Khóe miệng Hà Bình An âm ỉ đau, thấy Cố Lan Nhân đẩy mạnh mình ra, nàng bèn vịn vào bức tường trắng để đứng vững.
Nàng biết có lẽ mình đã đoán trúng.
Hà Bình An vén tóc mai ra sau tai, giả vờ ngoan ngoãn, ánh mắt lại liếc sang để ý động tĩnh của chàng, chuẩn bị rút lui bất cứ lúc nào.
Thế nhưng gió thổi cành khô cây trụi, trong góc khuất không người, chàng chỉ cúi đầu, nhẹ giọng cảnh cáo: "Sau này còn dám nói bậy, ta sẽ cho người xé nát miệng ngươi. Ta đã gặp không ít kẻ khoe mẽ trước mặt ta, cũng thấy không ít người chết đuối dưới cống rãnh. Ngươi muốn sống thêm vài ngày giàu sang ở Cố gia thì đừng làm cạn kiệt sự kiên nhẫn của ta."
Lời lẽ của thiếu niên vừa chậm rãi vừa độc địa, đôi mắt đen thẳm nhìn nàng chằm chằm, ẩn chứa vẻ giễu cợt.
Lưng Hà Bình An dán chặt vào tường, bỗng nhiên hiểu ra vì sao mấy tháng nay mình lại bình an đến thế.
Cố Lan Nhân đang mài đao soạn gươm, kẻ hứng mũi chịu sào đầu tiên phải là Triệu lão gia, còn nàng chẳng qua chỉ là một con kiến hôi trước mắt chàng, lười bóp chết bây giờ mà thôi.
Ánh nắng lọt qua giếng trời bị gió thổi đi, hơi lạnh ngưng tụ, áng mây đen kịt như vệt mực khô lướt qua nền trời tro trắng, thiếu nữ bị mất một cây trâm cài tóc nhặt chiếc ô giấy dầu trên đất lên, nàng ngồi dưới gốc mai ở góc tường, hồn bay phách lạc.
Ngày này năm sau sẽ ra sao, Hà Bình An đã nghĩ không biết bao nhiêu lần. Chẳng hay trời đã đổi sắc. Chu thị vẫn chưa về. Mấy tỳ nữ trong nhà mời nàng vào phòng uống chút trà nóng. Nàng hà hơi một tiếng, chuẩn bị hồi phủ.
Vừa ra khỏi cửa, nàng gặp đúng lúc Cố lão gia trở về. Không ngoài dự đoán, Hà Bình An lại được một vốc hạt đậu vàng.
Cố lão gia đối xử với vãn bối vô cùng hòa ái, thấy sắp đến giờ dùng bữa, ông nhất quyết giữ nàng ở lại, lại sai một tiểu tư đi gọi con trai đến.
Hà Bình An ôm vốc hạt đậu vàng, nỗi u ám vừa rồi bao trùm trong lòng đã được quét sạch.
Bữa tối hôm nay được bày ở Tập Cẩm Đường trong viện thứ hai, vì là tiệc gia đình hiếm có nên thịnh soạn hơn ngày thường.
Chu thị vừa rời khỏi bàn mạt chược còn chưa hay biết, vừa vào cửa thấy cảnh này, bà bất giác hỏi: "Có phải Lý Tiểu Bạch đến không?"
Lý Tiểu Bạch là ngoại sanh của người vợ quá cố của Cố lão gia, gia cảnh sa sút, nói là ra ngoài làm ăn, nhưng Chu thị lại cho rằng chàng ra ngoài trốn nợ gần cuối năm.
Cố lão gia xua tay, bất đắc dĩ nói: "Sáng nay lên huyện, vốn định ra bến tàu bên sông xem thử, nhưng đêm qua gió bắc thổi mạnh, thuyền bè ngược gió khó đi, hôm nay Tiểu Bạch không đến được."
Chu thị hừ cười một tiếng: "Ta còn đang thắc mắc sao ông về sớm thế."
Bà liếc nhìn ra ngoài cửa, có lẽ hôm nay thắng tiền nên trước mặt con dâu cũng tươi cười hơn.
Mấy người ngồi trong sảnh chờ Cố Lan Nhân đến. Tỳ nữ bưng mấy chén trà dâng lên. Chén của Chu thị là trà nhân hạt dưa, măng muối, đậu xanh, hoa hồng. Bà cầm thìa trà, ăn rất ít. Lúc nói chuyện, ánh mắt đều đặt trên người Cố lão gia. Cố lão gia chỉ uống thanh trà, trong chén trà một tôm một lá, là Hoắc Sơn Hoàng Tiêm. Hà Bình An ngồi trước tấm bình phong một bên, giữa mùa đông giá rét, vừa nghĩ đến lát nữa phải ngồi cùng bàn ăn với Cố Lan Nhân là nàng đã chẳng còn chút khẩu vị nào.
Một lát sau, cánh cửa ngăn được đẩy ra, thiếu niên phủi tay áo, cười nói bên ngoài lại có tuyết rơi rồi.
Tỳ nữ thắp nến. Hà Bình An được Cố lão gia xếp ngồi cạnh con trai ông. Dưới ánh đèn ấm áp, một nhà bốn người quây quần bên bàn, chẳng khác gì những gia đình thường dân. Hôm nay Hà Bình An không phải đứng, trước mặt Chu thị, lời nói cử chỉ vẫn cung kính như thường, chỉ là lời của Chu thị lại ngấm ngầm gai góc.
Hà Bình An thầm mắng bà một tiếng lão yêu bà, chẳng để tâm, vì vốn dĩ nàng có việc đến tìm bà, bèn thuận thế tiếp lời, ra vẻ nhỏ nhẹ phục tùng.
"Mẹ nói rất phải, là con suy nghĩ không chu toàn. Phu quân bận rộn việc lớn thường làm tới đêm khuya, con lo chàng lao lực tổn hại thân thể mà lại không có cách nào san sẻ, hôm qua thấy phu quân gầy đi không ít, nghĩ lại từ ngày gả về đây con vẫn chưa tự tay nấu cho chàng bữa nào, nên con định..."
Chu thị dời mắt sang người Cố Lan Nhân. Bà cũng chẳng nhìn ra con trai mình có gầy đi hay không, chỉ nghe nàng nói vậy, bèn nói đùa: "Nhân nhi đang ở ngay trước mắt con, nó thích ăn gì, con tự hỏi nó là được, ta còn đang nói sao hôm nay Nhân nhi chẳng thèm nhìn con, thì ra là con không có mắt nhìn. Đã gả cho người ta, xuất giá tòng phu chẳng lẽ cũng không hiểu sao?"
Hà Bình An giả vờ xấu hổ, trong lòng biết rõ con người Cố Lan Nhân, nàng liếc nhìn bữa tối trên bàn, lờ mờ nhớ ra chàng gắp thêm mấy đũa món cá đối hấp rượu kia, bèn dịu giọng nói: "Là con sơ suất, hôm qua mẹ còn gửi rất nhiều cá tươi, con nghe người ta nói ăn cá ích khí kiện tỳ, chắc phu quân cũng sẽ thích một chút?"
Cố Lan Nhân không tỏ ý kiến, múc cho Chu thị một bát canh, mỉm cười nói: "Đầu bếp bên chỗ mẹ tay nghề rất giỏi, nghe Bạch Lang nói mới mời được một danh trù ở Tô Châu?"
Chu thị có tuổi, nhớ hương vị quê nhà, Cố lão gia bèn vung tiền, trong bếp lại thêm một người nữa. Đầu bếp người Tân An trước đó trong bếp Cố gia sau này chuyên lo cơm nước cho Cố lão gia, cũng không xảy ra tranh giành.
"Có mời một người, tay nghề con thấy cũng không tệ sao? Hơi giống hương vị ta ăn ở nhà hồi trẻ, con thích thì cứ thường xuyên qua chỗ mẹ. Con từ sau khi thành thân ít đến hẳn, cha con nói con bận học, bận đối sổ, vợ con lại nói con gầy đi, bây giờ ta nhìn kỹ, thật sự đau lòng." Chu thị nhận bát, thở dài nói: "Vốn tưởng con thành thân trong phòng có người biết nóng biết lạnh là ta yên tâm rồi, nhưng nghe Bạch Lang nói con với vợ bây giờ đều ngủ riêng phòng, có phải Uyển Nương tuổi nhỏ không chăm sóc được cho con không?"
Cố Lan Nhân nghe đến hai chữ Uyển Nương, cúi mắt cười.
"Sao có thể chứ, Uyển Nương tuổi nhỏ, người rất tốt, con lo đêm khuya kinh động giấc ngủ của nàng nên mới ngủ riêng phòng, mẹ đừng nghĩ nhiều."
Uyển Nương trong miệng chàng không phải là Hà Bình An bên cạnh.
Hà Bình An lòng dạ biết rõ, sau đó không nhắc đến chuyện xuống bếp nấu nướng cho chàng nữa, chỉ đợi đến khi bữa tối được dọn đi, Cố Lan Nhân đi trước một bước, nàng mới nói với Chu thị ý định muốn học nấu món Tô Châu với đầu bếp.
Không có người ngoài, Chu thị ngẩng đầu nhìn người con dâu này của mình, lạnh lùng nói: "Nghe thím ba con nói trên đường thấy con, ăn mặc diêm dúa lòe loẹt đến chỗ ta, ta vội vàng trở về ngay, gần đây trong nhà có khách nam, con bớt ra ngoài đi. Hơn nữa, Nhân nhi lúc nào cũng bận rộn, con không ở nhà hầu hạ nó, ra ngoài cũng không mang theo mấy nha hoàn tỳ nữ, người không biết còn tưởng đại phòng chúng ta sa sút rồi. Ta đã bảo Liễu ma ma tìm nha nhân đến, ngày mai con chọn mấy đứa vừa mắt giữ lại."
Hà Bình An ngoan ngoãn vâng lời, Chu thị nói: "Nhân nhi tuy là do ta sinh ra, nhưng khẩu vị lại khác ta một trời một vực, không quen ăn món Tô Châu, con đừng tốn công vô ích. Mau chóng viên phòng với nó, sinh con nối dõi mới là chính đạo."
Hà Bình An nghĩ đến lúc trước bà còn bảo Cố Lan Nhân thường xuyên qua chỗ mình, bây giờ lại nói con trai không thích món Tô Châu, rõ ràng là trong lòng có mấy phần không kiên nhẫn. Nàng cúi đầu, ra vẻ e thẹn, khó xử nói: "Chuyện này không, không phải một mình con có thể..."
Chu thị liếc nàng một cái: "Nam nhân thiên hạ đều giống nhau, con chỉ cần ăn mặc đẹp một chút, nói năng dịu dàng nhỏ nhẹ một chút, làm gì có ai không động lòng, Nhân nhi bây giờ còn chưa có một thông phòng nào, con lại là người nó tâm tâm niệm niệm muốn cưới về, chuyện này còn cần ta dạy con sao?"
Thấy nàng cứ rụt rè không lên tiếng, Chu thị ôm trán, bất đắc dĩ nói: "Ta biết rồi, con về trước đi."
Hà Bình An cáo từ.
Hôm sau, Liễu ma ma dẫn nha nhân đến nhà Cố Lan Nhân từ sáng sớm.
Phía sau bà lão quấn trán màu vàng nghệ là một hàng nữ nhi, cao có thấp có, có đứa tò mò nhìn ngó xung quanh, có đứa thì cứ cúi gằm mặt, dáng vẻ ủ rũ. Nha nhân cười làm lành, giới thiệu: "Các nha đầu này nhỏ nhất mười hai, lớn nhất mười sáu, mua về đã dạy dỗ một thời gian, gia thế trong sạch, tay chân đều nhanh nhẹn, thân thể không bệnh tật, thiếu phu nhân người xem thử."
Hà Bình An lúc đó đang ngồi trong sảnh dùng bữa sáng, hơi ngước mắt lên quét một vòng, đang định mở miệng hỏi bọn họ vài câu thì Bảo Nương phía sau đã lên tiếng.
"Cái đứa cài hoa, mặc áo xanh kia, ngươi tên gì?"
"Nô tỳ tên A Lai."
Hà Bình An nhìn theo tiếng nói, thấy đó là một cô gái da dẻ trắng trẻo, giọng nói nhỏ nhẹ, là người xinh đẹp nhất trong đám.
Bảo Nương cúi đầu nói với Hà Bình An: "Người xem tay chân nó to, người cũng khá sạch sẽ, vào nhà không liếc ngang liếc dọc, chắc là người siêng năng giữ bổn phận. Hay là mua lại, làm nha hoàn hạng hai."
Hà Bình An mỉm cười, đặt đôi đũa ngọc xuống, chậm rãi nói: "Không tệ, chỉ là có mấy vấn đề muốn hỏi."
"Có biết tính toán không?"
Thiếu nữ quỳ trên đất đáp lời suy nghĩ một lúc, do dự nói: "Biết một chút."
"Vậy ta đố ngươi." Hà Bình An nói, "Đỉnh của một khúc gỗ có buộc một sợi dây, khúc gỗ dựng thẳng dài ba thước, nay kéo đầu kia của sợi dây lùi lại, sợi dây chạm đất, cách gốc gỗ bốn thước thì hết dây, hỏi sợi dây này dài bao nhiêu?"
Bảo Nương ngây người, không ngờ nàng lại hỏi câu này.
"Chúng ta không phải đang thiếu người hầu hạ sao? Biết tính toán thì có ích gì?"
"Sao lại không có ích, người biết tính toán đầu óc lanh lợi, lần trước cha tặng ta một tửu lầu ven sông và một cửa hàng đồ cổ, quanh năm cũng có chút thu nhập, một mình ta xem sổ sách đôi khi hoa mắt, có thêm người giúp ta đối chiếu."
Bảo Nương không nói nên lời. Hà Bình An đã chọc đúng vào chỗ đau của ả. Đối với những việc gảy bàn tính này, ả thất khiếu đã thông sáu, còn một khiếu chưa thông.
Trong sảnh ấm áp như mùa xuân, A Lai đầu vã mồ hôi, nữ tử trên ghế giọng nói nhẹ nhàng, bảo nàng đứng dậy trước.
"Các ngươi ai biết thì nói." Hà Bình An tiếp tục dùng bữa, nha nhân bên cạnh uống trà, trong phòng nhất thời có chút yên tĩnh.
Một lát sau, nàng nghe thấy một giọng trẻ con trong trẻo, Hà Bình An ngước mắt nhìn, là một đứa bé mặc áo bông rách rưới, trông khoảng mười hai, mười ba tuổi, tóc vàng khô, tướng mạo không ưa nhìn, trên tay còn có nốt cước, trông rất bẩn thỉu.
"Chắc là năm thước hoặc dài hơn năm thước một chút."
Nó nhìn chằm chằm Hà Bình An, lúng túng nắm lấy vạt áo: "Con cũng không biết có đúng không."
"Không sai, dây dài năm thước."
"Ngươi tên gì?"
Nghe nàng nói vậy, đứa bé kia "phịch" một tiếng quỳ xuống, như lạy Bồ Tát trong chùa.
"Con không có tên, xin nãi nãi ban tên."
Nha nhân đang uống trà và Liễu ma ma đều vô cùng kinh ngạc, Bảo Nương nhíu mày, những người còn lại mang tâm trạng xem kịch, đều chờ ý của Hà Bình An.
Hà Bình An dùng đầu ngón tay xoa chiếc vòng vàng xoắn trên cổ tay, nhìn cô bé trước mặt không nói gì.
Nha nhân ngừng uống trà, vốn tưởng Hà Bình An sẽ từ chối đứa trẻ tự đến trước mặt này, nhưng nàng lại nói tiếp: "Vốn định hỏi ngươi có muốn tên là Ngũ Xích không, nhưng sắp nói ra mới phát hiện đồng âm với 'vô sỉ'. Thật sự không ổn, hay là thêm một thước, gọi ngươi là Lục Xích được không?"
"Tạ nãi nãi ban tên, sau này con sẽ tên là Lục Xích."
Hà Bình An nhìn Liễu ma ma, mỉm cười gật đầu, chỉ vào cô bé nói: "Giữ lại đứa này."
"Chọn thêm ba đứa nữa đi, thái thái nói bên cạnh người nha hoàn quá ít."
Hà Bình An cười thở dài một tiếng, chống tay nói: "Mẹ vẫn là thương ta, đã vậy, ta cũng không câu nệ gì nữa, giữ lại A Lai này, còn có..."
Nàng chỉ vào một đứa hiếu động và một đứa trầm tính. Ba người được giữ lại, lần lượt được gọi là Thất Xích, Bát Xích, Cửu Xích.
Bảo Nương sắp xếp cho họ mấy phòng bên trong viện thứ hai đang trống, sau đó mỗi người đều được phát quần áo, trong phủ lớn người đông, chỉ có viện thứ hai ít người, hôm nay Bảo Nương dẫn người đi làm quen các nơi, lại báo cho Bạch Lang một tiếng.
Hà Bình An rảnh rỗi lên lầu nhìn mấy người họ, thoáng chốc như thấy lại cảnh mình mới đến Triệu gia, lúc đó cũng là Bảo Nương dẫn nàng đi làm quen các nơi.
Nhìn bầu trời u ám, nàng nhẹ nhàng đóng cửa sổ.
Đêm về trời sắp đổ tuyết, sông lạnh ngoài trời xa, thuyền đi nhanh như tên bắn.
Trong gió tuyết, có một người trẻ tuổi đeo một thanh kiếm, đến phủ Huy Châu trước tết Lạp Bát.
Chùa trong ngày Lạp Bát phát cháo.
Trời chưa sáng, trên đường đều có thể thấy những người già xách giỏ đi chùa thắp hương. Gần thôn Sở Giang, nơi Cố gia ở, có một ngôi miếu nhỏ. Trụ trì mở cửa, lại thấy trên bậc thềm đã có một người ngồi.
Y đứng dậy hành lễ, trông có vẻ phong trần mệt mỏi.
Trụ trì múc cho y một bát cháo Lạp Bát, người trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn thần tượng được thờ trong miếu, nhớ ra đây là một miếu Song Trung, thờ Trương Tuần và Hứa Viễn. Dì lúc sinh thời trong thư có viết, nếu đi không xa nữa, qua ngôi miếu nhỏ chính là thôn Sở Giang.
Y uống no cháo nóng, lần lượt có người vào cửa, trong đại điện nhất thời khói hương nghi ngút.
Lý Tiểu Bạch đeo lại kiếm của mình, bước chân nặng nề đi ra ngoài.