là trên hết, chuyện khác không cần lo, dù xảy ra chuyện gì cũng có Triệu Thanh Các lo liệu.
Nhưng Trần Vãn tuyệt đối sẽ không hiểu như vậy.
Cậu chỉ nhận lấy khẩu súng, thân súng màu nâu đỏ, khi sờ thấy một điểm gồ lên trên tay cầm, ngón tay khẽ dừng lại.
Trong nháy mắt, trái tim như có hàng ngàn con bướm đang vỗ cánh.
Ở một nơi không dễ thấy được khắc một hoa văn rất tinh xảo phức tạp, còn có chữ cái C.
Đây không phải là súng bình thường, Trần Vãn từng nghe Trác Trí Hiên kể, nhà họ Triệu trước đây ở nước ngoài có dây chuyền sản xuất vũ khí tư nhân, ở Minh Long, hình vẽ này là biểu tượng của quyền hạn, đạt đến quyền lực và địa vị nhất định mới được khắc.
Nhưng dù có quyền hạn gì cũng không được lấy mẫu mã chữ C.
Đây là độc quyền của Triệu Thanh Các.
Trên tay cầm súng vẫn còn lưu lại hơi ấm từ lòng bàn tay của Triệu Thanh Các, được Trần Vãn nắm chặt trong tay, âm thầm vuốt ve rất lâu, cậu cảm kích sự tín nhiệm của đối phương, trân trọng cất kỹ, trịnh trọng nói lời cám ơn.
Triệu Thanh Các không cảm thấy đây là chuyện gì to tát, nhưng ánh mắt Trần Vãn nhìn anh thật sự quá đen quá sáng, Triệu Thanh Các nghĩ nghĩ, hỏi: "Thích chơi súng à?"
"Không dùng nhiều lắm, vẫn luôn muốn luyện tập." Chuyện Triệu Thanh Các gặp phải vụ tấn công bằng súng ở Ý vẫn luôn là cơn ác mộng của Trần Vãn.
Triệu Thanh Các nói: "Cứ dùng tạm cái này, về rồi bảo người ta đo vòng tay cho cậu, đặt làm riêng một khẩu."
Trần Vãn hơi mở to mắt: "Hả?"
Triệu Thanh Các không mấy để tâm nói: "Sau này sẽ có rất nhiều cơ hội đi công tác xa, vẫn là nên đặt làm riêng một khẩu cho vừa tay thì hơn, đặc biệt là khi ra nước ngoài, không có một khẩu súng vừa tay thì không được."
Trần Vãn cảm thấy anh nói có lý, nói được, nhưng nghĩ nghĩ, lại nói không cần.
Triệu Thanh Các: "?"
Trần Vãn giơ khẩu Beretta màu hồng ngọc lên: "Tôi dùng khẩu này là được rồi."
Triệu Thanh Các nhìn cậu một lúc, gật đầu: "Nhãn quang không tệ." Anh thuận tay tắt kênh kinh tế thương mại trên radio, tùy ý chuyển kênh, chuyển đến FM40 thì dừng lại.
Kênh nhạc vàng tiếng Quảng, đang phát bài "Yêu thầm Hàng Không".
Trần Vãn có chút chột dạ.
"Triệu Thanh Các," bây giờ khi nói chuyện với đối phương, cậu đã không còn khách sáo lễ phép như vậy nữa, "anh cứ nghe tin tức kinh tế tài chính đi, không cần phải để ý tôi."
"Không nghe," Triệu Thanh Các chậm rãi nói, "thả lỏng đầu óc một chút."
Triệu Thanh Các khi ngồi trên xe riêng của Trần Vãn đã có được trải nghiệm rất thoải mái dễ chịu, anh hy vọng Trần Vãn cũng có thể trải qua một khoảng thời gian thư giãn vui vẻ trên xe của mình.
Nghe đài và nhạc mà cậu quen nghe, trò chuyện về chủ đề cậu quan tâm, không cần phải lấy người khác làm trung tâm.
Không biết chiếc Maybach này có phải được đặt làm riêng không, không gian có vẻ lớn hơn so với những chiếc trên thị trường, Trần Vãn nhìn thấy trên giá có một bàn cờ.
"Triệu Thanh Các, anh chơi cờ vua hả?"
Khi Trần Vãn gọi cả họ lẫn tên của ai đó, sẽ có một cảm giác khó diễn tả thành lời, ít nhất là đối với Triệu Thanh Các, giống như là đang nhẹ nhàng ấn vào một công tắc nào đó trong cơ thể anh, nhịp tim và dòng máu chảy nhanh hơn bình thường.
Hiếm khi Trần Vãn lại quan tâm đến chuyện của người khác, Triệu Thanh Các nhìn cậu trầm tĩnh: "Cậu biết chơi không?"
Trần Vãn thành thật nói: "Không biết lắm, chỉ biết luật chơi thôi."
Triệu Thanh Các gật đầu, đi lấy hộp cờ: "Vẫn còn thứ câu không biết đó à."
"..." Trần Vãn nhỏ giọng phản bác, "Tôi cũng không biết nhiều lắm đâu." Trần Vãn cũng không phải sinh ra đã biết nhiều thứ như vậy, chỉ là rất nhiều lúc, không thể không biết.
Triệu Thanh Các ngẩng mắt nhìn cậu, nói: "Đủ nhiều rồi."
Trần Vãn liền cười.
Triệu Thanh Các giơ hộp cờ lên, nói: "Chơi một ván không?"
Trần Vãn nói được.
"Hậu" và "Vua" lần lượt nằm trong tay Triệu Thanh Các và Trần Vãn, công thủ tiến thoái.
Gần đến vòng xoay lớn Hải Khẩu, Trần Vãn mơ hồ nhận ra có mấy chiếc xe bình thường phía sau lần lượt gia nhập vào, cậu phân tâm, tay bị người ta nắm lấy.
"Trần Vãn, cậu muốn chơi xấu à?"
Trần Vãn cúi đầu nhìn, cậu đã cầm nhầm quân Hậu của Triệu Thanh Các.
"..." Trần Vãn nói xin lỗi, nhưng sắc mặt có chút nghiêm trọng, Triệu Thanh Các nhìn cậu, lấy lại quân "Hậu" của mình từ tay cậu, đặt vào vị trí khiến Trần Vãn hoàn toàn bị đánh bại, nói, "Không sao."
Trên người Triệu Thanh Các có một loại cảm giác an toàn bẩm sinh, Trần Vãn hơi yên tâm, nhưng vẫn giữ cảnh giác.
Triệu Thanh Các nhìn cậu, lại nói một lần nữa: "Không sao đâu."
Đến bến tàu, Từ Chi Doanh nhiệt tình chào hỏi Trần Vãn, Phương Giám kéo cậu lại nói về bản vẽ kiến trúc công trình mới nhất của mình.
Triệu Thanh Các đi trước, nghe người phụ trách an ninh báo cáo về việc bố trí cho chuyến đi này, gần đến đoạn đường lên boong tàu, mây bị gió thổi bay, mặt trời đột nhiên trở nên rất lớn, Trần Vãn đi lấy dù cho Từ Chi Doanh và Phương Giám, sau đó tự mình mở một cây dù lớn, đi đến phía sau Triệu Thanh Các im lặng giơ lên.
Trên đầu đột nhiên phủ một bóng râm mát mẻ, Triệu Thanh Các dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua, tiếp tục vừa đi về phía trước vừa nghe trưởng bộ phận an ninh nói chuyện.
Nhưng trên tay lại trực tiếp kéo Trần Vãn đến bên cạnh mình, đẩy tay Trần Vãn một cái, chỉnh lại cây dù đang nghiêng phần lớn về phía mình.
Cánh tay Trần Vãn tê rần, bởi vì lúc Triệu Thanh Các chỉnh dù, đã trực tiếp phủ lên mu bàn tay cậu.
Trần Vãn nhỏ giọng nói: "Tôi không cần đâu."
Triệu Thanh Các lười nói nhảm với cậu, ấn ấn vai Trần Vãn.
Trần Vãn liền ngoan ngoãn không động đậy nữa.
Thuyền trưởng và đội trưởng đội an ninh thấy Trần Vãn đến, đều ngầm giữ im lặng, tình hình an toàn và rủi ro khi đi biển là bí mật, từ trước đến nay chỉ báo cáo cho người thuê.
Nhưng Triệu Thanh Các nói với họ: "Mọi người cứ tiếp tục nói." Cũng không buông Trần Vãn ra, cứ để cậu cùng mình trốn dưới bóng râm của cây dù.
Người đi theo lên tàu không nhiều, du thuyền có vẻ rất trống trải, không phải chiếc Kình hạm 17 lần trước ra khơi, con quái vật khổng lồ kia giống như là đi thị uy, đây chỉ là một chiếc thuyền công vụ tiêu chuẩn, không hề phô trương.
Mấy người ngồi trong khoang, du thuyền đi vào vùng biển sâu, Phương Giám ngồi không yên, ra boong tàu quan sát sơ bộ môi trường mặt biển, thủy triều, năng lượng sóng, năng lượng chênh lệch nhiệt độ nước biển, năng lượng chênh lệch độ mặn của nước biển đều có ảnh hưởng rất lớn đến việc xây dựng công trình của họ.
Minh Long giàu có, có tàu khảo sát biển chuyên dụng và tàu ngầm không người lái, nếu chuyến đàm phán này thuận lợi, tàu Thám hiểm sẽ khởi hành từ Hải Thị đến Đảo Đinh trong vòng hai ngày, tiến vào vùng biển sâu.
Nhưng hiện tại, tất cả vẫn còn chưa biết trước được.
Triệu Thanh Các và Từ Chi Doanh nói chuyện công việc một lúc, hai nhà có hợp tác sâu rộng, Trần Vãn tự giác không nên dò xét quá nhiều, khom người nói đi giúp Phương Giám một tay.
Triệu Thanh Các rất tự nhiên ấn giữ vai cậu: "Không cần." Anh không hề kiêng dè nói với Từ Chi Doanh: "Cô cứ tiếp tục nói."
Từ Chi Doanh nhìn họ một cái: "Dù sao cũng không thể tránh khỏi nhà họ Lê, thuộc hạ của Thiệu Diệu Tông sau khi ngã ngựa cơ bản đều đầu quân cho hắn, vốn dĩ miếng đất ở vịnh Thái Tử kia hắn nhất định phải có được, anh nửa đường ra tay, cướp mất kho lương thực đủ cho họ ăn mấy chục năm, đây là thù mới hận cũ đang chờ báo thù cùng một lúc đó."
Triệu Thanh Các dựa vào lưng ghế, nói: "Tôi không định tránh mặt hắn."
"Vậy anh định giải quyết hắn triệt để?"
Triệu Thanh Các: "Kẻ thù của kẻ thù, chưa chắc không thể làm bạn."
Từ Chi Doanh: "Anh muốn nâng đỡ Lê Sinh Huy, để họ chó cắn chó?" Sau đó mình ngồi yên hưởng lợi.
"Xem lựa chọn của hắn vậy," nâng đỡ hay không, Triệu Thanh Các đã quen dùng cả ơn lẫn uy, "Vợ lẽ và con trai mà hắn ta cưng chiều nhất đều ở Hải Thị."
Từ Chi Doanh sững người, Triệu Thanh Các làm việc luôn kín tiếng như vậy, khi cô nghĩ được một bước thì anh đã làm xong chín mươi chín bước rồi.
Ở Hải Thị, tức là ở địa bàn của Triệu Thanh Các.
Triệu Thanh Các đã sớm điều tra rõ ràng: "Hắn còn mở ngân hàng tư nhân, chợ đen, muốn chặt đứt đường lui của hắn không khó."
"Ngân hàng tư nhân?" Từ Chi Doanh là người phụ nữ nắm quyền trưởng bối nhà họ Từ, khi mưu tính chuyện tiền tài mạng sống sắc mặt không đổi, "Vậy bên Ủy ban Chứng khoán chúng tôi nhà họ Từ có thể đóng góp một phần sức lực nhỏ bé."
Trần Vãn: "..."