Con đường núi uốn lượn xuống dưới, cửa sổ ghế phụ của Rolls-Royce được hạ xuống một nửa, gió biển thổi vào, Trần Vãn cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm thoải mái, không phải vì kết cục của Liêu Toàn và Trần Bỉnh Tín, mà là vì Triệu Thanh Các.
Tóc Trần Vãn bị gió thổi rối, đưa tay lấy hộp thuốc lá, bị Triệu Thanh Các giữ lại.
"Ban ngày hãy hút."
Trần Vãn ngủ không sâu, Monica không khuyến khích hút thuốc uống rượu trước khi ngủ.
"Được." Trần Vãn cười cười.
Thực ra từ khi có Triệu Thanh Các, cậu rất ít khi mất ngủ hoặc giật mình tỉnh giấc, lúc ngủ, Triệu Thanh Các sẽ vùi đầu vào hõm cổ cậu, ôm eo cậu, hơi thở ấm áp và an toàn, nhưng đêm nay, Trần Vãn hiếm khi cứ mở mắt trong bóng tối.
Cậu lặng lẽ vén chăn lên, đột nhiên, cổ tay bị giữ chặt.
Trong bóng tối, Trần Vãn quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi: "Em làm anh tỉnh giấc à?"
Tóc Triệu Thanh Các hơi rối vì ngủ, vẻ mặt uể oải ngái ngủ, nhưng ánh mắt lại sáng rõ, giọng nói trầm khàn: "Đi đâu?"
Trần Vãn nhỏ giọng nói: "Đi uống thuốc." Monica đã kê cho cậu một liều thuốc ngủ nhẹ.
Triệu Thanh Các nhìn cậu trong bóng đêm.
Trần Vãn chớp chớp mắt, hai tay nắm lấy cánh tay Triệu Thanh Các, nhẹ giọng nói: "Em không ngủ được."
Triệu Thanh Các nhìn cậu một lát, nói: "Không sao, vậy thì đừng ngủ nữa."
Trước đây khi không ngủ được, Trần Vãn sẽ cảm thấy rất nặng nề trong lòng, nhưng Triệu Thanh Các nói với cậu rằng không ngủ được cũng không phải là bệnh, cậu liền không còn cảm giác tội lỗi nữa, cũng không nói xin lỗi nữa.
Triệu Thanh Các tùy tiện khoác lên người một chiếc áo choàng ngủ, cũng không thèm thắt dây lưng cho đàng hoàng, hai cánh tay dài trực tiếp cuộn Trần Vãn vào trong tấm thảm len, bế cậu đến chỗ cửa sổ lồi trong phòng, tấm thảm len lông cừu thủ công mua cho Triệu Thanh Các cuối cùng lại được dùng ở bục cửa sổ trong phòng Trần Vãn.
Dùng điều khiển từ xa mở cửa sổ kính ra, mùa đông cũng có những ngôi sao đêm muộn.
Triệu Thanh Các từ phía sau ôm lấy Trần Vãn, lực ôm rất chặt, lồng ngực rộng lớn rắn chắc, khiến Trần Vãn cảm thấy như đang đáp xuống một hòn đảo an toàn vững chắc.
Triệu Thanh Các đưa thuốc và nước ấm cho cậu.
"Ngày mai chúng ta hãy đi gặp Monica." Gần đây quá trình điều trị diễn ra suôn sẻ, Monica cho rằng bệnh của Trần Vãn nằm ở chỗ luôn cho rằng mình có thể hoàn toàn kiểm soát và gánh vác mọi thứ, nếu có thể khiến cậu bằng lòng tin tưởng và dựa dẫm vào người khác, thì đó chính là một bước tiến lớn.
"Dạ."
Triệu Thanh Các đặt cằm lên vai Trần Vãn, hai chân dài khép lại, tay cũng nắm lấy kẽ ngón tay cậu, Trần Vãn gần như bị anh giam cầm.
"Là vì tối nay đến núi Tiểu Lam sao?"
"Không phải," Trần Vãn quay đầu lại, rất thành thật và tin tưởng nói, "Là đột nhiên nhớ đến mẹ em."
Liêu Toàn không còn có thể quấy rầy tâm trí cậu dù chỉ một chút, nhưng trên đường trở về từ núi Tiểu Lam, khuôn mặt của Tống Thanh Diệu cứ hiện lên trong đầu cậu.
Gặp Tống Thanh Diệu là vào tuần trước, sau khi cuộc họp cổ đông của Vinh Tín thay đổi triều đại, Triệu Thanh Các đã lái xe đưa cậu đi.
Vinh Tín Viên được xây dựng vào cuối thế kỷ 20, ban đầu là dinh thự của một thương gia người Anh, sau khi Hải thị được trao trả đã bị tịch thu và đem ra đấu giá.
Lúc đó, Trần Bỉnh Tín thừa dịp làn gió cải cách, bắt đầu vang danh tại Hải thị, đã bỏ ra một số tiền lớn để mua lại, trang trí rầm rộ, chạm trổ xà nhà cột đình, sơn son thếp vàng.
Giờ đây chỉ còn lại sự tiêu điều vắng vẻ, Trần Bỉnh Tín thoái vị, mấy người vợ gặp đại nạn đều tự tìm đường thoát thân, người giúp việc cũng bị sa thải gần hết.
"Anh đợi em ở đây nha," Trần Vãn kéo Triệu Thanh Các lại, nói, "Em không muốn họ nhìn thấy anh."
Triệu Thanh Các nhướng mày, nhận ra ý khác trong lời nói của cậu, gật đầu, rất phối hợp nói: "Được."
Anh dựa vào cửa xe Rolls-Royce, hất cằm lên: "Anh ở đây nhìn em đi vào."
Trần Vãn nói: "Anh vào trong xe ngồi đợi đi."
Giọng Triệu Thanh Các trầm ấm: "Trần Vãn."
Trần Vãn liền nói: "Vậy được rồi, em sẽ ra nhanh thôi." Gió hôm nay không lớn lắm, nhưng mặt trời cũng không lớn, nhàn nhạt, không ấm áp chút nào.
Triệu Thanh Các đút tay vào túi áo khoác nói: "Không cần vội, cứ từ từ nói."
Nói hết những gì cần nói, sau lần này có lẽ anh sẽ không cho Trần Vãn thường xuyên đi gặp Tống Thanh Diệu nữa.
Trần Vãn gật đầu.
Có lẽ vì biết có người đang đợi mình, lần này bước vào ngôi nhà sâu hun hút không Trung không Tây này, trong lòng cậu rất bình tĩnh và vững vàng.
Tiếng mạt chược, tiếng nhạc ủy mị trong ký ức đều đã biến mất, sợi xích chó mỗi lần đến đều chắn ngang đường cũng không thấy đâu nữa, cây cối hoa cỏ bên hồ hẳn là đã lâu không có người chăm sóc, cỏ dại mọc um tùm, gió lùa qua hành lang phát ra tiếng động trống rỗng và hoang vu.
Mấy người cháu của bà ba đang chia chác, thanh lý đồ cổ trong nhà, giá trị thị trường của Vinh Tín sụt giảm trong thời gian ngắn, bị người ta mua lại, lũ sâu mọt này không còn kho lương, ngay cả tượng Phật gắn trên tường cũng muốn gỡ ra mang đi.
Ánh sáng ở cửa tối sầm lại, trong bóng tối hiện ra một khuôn mặt, mấy người giật nảy mình, kinh hãi nhìn Trần Vãn đột nhiên xuất hiện.
Ánh mắt sợ hãi của họ, không biết là đang nhìn thiếu niên điên cuồng cầm kéo mười mấy năm trước hay là chàng trai trẻ quyết đoán trên cuộc họp cổ đông mấy ngày hôm trước.
Trần Vãn lướt qua họ, trực tiếp lên gác xép, gõ cửa.
"Ai đó?" Tống Thanh Diệu cảnh giác hỏi.
"Là con."
"Bảo bối?"
"... Ừm."
Cửa mở ra, hơn mười chiếc hộp đựng trang sức mở toang đập vào mắt, mặc kệ bên ngoài có mưa gió bão bùng, trời có sập xuống thì Tống Thanh Diệu vẫn đang đếm châu báu.
Hộp gỗ, lớn nhỏ đủ cả, bày la liệt trên bàn dưới đất.
"..." Trần Vãn không quá bất ngờ, đi giúp bà mở cửa sổ, xua tan mùi thuốc lá, hỏi, "Mẹ đang thu dọn đồ đạc à? Sau này... có dự định gì không?"
Dù trải qua bao nhiêu chuyện, trên người Tống Thanh Diệu vẫn luôn có một vẻ ngây thơ vô lo vô nghĩ, bà vén tóc ra sau tai, vẫn rất xinh đẹp: "Đã gọi xe rồi, trước tiên chuyển đến Hương Cảng, một thời gian nữa hẹn người ta đi chơi một vòng."
Căn nhà ở Hương Cảng là do Trần Vãn mua cho bà, bà vẫn chưa từng đến ở.
Tống Thanh Diệu xếp từng bộ quần áo sang trọng của mình, bận rộn không ngớt, lúc thì nói Úc bây giờ thời tiết đẹp, lúc thì nói nước Ý đang là mùa thời trang.
"..."
"Được rồi," trước khi đến Trần Vãn đã nghĩ rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nói, "Mẹ chú ý an toàn, nếu không đủ tiền thì nói với con."
"Không phải con đã cho người giám sát mẹ sao?"
Trần Vãn mím môi: "Mẹ trách con sao?"
Tống Thanh Diệu nũng nịu nói: "Mẹ nào dám trách con, con đã lớn rồi, cánh cứng cáp rồi, mẹ cũng không quản được con nữa."
Trần Vãn thở dài trong lòng, đi giúp bà xếp quần áo, nói: "Vậy thì không cần quản con nữa, bây giờ mẹ tự do rồi, sống tốt cuộc sống của mẹ là được."
Tống Thanh Diệu có vẻ không mấy quan tâm, qua loa đáp lại rồi lại đi đếm số kim cương bà muốn mang theo, chỉ là lúc Trần Vãn chuẩn bị đi, bà gọi cậu lại: "Bảo bối."
Trần Vãn dừng bước, trong lòng có chút rung động khó tả.
Tống Thanh Diệu cúi đầu châm một điếu thuốc lá nhỏ, ngậm trên môi, phong tình vạn chủng, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Không phải con nói đừng đi theo vết xe đổ của mẹ sao?"
Dưới gốc cây tử kinh, bóng dáng Triệu Thanh Các cao lớn thẳng tắp, không nhìn điện thoại, cứ đứng như vậy, vẻ mặt kiên nhẫn bình tĩnh.
Ánh mắt Tống Thanh Diệu lạnh nhạt: "Họ đều giống nhau cả, không ai đáng tin cậy."
Trần Vãn đã lâu không cảm nhận được sự quan tâm, nhìn bà, chậm rãi lắc đầu, nói với Tống Thanh Diệu: "Không, anh ấy khác, hơn nữa..."
"Con sẽ tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình."
Trần Vãn suy nghĩ một chút, lại nói: "Mong mẹ cũng vậy."
Tống Thanh Diệu hừ một tiếng, có vẻ cũng không nghe lọt tai cho lắm.
Sau lần đó, Tống Thanh Diệu đi du lịch, Trần Vãn bận rộn công việc, họ không gặp lại nhau nữa.
Nhưng không biết vì sao, trong đêm mất ngủ này, Trần Vãn lại liên tục nhớ đến khuôn mặt của bà.
Nũng nịu, rơi nước mắt, long lanh, đáng thương, mười sáu năm trước, gần đây...
"Lúc em còn ở Đường lâu chưa được đón về, có lần bị người ta đánh rất nặng, bị bệnh nặng, rất lâu không khỏi."
Triệu Thanh Các "ừm" một tiếng, yên lặng lắng nghe.
"Lúc đó chắc là bà mới vào Trần gia không lâu, cũng không có nhiều tiền, trộm một món đồ trang sức, đem đi cầm cố, đưa em đi khám bệnh, mua cho em một túi kẹo, sau này em mới biết, sau khi về bà cũng bị đánh."
"Trần Bỉnh Tín đánh một lần, vợ lớn quản tiền bạc cũng đánh một lần."
"Ngày em biết chuyện đó đã khóc rất đau lòng rất tức giận, hận bản thân mình vô dụng, nhưng không dám để bà phát hiện."
"Còn có một lần sinh nhật, thực ra em cũng không biết hôm đó là sinh nhật em, từ nhỏ đã không biết."
"Bà ấy đột nhiên đến thăm em, lúc đó hình như bà đã giúp Trần Bỉnh Tín làm rất nhiều việc, cũng có chỗ đứng ở Trần gia, mang bánh kem đến cho em, còn có một mô hình máy bay lắp ráp, chơi cùng em một lúc, xoa đầu em nói rằng rất nhanh sẽ đưa em đi, đi ở nhà lớn."
"Em đã không nói với bà, thực ra em không muốn ở nhà lớn, em chỉ muốn ở bên cạnh bà."
"Mỗi lần bà đến thăm em đều mang theo những vết thương khác nhau, em liền nghĩ, nếu em ở đó thì tốt rồi, sẽ không ai có thể bắt nạt bà."
"Nói ra có thể anh không tin, trước khi gặp anh, em đã nhiều lần có ý định giết Trần Bỉnh Tín, chuyện này ngay cả Trác Trí Hiên em cũng chưa từng nói cho biết," nhưng Triệu Thanh Các bây giờ là người cậu tin tưởng nhất, có thể nói, "Nhưng chắc là cậu ấy đã nhận ra sau đó, nên sau này đã tìm Monica cho em."
"Còn có kỳ nghỉ hè năm em thi đỗ vào trường của anh, bà đi đánh bạc, Trần Bỉnh Tín nhốt mẹ con em dưới hầm, em không biết bà đi đánh bạc có phải là vì muốn đưa em ra nước ngoài hay không, em không dám hỏi, em sợ bà nói có, lại sợ bà nói không."
"Trần gia nhìn thì có vẻ giàu sang phú quý, nhưng nếu không có tiền, thì thực sự rất khó sống, lấy lòng người giúp việc phải cần tiền, không thể đắc tội quản gia, không thể đắc tội đầu bếp, mỗi bà vợ đều rộng rãi hào phóng, nếu em không cho tiền lì xì, thì đồ ăn thức uống quần áo đều là đồ dởm."
"Những người thù dai còn âm thầm giở trò sau lưng, mấy bà vợ chia bè kết phái rõ ràng, người bên dưới cũng theo đó mà tranh giành đấu đá, thực ra sau Trần Bảo Oánh còn có một đứa em gái Bảo Bối, chính là vì bị sốt, người hầu cố tình kéo dài không gọi bác sĩ đến nên mới mất."
Trần Vãn đột nhiên có chút kích động, Triệu Thanh Các cứ ôm cậu như vậy, không khuyên cũng không dỗ dành, nắm tay cậu trong lòng bàn tay mình, yên lặng nghe cậu nói, Trần Vãn liền bình tĩnh lại một chút.
"Giao tiếp cũng cần tiền, chi tiêu sinh hoạt hàng ngày bà vợ lớn sẽ ghi chép lại, sau khi mẹ em chuộc em từ núi Tiểu Lam về, trên người thực sự không còn bao nhiêu tiền."
"Là một người yêu cái đẹp như bà, trong năm em mới ra khỏi núi Tiểu Lam, bà gần như không đeo trang sức gì cả."
"Có lẽ là sợ rồi, sau đó bà mới có thói quen sưu tầm đá quý, có thể trang sức châu báu có thể cho bà một chút cảm giác an toàn."
"Sau khi em tốt nghiệp, bà luôn muốn em tranh giành cổ phần của Vinh Tín, en cũng có thể hiểu được, tất cả cổ phần của bà đều dùng để chuộc em rồi, vốn dĩ là con nợ bà."
"Bà cũng từng là một người mẹ rất rất tốt, hồi nhỏ, em thực sự... rất thích bà, chỉ là..."
Hiện thực rất tàn khốc, chút tình yêu trong bản năng không thể địch lại sự áp bức của chế độ phụ quyền phu quyền và sự trêu ngươi của số phận, khi bản thân còn khó bảo toàn, không thể yêu cầu bà yêu người khác nữa.
Vì vậy, cho dù Trần Vãn bị tổn thương bao nhiêu lần, nhưng khi nhớ đến Tống Thanh Diệu vẫn luôn mang theo sự mềm mại không thể tách rời.
Đó là sự dịu dàng đầu tiên cậu nhận được khi đến thế giới này.
Không ai sinh ra đã biết yêu thương, nếu có, nhất định là vì đã từng được yêu thương.
Cho dù không nhiều.
Tác giả có lời muốn nói:
Đã từng thấy một ý nghĩa khác của "Keanu Reeves hồi âm" là chỉ những thứ vốn dĩ ở xa tận chân trời, cầu mà không được, trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng nhận được hồi đáp.
Có thể là tình yêu, tình thân, tình cảm ngưỡng mộ, cũng có thể là học tập, sự nghiệp, lý tưởng, và cuối cùng cũng có tiếng vọng đáp lại.