Chương 52: Hải Yêu

(free) HỒI ÂM CỦA KEANU REEVES

172 lượt đọc · 2,843 từ

Bản thu âm chương

Nghe để trải nghiệm tốt hơn

Trần Vãn khựng lại, chậm rãi xoay người.

"Trần Vãn," Triệu Thanh Các trách cứ cậu, "Nhìn lén xong rồi định đi sao?"

"..."

Triệu Thanh Các dựa vào thành bể, vẫy tay với cậu.

Trần Vãn cảm nhận rõ ràng máu và một số nơi trên cơ thể bắt đầu nóng lên, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, đi đến mép bể bơi. Cậu không quen nhìn Triệu Thanh Các từ trên cao xuống, bèn ngồi xổm xuống, cười gượng gạo khen ngợi: "Triệu Thanh Các, anh bơi nhanh thật đó."

Triệu Thanh Các nhướng mày: "Cậu nhìn thấy rồi à?"

Trần Vãn chột dạ, cười trừ, nói: "Sao Anh Triệu lại ra đây bơi?" Dù sao đây cũng là địa bàn của Lê Sinh Huy.

Triệu Thanh Các nhìn cậu một lúc, khẽ nói: "Hắn đưa hai người đến phòng tôi."

Đó là sự nịnh bợ, cũng là sự thăm dò. Nếu Triệu Thanh Các nhận rồi đưa về Hải Thị thì càng tốt, có người tình thổi gió bên gối, mối quan hệ hợp tác của họ cũng có thể vững chắc và lâu dài hơn.

Triệu Thanh Các không nhận, vì vậy việc đến bể bơi có thể coi là một cách khác để thể hiện sự tin tưởng và yên tâm đối với hắn.

Nhiều việc không cần nói rõ, nhất cử nhất động của nhau đều nhận được thông điệp ẩn giấu phía sau.

Trần Vãn im lặng một lúc, hiểu ý gật đầu: "Ồ."

"..."

Lông mày và đôi mắt Triệu Thanh Các ướt át vì nước, càng thêm đen nhánh như mực. Anh nhướng mày, để lộ ra một chút vẻ trẻ con mà bình thường không thể nào nhìn thấy, đường hoàng yêu cầu: "Giúp tôi bấm giờ."

Trần Vãn chống một tay lên đầu, ánh mắt có một sự dịu dàng mà chính cậu cũng không nhận ra, nói: "Được thôi."

Triệu Thanh Các tháo đồng hồ đeo tay, ném về phía cậu.

Trần Vãn vững vàng bắt lấy.

Triệu Thanh Các hất những giọt nước trên tóc, đeo kính bơi, chìm xuống nước, như mũi tên rời khỏi dây cung.

Làn da anh trắng, Trần Vãn chỉ thấy dưới mặt nước xanh thẳm lóe lên một tia sáng trắng, như bóng ma, Triệu Thanh Các đã bơi ra xa. Anh bơi tự do lượt đi, bơi bướm lượt về, càng làm nổi bật sức mạnh và sự bùng nổ của cơ bụng.

Khuôn mặt Trần Vãn ẩn trong màn đêm, không nhìn rõ biểu cảm, linh hồn trong khoảnh khắc nào đó, bị kéo ngược về giải thể thao mùa xuân năm lớp 11.

Trần Vãn không phải học sinh chính thức của Anh Hoa, cuộc thi chính thức và cuộc thi của họ được tổ chức riêng biệt. Trần Vãn đã phải vắt óc tìm mọi cách để lẻn vào bể bơi của trường chính trong trận chung kết bơi bướm 100 mét.

Học kỳ hai, Trác Trí Hiên đi giao lưu, Trần Vãn hoàn toàn không kiếm được vé. Anh Hoa luôn phân biệt đẳng cấp rõ ràng, trường chính và trường phụ khác biệt rõ rệt, chỉ có một số ít khu vực cơ sở vật chất được sử dụng chung, học sinh trường phụ hoàn toàn không thể trà trộn vào.

Ban đầu, Trần Vãn định đăng bài trên mạng tìm mua thẻ học sinh, nhưng trường chính không có học sinh thiếu tiền, vì vậy cậu chuyển hướng sang suất tình nguyện viên.

Tuy nhiên, điều cậu không ngờ là, cuộc thi có Triệu Thanh Các tham gia cũng không thiếu tình nguyện viên.

Cuối cùng, Trần Vãn liều lĩnh bị kỷ luật, đặt làm một thẻ học sinh giống kiểu dáng của trường chính trên mạng, và dành hết số tiền tiết kiệm được từ việc nhặt ve chai hồi nhỏ để tìm một sinh viên đại học chuyên ngành máy tính đang thiếu tiền trên chợ đen để làm giả con chip trong thẻ, một đường trà trộn vào hiện trường trận chung kết.

Bể bơi chật kín người, cánh tay Trần Vãn thậm chí còn bị cô gái bên cạnh quá khích làm xước hai vệt đỏ bằng móng tay, nhưng cậu không có thời gian để ý đến điều đó, bởi vì bản thân Trần Vãn cũng rất kích động, chỉ là sự kích động của cậu được giấu kín trong lòng.

Con người xuất chúng đó không phụ sự kỳ vọng, giành chức vô địch, thân hình cường tráng hoàn hảo và dáng vẻ của Triệu Thanh Các đã in đậm trong giấc mơ của vô số thiếu nữ.

Trần Vãn thời trung học đã rất giỏi che giấu hành động, cậu lẻn vào phòng thay đồ của Triệu Thanh Các một cách bí mật, lặng lẽ đặt một bó hoa, hoa thược dược trắng và hoa cẩm tú cầu hồng, cùng với một tấm thiệp, viết một câu hết sức bình thường "Tranh tài, Cố lên".

Sau lễ trao giải, Trần Vãn muốn xác nhận xem hoa của mình có được đối phương nhận được hay không, đợi đến khi đám đông giải tán gần hết, cậu lại trà trộn vào sân, vừa lúc gặp có người tỏ tình với Triệu Thanh Các.

Không hề bất ngờ, Triệu Thanh Các từ chối, thái độ xa cách lạnh nhạt: "Xin lỗi, tạm thời tôi không có cảm giác đó với bạn."

Vì vậy, Trần Vãn sẽ không đi tỏ tình.

Một bức tường không có một tia hy vọng, tại sao cứ phải đâm đầu vào?

Để đầu rơi máu chảy hay tâm như tro tàn?

Trần Vãn cho rằng, chỉ cần đưa những gì mình muốn đưa ra là được rồi, dù là lời chúc phúc hay bó hoa, Triệu Thanh Các không cần biết là ai, chỉ cần biết mình được nhiều người yêu mến và ngưỡng mộ.

Nhưng Triệu Thanh Các rõ ràng đã hiểu lầm, anh cầm lấy bó hoa mà Trần Vãn vụng về tự tay cắm mất ba tiếng đồng hồ, đưa cho người tỏ tình trước mặt, nói: "Hoa cũng mang về đi, cám ơn, nhưng sau này đừng tặng nữa."

Ôn hòa, lịch sự, cũng tàn nhẫn.

Trần Vãn nấp trong bóng tối lo lắng mở miệng, nhưng không nói nên lời, không có thân phận và lý do để ngăn cản - vốn dĩ, cậu cũng không nên xuất hiện ở đây.

Người tỏ tình không biết vì lý do gì mà cũng không giải thích rõ ràng, Trần Vãn nhìn đối phương ôm bó hoa của mình đi mất.

Vài ngày sau, Trần Vãn nghe tin từ trường chính rằng Triệu Thanh Các đã tặng hoa cho người khác.

Trần Vãn như ăn phải một quả mơ chưa chín, chua chua chát chát, sau khi nuốt vào bụng vẫn còn lưu lại trên đầu lưỡi rất lâu.

Đó là hoa cậu tặng Triệu Thanh Các.

Nhưng Trần Vãn là người rất biết tự điều chỉnh bản thân, ít nhất cậu biết đó là một sự hiểu lầm, nếu không có lẽ khi nghe tin này cậu sẽ đau lòng hơn bây giờ.

Tâm sự thời niên thiếu đã cách cậu quá xa, Trần Vãn mười bảy tuổi sống nhờ vả, bị dòm ngó, chịu đựng nhục nhã, gánh vác trọng trách, sinh tồn trong khe hở, dù thế nào cũng không ngờ có một ngày mình có thể nhìn Triệu Thanh Các bơi lội trong bể bơi trên không.

Không có khán giả nào, chỉ có một mình cậu.

Triệu Thanh Các đã bơi vào bờ, ngẩng đầu vuốt tóc lên, để lộ ngũ quan anh tuấn lạnh lùng, như một con sư tử chiến thắng hất những giọt nước trên tóc, trong màn đêm toát lên vẻ đẹp trai mê hồn.

Anh hỏi Trần Vãn: "Bao nhiêu?"

Trần Vãn khựng lại, có chút chột dạ, mải mê ngắm nhìn, cậu quên bấm dừng đồng hồ.

Trần Vãn cúi đầu, nhìn anh, thuận miệng nói một khoảng thời gian.

Triệu Thanh Các nhướng mày với vẻ tinh tế, trực tiếp vạch trần cậu: "Trần Vãn, cậu không bấm đồng hồ đúng không?"

Cách đây không lâu anh vừa mới thi đấu với đám người Thẩm Tông Niên, lúc đó trạng thái tốt nhất cũng không vượt quá một phút tám giây, tối nay lại uống rượu, cái một phút lẻ năm giây này vừa nghe là biết Trần Vãn thuận miệng bịa ra.

"Cậu không có xem cho đàng hoàng." Triệu Thanh Các tháo kính bơi, đôi mắt sắc bén khác thường đen láy, giọng nói trầm trầm, nhưng Trần Vãn lại vô cớ nghe ra một chút ý tứ không nói nên lời – cậu không dám hiểu đó là một lời trách móc thân mật, càng không dám nói là làm nũng.

Trần Vãn rơi vào trạng thái bối rối nóng ran.

"Hửm?" Triệu Thanh Các thúc giục cậu giải thích, như đang trách cậu tại sao không chịu khó bấm giờ cho mình.

Trần Vãn ở trên bờ, vị trí hơi cao, nhưng ánh mắt nhìn xuống anh chân thành tha thiết, giọng nói trong trẻo: "Tôi có xem kỹ mà."

Triệu Thanh Các nghiêng đầu, dường như rất thích thú ngắm nhìn dáng vẻ bối rối nhưng chân thành của cậu.

Ban ngày là một người bình tĩnh quyết đoán, bên hông còn đeo một khẩu Beretta hoa hồng, lúc này lại giống như một loài động vật nhỏ trung thành mặc anh xử lý.

Trần Vãn đang căng thẳng, gợn sóng trên mặt nước như lan thẳng vào mắt cậu, khiến cậu toát ra vẻ dịu dàng và bối rối.

Nụ cười của cậu trông rất bình tĩnh tự nhiên, nhưng trong mắt lại viết đầy lời cầu xin bỏ qua.

Trần Vãn luôn kín kẽ, nhưng chính sự căng thẳng và yếu đuối thỉnh thoảng này lại như một viên đạn bắn trúng tim Triệu Thanh Các.

Trái tim đập loạn nhịp, nhịp tim càng mạnh mẽ Triệu Thanh Các càng bình tĩnh, trầm giọng hỏi: "Xem rồi sao không nhớ?"

Trần Vãn cười gượng gạo: "Chính vì xem quá chăm chú nên không nhớ rõ."

Cậu cảm thấy đối phương có vẻ không vui, theo bản năng dỗ dành: "Anh còn muốn bơi tiếp không? Bơi thêm hai vòng nữa đi, lần này tôi nhất định sẽ ghi nhớ cẩn thận."

Triệu Thanh Các nhìn cậu một lúc, hỏi: "Cậu muốn xem?"

Trần Vãn gật đầu.

Triệu Thanh Các liền nói: "Không muốn bơi nữa, để lần sau đi."

"..." Trần Vãn có chút tiếc nuối.

Triệu Thanh Các: "Có nước không?"

Trần Vãn nhìn trái nhìn phải, không thấy nước, chỉ thấy dưới tán dù lớn có bày trái cây.

"Dừa được không?"

Triệu Thanh Các nói được.

Trần Vãn đứng dậy đi lấy một quả dừa, cắm ống hút vào, rồi mang ra bể bơi, ngồi xổm xuống đưa cho anh bằng hai tay.

Triệu Thanh Các không đưa tay ra nhận, mà hơi chống người dậy, trực tiếp cắn lấy ống hút trên tay Trần Vãn.

Trần Vãn sững người một chút, vành tai thoáng ửng đỏ, nhưng cơ thể lại vô thức nghiêng về phía trước, đưa quả dừa lại gần Triệu Thanh Các hơn để anh uống dễ dàng hơn.

Nhưng điều này cũng có nghĩa là Trần Vãn phải đến gần Triệu Thanh Các hơn. Gương mặt tuấn mỹ của người đối diện phóng đại trước mắt, đôi môi căng mọng ướt át, gân xanh trên cổ... thật sự rất quyến rũ.

Tay Trần Vãn cầm quả dừa hơi run, cậu phải dùng hết sức lực mới kiềm chế được bản thân không đưa tay ra chạm vào.

Đêm quá yên tĩnh, tiếng Triệu Thanh Các nuốt nước bọt cứa vào màng nhĩ Trần Vãn, đầu ngón tay cậu trắng bệch.

Giọt nước mang theo hơi lạnh, nhưng cơ thể Triệu Thanh Các lại tỏa ra sức nóng vô tận, cho dù không chạm vào, Trần Vãn cũng cảm thấy da mình nóng ran.

Khao khát được chạm vào Triệu Thanh Các chưa bao giờ mãnh liệt như lúc này, đạt đến đỉnh điểm.

Gần trong gang tấc, cằm, yết hầu và cánh tay, những bộ phận đã vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của Trần Vãn thời niên thiếu và cả khi trưởng thành, còn căng tràn sức hút giới tính hơn cậu tưởng tượng.

Hơi thở của Trần Vãn trở nên nóng rực, trái tim biến thành một quả chín mọng, mềm nhũn, bị lũ côn trùng chim chóc trong đêm gặm nhấm, cho đến khi lộ ra phần lõi chua chát bên trong.

Triệu Thanh Các đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy cổ tay đang run rẩy của Trần Vãn, giúp cậu giữ vững. Vùng da nơi ngón tay và cổ tay hai người chạm vào nhau ẩm ướt, anh lười biếng ngước mắt lên, ánh mắt từ dưới lên trên, thản nhiên hỏi: "Sao vậy?"

Trần Vãn đã nhẫn nhịn quá nhiều năm, không để lộ cảm xúc đã trở thành một loại bản năng khắc sâu vào máu thịt, cậu khẽ cười nói đùa: "Anh Triệu à, cơm đến há miệng."

Tuy nói vậy, nhưng Triệu Thanh Các lại thấy cậu vì muốn mình uống được dễ dàng hơn mà thậm chí còn quỳ một gối xuống đất, ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm.

Cậu mặc bộ đồ đơn giản với áo sơ mi trắng và quần tây đen, làm động tác giống như cầu hôn vậy, ánh mắt chuyên chú dịu dàng, thậm chí có chút thành kính, như thể có vô hạn kiên nhẫn chờ đợi, chiều chuộng Triệu Thanh Các.

Dường như chỉ cần Triệu Thanh Các không nói mình đã uống xong, thì cậu sẽ cứ cầm mãi như vậy không rời đi.

Triệu Thanh Các dần dần phát hiện ra, Trần Vãn dường như không có giới hạn với anh.

Đôi môi Triệu Thanh Các ướt át ánh nước, đỏ mọng, khẽ mở ra rồi khép lại: "Trần Vãn, khi nào về thì đi thẳng đến đảo Phi Linh luôn nhé."

Trần Vãn ngẩn người, đảo Phi Linh là cái cớ mà Triệu Thanh Các đã dùng để từ chối cậu đi đảo Đinh lúc trước, không ngờ đối phương lại thực sự nhớ đến. Cậu hỏi: "Anh thật sự muốn tổ chức team building sao?"

"..." Triệu Thanh Các nhắm mắt lại, rồi mở ra, nói: "Số liệu mấy ngày nay, Phương Giám phải tăng ca rồi, Từ Chi Doanh là người cuồng công việc, cậu đi hỏi xem cô ấy có muốn đi nghỉ mát với cậu không."

Trần Vãn hơi mở to mắt, ý anh là hai người họ đi riêng?

"Vì sao?" Chẳng lẽ Triệu Thanh Các tự mình muốn đi mà không tìm được ai đi cùng sao?

"Không muốn đi với tôi à?" Bắt gặp ánh mắt hơi nghi hoặc của Trần Vãn, Triệu Thanh Các hoàn toàn có thể nói những lời đại loại như "Mấy ngày nay vất vả rồi, thư giãn một chút", tìm một lý do chính đáng rất đơn giản, nhưng anh không nói, anh chính là muốn Trần Vãn suy nghĩ nhiều, muốn Trần Vãn bối rối.

Không thể để một mình anh dậy sóng không yên, cho đến bây giờ anh vẫn không thể tìm thấy bất kỳ tín hiệu chắc chắn nào trên người Trần Vãn, nếu nói, trước đây Triệu Thanh Các còn chút kiên nhẫn cuối cùng để dây dưa, thăm dò, đối đầu với cậu.

Nhưng qua đêm nay, không được nữa.

Đảo Phi Linh là nơi nghỉ dưỡng của những người giàu có ở Hải Thị, nhưng ít ai biết rằng, hòn đảo này là của riêng Triệu Thanh Các.

Nếu Trần Vãn không muốn nói không sao, vậy thì anh sẽ nói, nếu Trần Vãn không đồng ý, vậy thì họ sẽ ở trên đảo cho đến khi Trần Vãn đồng ý mới thôi.

Triệu Thanh Các cụp mi che giấu sự u ám dưới đáy mắt.

"Không có!" Trần Vãn cong mày cong mắt, nói: "Tôi muốn đi."

Vừa hay hiện tại trong tay cậu chỉ theo sát dự án lớn Minh Long này, không có công việc nào khác.

Triệu Thanh Các nhìn gương mặt có vẻ hơi vui mừng, chẳng hay biết gì của cậu, mỉm cười lịch thiệp ôn hòa.

Anh nắm lấy cổ tay Trần Vãn, nhẹ nhàng đẩy một cái, nói: "Không bơi nữa." Nói rồi chống tay lên thành bể, "ào" một tiếng nhảy lên khỏi mặt nước, động tác gọn gàng đẹp mắt, thật sự giống như một yêu quái từ biển sâu bơi lên.

Hơi thở của anh phả đến gần, trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Trần Vãn cam tâm tình nguyện dâng hiến trái tim và linh hồn mình, thần phục dưới chân anh.

— Hết Chương 52 —