Chương 60: Giải quyết tận gốc

(free) HỒI ÂM CỦA KEANU REEVES

155 lượt đọc · 4,382 từ

Bản thu âm chương

Nghe để trải nghiệm tốt hơn

Ánh nắng mùa thu không gay gắt, nhưng khô hanh. Bó hoa không được Trần Vãn mang xuống xe, cứ để trên ghế phụ, bị nắng chiếu vào, rất nhanh đã hơi ngả vàng úa.

Bức thư đó cũng bị nhét vội vào ngăn kéo trong xe cùng với hộp thuốc.

Trần Vãn bước vào tòa nhà Thái Cơ, ở sảnh đợi gần hai tiếng đồng hồ, đợi đến nỗi lễ tân cũng hơi ngại ngùng, lại rót thêm cho cậu một ly cà phê: "Thật ngại quá, gần đây Cát tổng hơi bận."

Trần Vãn hiền lành cười cười, nói: "Không sao."

Cậu không biết Cát Tích có thực sự bận hay không, nhưng rõ ràng là đang cho cậu leo cây.

Trần Vãn không hề tức giận, là do Tống Thanh Diệu sai trước, lại còn dan díu với con rể của Cát Tích là Mạnh Nguyên Hùng.

Xem hết những bức ảnh Liêu Toàn gửi vào email của mình, đầu óc Trần Vãn trống rỗng trong giây lát.

Hai người cùng vào cửa hàng đồ xa xỉ trên đường Hoàng Hậu, còn có một số bức ảnh chụp cảnh uống rượu trên du thuyền, tưởng là kín đáo, nhưng thực ra lại rõ như ban ngày.

Trần Vãn một lòng tập trung vào tài khoản và dòng tiền của Tống Thanh Diệu, theo dõi nhất cử nhất động của bà ta và Tạ Gia Kiên, lại không ngờ tới Mạnh Nguyên Hùng.

Tạ Gia Kiên là cổ đông của Vinh Tín, nhưng Mạnh Nguyên Hùng chưa bao giờ xuất hiện trong tầm ngắm của Trần Vãn.

Quan trọng hơn là, Mạnh Nguyên Hùng là chồng cô con gái lớn nhà họ Cát của tập đoàn Thái Cơ.

Lúc này, Trần Vãn cuối cùng cũng nhận ra, Tống Thanh Diệu cũng không ngây thơ như cậu tưởng, sự khôn ngoan của bà ta đều dùng để đối phó với Trần Vãn, ít nhất là biết dùng cách đánh lạc hướng cậu.

Nghĩ vậy, hai mẹ con họ thật đáng thương, Trần Vãn cho người theo dõi Tống Thanh Diệu, Tống Thanh Diệu lại coi Trần Vãn như paparazzi.

Trước khi đến Thái Cơ, Trần Vãn đã gặp người gửi email.

"Tôi nghe nói dự án bến cảng vịnh Bảo Lê và tuyến hàng hải dầu khí dự định sẽ lên sàn vào cuối năm, A Vãn cũng sẽ có mặt trong đội ngũ roadshow." Liêu Toàn cười tủm tỉm rót trà cho cậu.

Trần Vãn không động vào, dựa lưng vào ghế, lạnh lùng nói: "Liêu Toàn, ông còn muốn bị cắt ngón tay lần nữa à?"

Liêu Toàn cảm khái thở dài: "Cậu vẫn không thay đổi, tính khí giống hệt hồi nhỏ."

Trần Vãn cố gắng chống lại cảm giác buồn nôn tởm lợm do những ký ức đó gây ra, châm một điếu thuốc và gật đầu: "Giết tất cả những kẻ chướng mắt, đó là sự thật."

"Nhưng nếu một đứa nhỏ bị điên, nó chỉ cần bị đưa đến núi Tiểu Lam nhốt mấy năm, lớn lên sẽ điên loạnt,” Liêu Toàn rất thẳng thắn đe dọa cậu, "Vậy thì các cổ đông sẽ được xem miễn phí tin đồn ngoại tình của mẹ một thành viên đội ngũ sáng lập dự án mới mà họ đầu tư."

"Tiểu tam, trai bao, ngoại tình, ân oán hào môn, bây giờ người ta thích hóng mấy chuyện này nhất."

Ánh mắt Trần Vãn lạnh lùng như lưỡi dao, Liêu Toàn lại cảm thấy có nét phong tình khác lạ: "Trần Vãn." Ánh mắt hắn đầy ẩn ý, vừa như bậc trưởng bối vừa như người tình, đảo qua đảo lại trên người cậu, "Cậu cũng dùng ánh mắt này nhìn Triệu Thanh Các sao?"

"Anh ta đã làm cậu chưa? Bao nhiêu lần mới nhận được dự án này? Lấy sắc dụ người. Cậu còn làm tốt hơn mẹ cậu rất nhiều." Trần Vãn cầm điếu thuốc và chỉ thẳng vào Liêu Toàn, chỉ còn cách mấy cm là tàn thuốc nhét thẳng vào mũi hắn: "Miệng ông bẩn quá!"

Liêu Toàn giật mình, lùi về sau, giơ hai tay đầu hàng, cười không biết xấu hổ: "Chẳng lẽ không phải sao? Cậu quý giá như vậy, người khác đều không được, chỉ có anh ta mới được phép nằm lên? Triệu Thanh Các có biết cậu từng bị nhốt vào Núi Tiểu Lam không?"

Núi Tiểu Lam là bệnh viện tâm thần của Hải Thị, giam giữ toàn những bệnh nhân có thân phận đặc biệt, ví dụ như tình nhân của quan chức, con riêng và những ngôi sao bị bệnh tâm thần.

Trong số đó có bao nhiêu người thật sự bị điên, bao nhiêu người giả điên, còn có bao nhiêu người là sau khi vào đó mới "phát điên", thì không nói rõ được.

Tuy nói là bệnh viện tâm thần, nhưng người dân Hải Thị khi nhắc đến nó đều có giọng điệu khá kỳ lạ - cái nôi của những vụ bê bối tình dục, bên trong toàn là những người không thể lộ diện, càng khiến cho hòn đảo biệt lập này thêm phần bí ẩn, mờ ám.

Vị đắng của thuốc lan tỏa khắp đầu lưỡi, nhưng Trần Vãn không hề mất bình tĩnh.

Liêu Toàn nhìn cậu vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo như hồi nhỏ, đảo mắt: "Cậu nói xem nếu vì tin đồn tình ái của mẹ cậu mà ảnh hưởng đến việc niêm yết và roadshow của dự án vịnh Bảo Lê và đường hầm dầu khí, Triệu Thanh Các có còn cần cậu nữa không."

"Anh ta phải ăn nói thế nào với các cổ đông đây?"

Trần Vãn vẫn luôn bình tĩnh, không có thêm phản ứng nào khác với hắn.

Nhưng Liêu Toàn cứ muốn vạch trần lớp mặt nạ bình tĩnh của cậu, Trần Vãn chưa từng có sắc mặt nào khác với hắn, thậm chí không có cảm xúc gì quá khích: "Ồ, Mạnh Nguyên Hùng còn tặng mẹ cậu một viên hồng ngọc bồ câu cổ, từ thế kỷ XVII, giá có thể mua được một mảnh đất ở Trung Hoàn, là thông qua ngân hàng Thụy Sĩ để đấu giá, hắn ta sao có thể có nhiều tiền như vậy, đến lúc vợ hắn ta là Cát Tích truy cứu, cậu định để nhà đầu tư và chính quyền tin tưởng báo cáo tài chính của các người không có vấn đề thế nào đây?"

Trần Vãn ném những bức ảnh lên bàn, khinh thường nhếch mép: "Chỉ bằng mấy thứ này của ông? Vài bức ảnh thì chứng minh được gì?"

Cũng không phải ảnh nóng trong khách sạn, bằng chứng chắc chắn gì chứ.

"Chuyện kiểu này, cần phải giải thích gì sao? Chỉ cần gây ra dư luận là đủ rồi," Liêu Toàn cười, "Danh tiếng của mẹ cậu, cậu cũng biết đó, bức ảnh này mà lộ ra ngoài, ba cậu sẽ xử lý bà ta, vợ của Mạnh Nguyên Hùng là con gái lớn của tập đoàn Thái Cơ, Cát Tích là người thế nào, thủ đoạn của cô ta thì cậu còn hiểu rõ hơn tôi, đến lúc đó dự án của Triệu Thanh Các sẽ bị mất uy tín vì scandal tình ái."

"Nhất tiễn hạ tam điêu, nhiêu đây là đủ rồi."

Trần Vãn lười nói nhảm với hắn, hỏi thẳng: "Đây là ý của ông hay là ý của nhà họ Trần?"

Liêu Toàn không ngờ cậu lại phản ứng nhanh như vậy, nheo mắt lại: "Đúng là ba cậu cũng muốn nói chuyện với cậu. Nhưng mà, tôi đã nhanh chân hơn một bước. Tôi nghĩ rằng con bài trong tay tôi có giá trị hơn con bài của ông ta một chút."

Trần Bỉnh Tín nắm trong tay điểm yếu của Trần Vãn là Tống Thanh Diệu, mà hắn lại nắm trong tay điểm yếu của Tống Thanh Diệu.

Trần Vãn ngẩng cằm lên: "Ông muốn thế nào?"

Liêu Toàn cũng không vòng vo, nói thẳng: "Tôi muốn làm nhà cung cấp vật liệu xây dựng cho các người."

Gần đây, nội bộ nhà họ Trần đấu đá ngày càng gay gắt, dòng bà lớn nắm quyền độc chiếm, cổ phần của dòng bà hai bị thâu tóm, địa vị ngày càng bị gạt ra ngoài lề. Bây giờ kinh tế bị đình trệ, miếng bánh vốn đã nhỏ, họ chỉ có thể mở rộng nguồn lực ra bên ngoài, nếu không sẽ bị dòng của bà lớn và bà ba chơi chết.

Minh Long là con tàu lớn nhất ở Hải Thị, dù thế nào hắn cũng phải bám vào.

Trần Vãn cười khẩy: "Mơ tưởng hão huyền."

"A Vãn, cậu không cần phải giả vờ với tôi, có thể làm trung chuyển vận tải cho họ, quyền hạn này cậu vẫn có, hay là, chiêu thổi gió bên tai của cậu không được tác dụng hả? Hơn nữa," Liêu Toàn thong thả rót thêm trà cho cậu, "Bây giờ tôi không đến tìm cậu, thì ba cậu cũng sẽ chuẩn bị đến tìm cậu thôi."

Vinh Tín bây giờ không ổn rồi, nhiều người dựa vào mối quan hệ để leo lên, tranh giành quyền lực, lợi ích, giờ cty chỉ là bề ngoài hào nhoáng, bên trong rỗng tuếch.

Chuyện đảo Đinh có giấu kín đến đâu thì ít nhiều cũng sẽ lộ ra tiếng gió, Trần Bỉnh Tín biết chuyện Trần Vãn có quan hệ với Triệu Thanh Các chỉ là chuyện sớm muộn.

"Nhưng mà, ông ta sẽ không cho cậu bất cứ thứ gì, cậu cũng biết tính người đó mà, chi bằng hợp tác với tôi có phải không?"

Trần Vãn bình tĩnh không giống người đang bị đe dọa: "Hợp tác với ông, tôi được lợi gì?"

"Tôi có thể đảm bảo những bức ảnh này chỉ có trong tay tôi, chỉ cần trúng thầu, sẽ lập tức tiêu hủy, không lưu bản sao lưu," Liêu Toàn thuyết phục cậu, "Hơn nữa, cậu muốn đảm bảo chuyện này bị ém xuống hoàn toàn thì cách duy nhất là kéo tôi lên thuyền của Triệu Thanh Các, có lợi ích chung, cùng vinh cùng nhục, tôi cũng không thể tự đập vỡ chén cơm của mình đúng không."

Trần Vãn ánh mắt sâu thẳm, không phản bác cũng không nói gì, mãi đến khi đối phương không nhịn được nữa mới nói: "Mấy thứ này của ông không đáng giá đến mức đó."

Sắc mặt Liêu Toàn trầm xuống, lại nghe Trần Vãn nói: "Tôi còn muốn 6% cổ phiếu rải rác của Vinh Tín, không cần quyền chọn."

"6%?!" Giọng Liêu Toàn cao vút, "Cậu muốn cổ phần làm gì?" Trần Vãn từ trước đến nay luôn đứng ngoài cuộc chiến nội bộ của nhà họ Trần, cũng không thấy cậu thể hiện bất kỳ tham vọng nào đối với Vinh Tín.

"Không có lợi ích mà còn muốn nhờ người ta làm việc, nằm mơ giữa ban ngày à," Trần Vãn dập tắt điếu thuốc, nói thẳng, "Ảnh chụp và cổ phần, không được thì khỏi bàn, Liêu Toàn, tự lượng sức mình đi, ông có năng lực gì, thật sự cho rằng sau khi tung mấy thứ này ra ông còn có thể bình an vô sự sao? Ông làm ảnh hưởng đến dự án của Triệu Thanh Các. Anh ta chỉ cần động một ngón tay là có thể bóp chết ông."

Liêu Toàn im lặng nhìn cậu chằm chằm. Sói con đã lớn rồi, nanh vuốt sắc bén hơn trước. Rõ ràng là hắn đến đe dọa Trần Vãn, nhưng lại bị chặn hết mọi đường. Một lúc sau, hắn nói: "6% quá cao. Tôi không có nhiều vốn như vậy, không thu mua được nhiều cổ phiếu rải rác như vậy."

"Vậy thì khỏi bàn." Trần Vãn đứng dậy định đi, Liêu Toàn thao túng trong hội đồng quản trị nhiều năm như vậy, nếu thật sự muốn làm thì không thể không làm được.

Liêu Toàn vội vàng gọi: "Khoan đã."

Trần Vãn tự lấy áo khoác.

"4% có thể thử."

Trần Vãn nhìn hắn, không mảy may thay đổi sắc mặt, Liêu Toàn nhượng bộ: "5%."

"Ông lấy được rồi hãy nói." Trần Vãn đi ngang qua Liêu Toàn, đột nhiên dùng báng súng Beretta chĩa vào lưng hắn. Đầu ngón tay Trần Vãn đặt lên hình khắc huy hiệu tượng trưng cho Triệu Thanh Các. Súng rất lạnh, nhưng tay Trần Vãn lại ấm áp, như đang được một bàn tay nào đó nắm lấy, truyền đến sức mạnh và sự tự tin vô tận.

Cậu lạnh lùng cảnh cáo: "Ông dám giở trò với tôi, viên đạn sẽ xuyên qua lưng ông như cây kéo xuyên qua mu bàn tay ông mười chín năm trước."

Liêu Toàn lập tức toát mồ hôi lạnh, giơ hai tay lên, liên tục nói: "Không dám, không dám."

Trần Vãn còn điên cuồng hơn hồi nhỏ, dám rút súng ra đe dọa người khác giữa thanh thiên bạch nhật, hắn không hề nghi ngờ, nếu mình không đồng ý, lập tức sẽ máu chảy tại chỗ hoặc đầu một nơi thân một nẻo vào một đêm nào đó.

"Tôi, tôi sẽ nghĩ cách."

"Cổ phần, tôi sẽ nghĩ cách."

Liêu Toàn bề ngoài là đang đe dọa Trần Vãn, thực chất là bản thân đang cùng đường. Nếu không, ai lại rảnh rỗi đi chọc vào miếng bánh của Triệu Thanh Các? Nhưng hắn không ngờ Trần Vãn lại quay đầu đi thẳng đến Thái Cơ xin gặp vợ của Mạnh Nguyên Hùng là Cát Tích.

Trần Vãn kiên nhẫn đợi ở sảnh rất lâu, chỉ để cho Cát Tích nguôi giận, mãi đến khi lễ tân cuối cùng cũng mời cậu lên.

Cát Tích xuất thân từ gia đình danh giá, là nữ kiệt của Hải Thị, hơn bốn mươi tuổi, khí chất mạnh mẽ, cũng không tiếp tục làm khó hậu sinh như cậu đây.

"Anh Trần nhất định phải gặp tôi, tốt nhất là có chuyện cực kỳ quan trọng."

Trần Vãn cung kính đặt món quà lên bàn tiếp khách của cô ta: "Tôi muốn nói chuyện với Cát tổng về việc mua lại cổ phần Vinh Tín."

Ánh mắt Cát Tích nhìn cậu từ khinh thường trở nên nghiêm túc hơn vài phần: "Anh Trần đang nói gì vậy, tôi không hiểu."

Trần Vãn mỉm cười.

Chỉ có kẻ ngu ngốc như Liêu Toàn mới thực sự tin rằng chuyện tình vụng trộm của Tống Thanh Diệu và Mạnh Nguyên Hùng có thể qua mắt được mọi người. Mạnh Nguyên Hùng, một tên ăn bám dựa hơi vợ, dù có gan to đến đâu cũng không dám trực tiếp bỏ ra số tiền khổng lồ để mua hồng ngọc bồ câu tặng Tống Thanh Diệu.

Nếu cậu đoán không nhầm, Mạnh Nguyên Hùng là cái bẫy do Cát Tích cố tình giăng ra. Ít nhất là cô ta ngầm đồng ý. Cô ta nhắm vào cổ phần của Vinh Tín. Nhà họ Trần mấy anh em tranh đấu kịch liệt. Tống Thanh Diệu lại trở thành một điểm đột phá rất tốt.

Tống Thanh Diệu hiện tại không được sủng ái, nhưng thời kỳ đầu, khi Trần Bỉnh Tín theo đuổi người đẹp, cũng đã cho bà ta một ít cổ phần. Đây cũng là lý do khiến Tống Thanh Diệu luôn cảm thấy mình vẫn còn cơ hội.

Theo như Trần Vãn biết, hôn nhân của Cát Tích và Mạnh Nguyên Hùng đã sớm rạn nứt. Cát Tích cũng có không ít người tình bên ngoài. Cô ta căn bản không quan tâm đến một người chồng bất tài vô dụng. Cô ta quan tâm đến bản đồ thương mại của nhà họ Cát.

Nhưng dù sao thì, chuyện này là do Tống Thanh Diệu sai.

Vì vậy, Trần Vãn đến xin lỗi, thái độ cung kính, nhưng cũng nói bóng gió, ám chỉ mình biết thực ra đối phương đang giăng bẫy câu cá, có mưu đồ khác, cũng không "vô tội" như vậy: "Người sưu tầm đầu tiên viên hồng ngọc bồ câu Opal mà Mạnh tiên sinh mua là một phụ nữ Thụy Điển, bà Carmel từng là gia sư của nhà họ Cát."

Cát Tích nói với giọng khinh miệt, ý chỉ: "Bây giờ nó là vật sở hữu của mẹ cậu rồi."

Mặc dù Trần Vãn đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ trước khi đến, nhưng vẫn cảm thấy hơi xấu hổ, những năm nay cậu đã giải quyết rất nhiều rắc rối mà Tống Thanh Diệu gây ra, đến cửa xin lỗi, trả nợ bài bạc, đấu đá nội bộ lẫn bên ngoài, làm nhiều rồi cũng thành quen, tâm lý cũng được rèn luyện, nhưng dù sao cũng không phải chuyện gì vẻ vang, cậu cũng là con người, cũng có giới hạn đạo đức cơ bản và lòng tự trọng, biết xấu hổ.

"Phải, để bày tỏ sự hối lỗi, Trần Vãn nguyện góp chút sức mọn giúp Cát tổng."

Cát Tích đánh giá cậu, Tống Thanh Diệu là người không có đầu óc, nhưng lại sinh ra được một đứa con trai vừa thông minh vừa hiếu thảo: "Mục đích của cậu là gì?"

Trần Vãn nhìn cô ta nói: " trước khi những bức ảnh đó bị lộ ra ngoài, hi vọng Cát tổng hãy đăng một bài báo với danh nghĩa Thái Cơ, nói rằng cô đã mời mẹ tôi đến tham quan cửa hàng flagship mới khai trương của Thái Cơ, và ăn mừng trên du thuyền, có Mạnh tiên sinh đi cùng."

Những bức ảnh đó đều không có hành động quá thân mật. Những bức ảnh thân mật hơn cũng có thể được giải thích là sự nhiệt tình lịch sự của quý ông.

Ra tay trước.

Không có bức tường nào không lọt gió, Trần Vãn ngay từ đầu đã không tin tưởng Liêu Toàn, cho dù hắn thực hiện đúng lời hứa tiêu hủy bằng chứng, thì chuyện này cũng không thể nào che giấu được, phải giải quyết tận gốc nguy cơ tiềm ẩn này, chỉ có ra tay trước mới nắm được thế chủ động, dù là ra vào cửa hàng đồ xa xỉ hayăn chơi hai đêm ở Hải Thị đều là giao lưu hữu nghị giữa các tiểu thư khuê các, Mạnh Nguyên Hùng chỉ là người đi cùng, sau này dù có chuyện gì bị phanh phui, thì mọi chuyện đã được định sẵn, cũng không gây ra sóng gió gì, sẽ không ảnh hưởng đến dự án.

Chuyện mơ hồ thế này, phần lớn là phải xem thái độ của người vợ chính.

"Chỉ vậy thôi sao?" Cát Tích không cảm thấy điều kiện này đáng để đổi lấy cổ phần Vinh Tín.

"Chỉ vậy thôi." Trần Vãn thoải mái để cô ta đánh giá.

"Cậu thật sự rất hiếu thảo, nhưng mà," Cát Tích đánh giá cậu, cười nói, "Cậu trai trẻ, cậu không chỉ muốn cứu mẹ mình, cậu còn muốn mượn dao giết người, để bản thân ngồi mát ăn bát vàng."

Trần Vãn không phủ nhận.

Bất cứ kẻ nào có ý đồ với Triệu Thanh Các, Trần Vãn sẽ không để yên.

Cát Tích cũng không bận tâm: "Nhưng tôi dựa vào đâu mà tin cậu? Cậu không nằm trong trung tâm quyền lực của Vinh Tín." Trước đây, cô ta thậm chí còn chưa từng nghe nói đến Trần Vãn, chỉ là gần đây có tin đồn về chuyện của Triệu Thanh Các ở đảo Đinh thì cái tên này mới nổi lên.

"Dựa vào việc tôi hữu dụng hơn Mạnh Nguyên Hùng," Trần Vãn nói, "Vãn bối nguyện ý chuyển nhượng trước hai phần trăm để bày tỏ thành ý, đến lúc đó Cát tổng quyết định có hợp tác với hậu bối hay không cũng không muộn."

Cát Tích có thể đứng vững nhiều năm ở Hải Thị đầy sóng gió, chắc chắn là người có nhiều tâm cơ: "Tôi là doanh nhân làm ăn chân chính, chuyện phạm pháp thì không làm."

Trần Vãn nói: "Vãn bối cũng không làm."

Đó là chuyện Liêu Toàn phải lo, liên quan gì đến cậu, cậu chỉ cần đảm bảo Cát Tích là người thứ ba thiện chí là được.

Cát Tích: "Tôi chỉ cho cậu thời hạn một tuần."

"Cám ơn Cát tổng."

Họp xong ở công ty, Khoa Tưởng đã đến giờ tan sở. Mấy ngày nay, Phương Giám lại giao thêm không ít đề tài. Dự án càng phát triển, nhiệm vụ càng nặng nề.

Trần Vãn đến văn phòng của Hàn Tiến, đóng cửa lại.

"Rút vốn?!"

"Ừ," Trần Vãn đưa cho anh ta một điếu thuốc, an ủi, "Không có gì to tát đâu, nghiên cứu và phát triển tiếp theo em vẫn sẽ tham gia ở hậu trường, chỉ là không cần ghi tên em trên bằng sáng chế và hồ sơ dự án nữa."

Hàn Tiến kinh ngạc nhìn cậu.

Trần Vãn kể lại sự việc. Cậu ngậm điếu thuốc, vẻ mặt thờ ơ, cũng có chút tàn nhẫn: "Giải quyết tận gốc là cách tốt nhất."

Hàn Tiến xua tay: "Triệu Thanh Các hô mưa gọi gió ở Hải Thị, đối phó với những người này chẳng phải là chuyện nhỏ--"

"Anh Tiến, hai dự án này đều có công văn đóng dấu đỏ, liên quan đến vốn nhà nước, đời sống nhân dân, tiền bạc là chuyện nhỏ, uy tín cộng đồng và hình ảnh xã hội mới là chuyện lớn."

"Hơn nữa, cũng không phải chỉ là chuyện lần này." Trần Vãn ấn tàn thuốc, "Những chuyện này đều do em mà ra, vốn dĩ nên do em giải quyết."

Không cần quá lâu, Trần Bỉnh Tín chắc chắn cũng sẽ đến tìm cậu, đã nhảy vào vũng nước đục này rồi, dù Liêu Toàn có hứa hẹn thế nào, dù Cát Tích có giúp cậu hay không, thì Trần Vãn cũng không thể hoàn toàn yên tâm.

Trần Vãn đương nhiên biết Triệu Thanh Các rất mạnh. Những thủ đoạn tiểu nhân này trước mặt anh đều không đáng nhắc đến. Đừng nói Liêu Toàn có thực sự muốn gây sóng gió hay không, đến lúc đó có cơ quan truyền thông nào dám đăng, dám đưa tin hay không cũng là một vấn đề.

Nhưng Trần Vãn sẽ không ôm bất kỳ may mắn nào trong chuyện liên quan đến Triệu Thanh Các, để lại một chút sơ hở.

Cách chắc chắn nhất chính là giải quyết tận gốc.

Trước khi sự việc xảy ra, Trần Vãn trực tiếp rút khỏi dự án, hoàn toàn phủi sạch quan hệ, sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng không liên quan đến Minh Long và dự án.

"Thời buổi rối loạn, để đề phòng bất trắc, em không cho phép xảy ra sai sót nào."

"Hơn nữa," Trần Vãn nhả ra một làn khói, làn khói che giấu vẻ u ám, "Lần này, em muốn diệt trừ họ."

Giống như ấn lá rụng vào bùn, giẫm chết con kiến ​​dưới đế giày, diệt cỏ tận gốc, đuổi tận giết tuyệt, cậu mới có thể hoàn toàn yên tâm.

Họ dám đe dọa Trần Vãn: có lần này sẽ có lần sau. Chỉ cần Trần Vãn còn muốn theo đuổi Triệu Thanh Các, còn muốn ở bên Triệu Thanh Các, thì ai cũng có thể hút máu Triệu Thanh Các, ăn thịt Triệu Thanh Các, không bao giờ hết.

Nhưng chỉ cần rút vốn, chính là kẻ chân đất không sợ kẻ mang giày, Trần Vãn làm gì cũng không liên quan đến Công ty Khoa Tưởng, không liên quan đến dự án Vịnh Bảo Lê, càng không liên quan đến Triệu Thanh Các.

Kẻ nào dám có ý đồ với Triệu Thanh Các, Trần Vãn sẽ không tha thứ, chết cũng đáng đời.

"Anh Tiến, em muốn diệt trừ họ." Giọng Trần Vãn rất nhẹ, lại nói thêm một lần nữa, đáy mắt tối đen như mực.

Hàn Tiến nhìn vẻ mặt của cậu, thầm kinh hãi.

Anh ta biết thủ đoạn của Trần Vãn, nhưng vẫn không đồng ý: "Công ty Khoa Tưởng là tòa nhà em tự tay xây nên từng viên gạch, là tất cả tâm huyết của em, những năm nay vất vả thế nào, trong lòng em tự rõ."

Trần Vãn vì đơn hàng đầu tiên của họ mà uống đến mức xuất huyết dạ dày, hai ngày chạy bốn hội chợ triển lãm, say nắng đến mức ngất xỉu cũng không đến bệnh viện, đối với những khách hàng cố tình gây khó dễ thì nịnh nọt lấy lòng, đối với những đối thủ cạnh tranh ác ý chèn ép họ thì nhẫn nhục chịu đựng, từng bước một, chém giết mở đường máu.

Trần Vãn thấy anh ta đau khổ như vậy, bất đắc dĩ cười: "Anh Tiến, em chỉ là tạm thời rút lui, chứ không phải là bỏ bê không làm nữa, đợi giải quyết xong những chuyện này, trở về nhẹ nhàng thoải mái, chẳng phải tốt hơn sao?"

Bây giờ những ràng buộc này, ngược lại trở thành điểm yếu để đối phương khống chế cậu.

Trần Vãn rất cố chấp và quyết đoán, trong chuyện liên quan đến Triệu Thanh Các chưa bao giờ nghe ý kiến ​​của người khác, Hàn Tiến giằng co với cậu hồi lâu, chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Vậy vị trí ở Công ty Khoa Tưởng sẽ luôn dành cho em, còn có tiền chia cổ tức của em, tuy không thể chuyển khoản, nhưng anh nhất định sẽ dùng cách khác đưa cho em đầy đủ."

"Lòng tốt của anh, em xin nhận, nhưng không cần đâu," Trần Vãn, người đặc biệt giỏi luồn lách trong ranh giới pháp luật, nhắc nhở người sắp trở thành cựu cộng sự của mình, "Nhất định đừng làm giả sổ sách, phải tuân thủ pháp luật."

"..."

— Hết Chương 60 —