Hàn Tiến nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp.
Trần Vãn không cảm thấy tiếc nuối gì, ngược lại, cảm thấy trong lòng trút được gánh nặng, chỉ cần không liên lụy đến Triệu Thanh Các, cậu muốn làm gì cũng không còn phải kiêng kỵ gì nữa.
Điện thoại đột nhiên rung lên. Trần Vãn mở ra. Trên màn hình hiển thị: "Đối phương đã thu hồi một tin nhắn."
Thần kinh căng thẳng mấy ngày nay của Trần Vãn bỗng nhiên thả lỏng.
Trần Vãn gửi một nhãn dán [Mèo con thò đầu ra.jpg]
Triệu Thanh Các không trả lời, Trần Vãn lại hỏi thêm một câu: [Gửi gì vậy?]
[Mèo con muốn biết.jpg]
Triệu Thanh Các nói: [Gửi nhầm.]
Trần Vãn mím môi, hỏi: [Vẫn đang làm việc à?]
Một lúc sau, một bức ảnh không đầu không đuôi được gửi đến.
Bàn làm việc bằng gỗ, góc của bảng tên, có vẻ là phòng họp nào đó.
Trần Vãn nói: [Đang họp à? Em đến đón anh nha?]
Triệu Thanh Các nói không cần.
Nhưng trong lòng Trần Vãn đã quyết định sẽ đi, cậu phóng to bức ảnh, logo trên bảng tên và tiêu đề trang in cho biết thời gian, địa điểm, tầng, thậm chí cả số phòng họp, nhưng vẫn giả vờ hỏi ý kiến: [Mèo con van xin.jpg]
Có lẽ cuộc họp vẫn đang diễn ra, Triệu Thanh Các một lúc lâu sau mới trả lời: [Sẽ rất muộn.]
Trần Vãn cứ lướt xuống trong danh sách nhãn dán, thực ra trước đây cậu hoàn toàn không dùng meme, bây giờ những thứ này đều là do Trác Trí Hiên biết chuyện cậu muốn theo đuổi người ta nên đã đóng góp.
Trần Vãn tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm được một cái phù hợp: [Mèo con không sao.jpg]
Triệu Thanh Các: [...]
Một lúc sau, lại gửi thêm một cái: [Ừ.]
Đến lúc dùng mới thấy meme ít ỏi, Trần Vãn lật qua lật lại cảm thấy cái nào cũng không thể hiện chính xác những lời cậu muốn nói và tâm trạng của cậu, nên đành gửi tạm một cái [Mèo con yêu anh.jpg], gửi xong lại thấy hơi thiếu chín chắn, cậu muốn thu hồi, nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy.
Lúc sắp đi, Trần Vãn nói: "Anh Tiến, trong điện thoại anh có meme nào không?"
"Hả?" Hàn Tiến vẫn còn đang xúc động nên hơi ngẩn người.
"Có thì gửi hết cho em đi," Trần Vãn đẩy cửa ra ngoài, còn rất kén chọn, "Tốt nhất là mèo con gì đó, cám ơn anh." Cảm thấy gửi nhãn dán mèo con thì Triệu Thanh Các sẽ trả lời nhiều hơn.
"..."
Lúc Triệu Thanh Các họp xong đi xuống lầu, Trần Vãn đang dựa vào cửa xe Cayenne chờ đợi.
Không nghịch điện thoại, tay đút túi quần, cứ yên lặng chờ đợi như vậy, không biết đang suy nghĩ gì, ánh mắt bình thản, không hề sốt ruột, gió thu thổi tung vạt áo khoác dài của cậu, vài bông hoa quế rơi xuống sau lưng cậu, trong phút chốc, đất trời vạn vật đều tĩnh lặng.
Triệu Thanh Các như thể có thể ngửi thấy mùi thơm hoa quế vương trên quần áo cậu từ khoảng cách này. Anh lặng lẽ nhìn một lúc rồi mới bước tới.
Trần Vãn cười nói: "Họp xong rồi à?"
"Ừ."
Mấy ngày nay, Vịnh Bảo Lê chuẩn bị bước vào giai đoạn kết thúc dự án, Phương Giám ngày nào cũng đến hành hạ người ta.
Trần Vãn lịch sự mở cửa xe cho anh, nói: "Lên xe đi, em đưa anh về."
Triệu Thanh Các liếc nhìn cậu, nói: "Anh lái xe."
"Hửm?"
Triệu Thanh Các ánh mắt bình tĩnh, nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: "Thấy em hơi mệt?"
Trần Vãn hơi sững sờ.
Ngón tay khẽ động đậy.
Lúc Liêu Toàn đe dọa cậu, cậu không có cảm giác gì. Lúc Cát Tích để cậu đợi ở sảnh mấy tiếng đồng hồ, cậu cũng không cảm thấy uất ức. Lúc Tống Thanh Diệu gọi điện đến cãi nhau ầm ĩ với cậu, cậu đã hoàn toàn tê liệt, không còn đau lòng nữa.
Nhưng Triệu Thanh Các vừa gặp mặt chưa đầy một phút đã nói hình như em hơi mệt mỏi.
Trần Vãn bỗng nhiên cảm thấy có chút, có chút, không nói nên lời, phải nói thì có lẽ giống như có một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy trái tim cậu.
Giống như một loại an ủi ấm áp, rất an toàn.
Cậu không thường có cảm giác này, cảm thấy rất xa lạ, huống hồ lại đến từ Triệu Thanh Các.
Trần Vãn cúi đầu cười, rồi ngẩng lên, nói: "Triệu Thanh Các."
"Anh đối xử tốt với người theo đuổi mình như vậy sao?"
"Không có ai theo đuổi," Triệu Thanh Các nhìn cậu, "Đã nói là không cho ai theo đuổi rồi mà."
"Ồ," Triệu Thanh Các lại nói, "Người duy nhất thì có vẻ vẫn chưa biết cách theo đuổi."
Trần Vãn lại cười: "Được rồi, cho anh lái."
Cậu lấy chìa khóa từ trong túi ra ném, Triệu Thanh Các một tay bắt lấy, bấm nút mở khóa.
Trần Vãn lên ghế phụ, đưa cho Triệu Thanh Các: "Đây là trà thảo mộc, còn nóng."
Mùa thu khô hanh, người Hải Thị rất chú trọng dưỡng gan, dưỡng phổi.
Triệu Thanh Các không đưa tay ra nhận, cúi đầu uống một ngụm từ tay Trần Vãn, khóe miệng khựng lại, dường như hơi cứng đờ, rất nhanh sau đó mặt không cảm xúc đẩy tay cậu ra xa một chút.
"..." Trần Vãn cười thở dài, như đang nhìn một đứa trẻ thề sống thề chết không ăn cà rốt.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, cậu đành phải tự mình uống hết phần còn lại.
Trần Vãn và Triệu Thanh Các đều là những người cuồng công việc, sau khi dự án kết thúc sẽ lập tức chuẩn bị cho buổi roadshow.
Triệu Thanh Các đánh lái, nói ra tên một số nhà tài trợ tiềm năng cho sự kiện.
Minh Long đương nhiên không thiếu nhà tài trợ, nhưng chủ yếu là để tạo tiếng vang. Đây không phải là dự án của riêng cậu. Cấp trên đương nhiên muốn làm càng rầm rộ càng tốt.
Trần Vãn phân tích: "Mối quan hệ thương mại giữa Đàm thị và Minh Long quá chặt chẽ, có thể sẽ không tạo ra hiệu ứng lan tỏa thêm, thực ra mà nói," cậu dừng một chút, nhìn Triệu Thanh Các, "Em thấy nhà họ Diêu phù hợp hơn."
Tài nguyên biển liên quan đến các yếu tố chính trị, địa lý, nhà họ Diêu có nền tảng vững chắc ở nước ngoài, không thể so sánh với những ông trùm bản địa ở Hải Thị.
Triệu Thanh Các khẽ nhướng mày, nhìn Trần Vãn với vẻ thích thú.
Trần Vãn thầm cầu mong anh đừng nhắc đến buổi tiệc rượu đáng xấu hổ đó nữa, bất đắc dĩ cười: "Em nói thật đó."
Triệu Thanh Các tha cho cậu, nghiêm túc gật đầu. Anh đồng ý với quan điểm của Trần Vãn, nói: "Từ Chi Doanh nghiêng về Thái Cơ, họ rất có thành ý."
Tròng mắt Trần Vãn khẽ dừng lại, phân tích một cách thực tế: "Thái Cơ có vốn đầu tư nước ngoài, vừa là ưu điểm, vừa là nhược điểm."
Cát Tích chuẩn bị vào cuộc mua lại Vinh Tín, đồng nghĩa với việc nguồn vốn của Thái Cơ sẽ ở trong trạng thái không ổn định trong một thời gian dài.
Trần Vãn nói: "Tham vọng của họ không nhỏ, quý trước đã lập rất nhiều dự án, nửa đầu năm nay lại càng mua lại không ít doanh nghiệp vừa và nhỏ, nếu hợp tác thì phải thận trọng."
Cậu dừng một chút, bổ sung: "Tất nhiên, đây chỉ là ý kiến cá nhân của em, vẫn phải xem ý kiến của đội ngũ thẩm định rủi ro của các anh."
Triệu Thanh Các liếc nhìn cậu: "Em rất hiểu biết."
Trần Vãn nhìn về phía trước: "Em thấy trong thông báo."
Triệu Thanh Các rẽ trái, nói: "Trong túi đựng tài liệu là bản đồ khảo sát mới nhất, em có muốn xem không?"
Trần Vãn lấy ra mở xem.
Trên bản đồ địa hình đáy biển là thềm lục địa, đá ngầm, sống núi... Trần Vãn xem xét rất kỹ từng dữ liệu, đường đồng mức, hướng dòng chảy.
Ánh đèn bên ngoài xe lướt qua khuôn mặt nghiêng của cậu, trong mắt ánh lên tia sáng mong chờ khó giấu,
Thực ra những lời đe dọa của Liêu Toàn về Núi Tiểu Lam, Trần Vãn hoàn toàn không để tâm.
Nhưng cậu thực sự rất, rất, rất quan tâm đến dự án này. Đây là tâm huyết chung của họ.
Bến cảng Vịnh Bảo Lê và đường hầm dầu khí là dự án trọng điểm của Minh Long trong vài năm tới, hơn nữa, còn hợp tác sâu rộng với chính phủ, lợi ích đan xen, không thể có bất kỳ khủng hoảng dư luận nào.
Tuy Trần Vãn chỉ là một mắt xích rất nhỏ trong công trình khổng lồ này, nhưng nó chứa đựng rất nhiều kỷ niệm chung của cậu và Triệu Thanh Các.
Cuộc gọi công việc lúc ba giờ sáng, bàn đàm phán cùng nhau thương lượng với chính phủ, ly cà phê Blue Mountain đã pha thêm bao nhiêu lần để tỉnh táo... Còn có chuyến khảo sát ở đảo Đinh, họ cùng Phương Giám khảo sát địa hình, địa thế đáy biển.
Chính vào ngày hôm đó, họ đã cùng nhau quyết định đặt tên cho đường hầm dầu khí này là "Mãn Nguyệt hàng đạo".
Bởi vì đoạn giữa của đường hầm phải đi qua rãnh đại dương lớn nhất thế giới, lực hấp dẫn của trái đất lớn, thủy triều cũng chịu ảnh hưởng của mặt trăng nhiều hơn.
Ở vùng biển này, số lần nhìn thấy siêu trăng vàng nhiều hơn bất kỳ nơi nào khác trên thế giới, vì vậy Trần Vãn đề nghị đường hầm dầu khí số 7 có thể được đặt tên là Mãn Nguyệt hàng đạo.
Triệu Thanh Các nhận xét: "Ý nghĩa rất hay."
Lúc anh đọc hai chữ "mãn nguyệt” ( tức là trăng tròn), Trần Vãn nhìn thấy vũ trụ bao la và những vì sao lấp lánh trong mắt anh.
Bản thân Triệu Thanh Các chính là trăng tròn trên biển.
Dự án là thành quả mà anh, họ, tất cả mọi người đã dồn vô hạn tâm huyết, Trần Vãn không cho phép nó bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì.
Trần Vãn xem hơi lâu, Triệu Thanh Các nhắc nhở cậu: "Trần Vãn, điện thoại của em đang đổ chuông?"
Là Tống Thanh Diệu, Trần Vãn nghe máy ngay trước mặt anh, nói đơn giản vài câu rồi cúp máy.
Sau đó, có tin nhắn gửi đến điện thoại của Trần Vãn. Cậu không xem nữa, ngẩng đầu lên thì thấy xe đã dừng ở chung cư cậu đang ở.
Triệu Thanh Các hất hàm, nói: "Xe để anh lái, em về ngủ đi."
Mắt Trần Vãn hơi thâm quầng, có vẻ như không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Trần Vãn không xuống xe, quay người lại, đôi mắt đen láy im lặng nhìn anh chằm chằm, không nhúc nhích.
Triệu Thanh Các đặt tay lên cửa sổ xe, thản nhiên hỏi: "Sao vậy?"
"Triệu Thanh Các," Trần Vãn đột nhiên nghiêng người đến gần anh hơn một chút, tay chống lên bảng điều khiển trung tâm, trong mắt là một màu đen kiên định, nhỏ giọng nói, "Có thể hôn một cái được không?"
"Hôm nay chưa được hôn."
Triệu Thanh Các còn chưa kịp nói gì, cậu đã bổ sung thêm: "Hôm qua cũng chưa được hôn."
Triệu Thanh Các không nói được hay không, cúi mắt nhìn cậu một lúc, hỏi: "Trần Vãn."
"Em theo đuổi được anh rồi sao?"
Trần Vãn chậm rãi lắc đầu.
Triệu Thanh Các nói: "Hôm qua không được hôn là vì em không đến."
Trần Vãn gật đầu nhận lỗi.
Triệu Thanh Các lại hỏi: "Em rất muốn?"
Trần Vãn gật đầu thật mạnh.
Triệu Thanh Các nói: "Lại đây."
Trần Vãn lập tức lại gần, hai tay đặt lên vai anh, nhẹ nhàng nắm lấy.
Triệu Thanh Các nhìn tư thế vụng về của cậu, trực tiếp ôm eo cậu, để cậu ngồi lên đùi mình, hôn từ môi trên xuống môi dưới, từ nông đến sâu.
Vẻ mặt Triệu Thanh Các rất nhạt, nhưng lực đạo lại rất mạnh, eo cũng ôm rất chặt, khiến Trần Vãn phát ra tiếng rên rỉ.
Trần Vãn quấn lấy anh sâu hơn, trong lòng nghĩ cậu phải nhanh chóng theo đuổi được Triệu Thanh Các, không thể để Triệu Thanh Các chịu một chút tổn thương nào, vẫn phải nắm chắc người trong tay mới yên tâm.
Nhưng không hôn quá lâu, Triệu Thanh Các liền nắm lấy gáy Trần Vãn, bóp không nhẹ không mạnh, nói: "Hôm nay hết rồi, ngày mai em cố gắng thêm chút nữa đi."
Trần Vãn có chút thỏa mãn, lại có chút tiếc nuối, nhưng vẫn ngoan ngoãn nói: "Dạ."
Nhưng cậu xuống xe rất chậm, nghĩ thầm, hôm nay mình không thể làm được sao? Cậu thực sự muốn nhìn thấy Triệu Thịnh Ca trông hung hăng một lần nữa.
Có lẽ là cậu vẫn chưa đủ cố gắng. Vậy ngày mai cố gắng hơn vậy.
Triệu Thanh Các im lặng nhìn cậu, nhìn ra được một chút suy nghĩ lung tung trong đầu cậu, nhưng lại không hoàn toàn rõ ràng, suy nghĩ một chút, rồi nói với giọng điệu không phải đang giải thích: "Ngày mai Phương Giám sẽ kiểm tra em đó."
Mấy ngày nay, cậu và Từ Chi Doanh lại bị hành hạ đủ kiểu.
Trần Vãn lúc này mới chịu xuống xe, nói: "Dạ, vậy em về đây."
Triệu Thanh Các biết cậu sẽ nhìn theo mình, nên lái xe rời đi luôn.
Cuộc gọi của Trần Bỉnh Tín đến nhanh hơn dự kiến của Trần Vãn.
Đức Tín Viên ẩn mình sau những lùm cây cao ngất, kết cấu nhà cửa vẫn giữ nguyên phong cách Nam Dương của những người nhập cư thời Dân quốc, cửa sổ tròn, mái nhọn lại pha trộn với nét đặc trưng kiểu Anh thời nữ hoàng, nhìn từ xa, giống như một con quái vật từ thời xa xưa, không ra hình thù gì, nhe nanh há miệng, nuốt chửng máu thịt và linh hồn của từng thế hệ sống ở đây.
Lần trước Trần Vãn bị gọi về là vào ngày rằm tháng bảy, từ giữa năm đến cuối năm, nửa năm vậy mà trôi qua nhanh như vậy.
Con quái vật khổng lồ đó và cậu đứng đối diện nhau từ xa, Trần Vãn cứ tưởng mình đã trốn thoát rồi, hóa ra là không.