Trời tháng Chạp rét căm căm, nước lạnh buốt xương.
Lý Tiểu Bạch ném trường kiếm sau lưng, lập tức nhảy xuống cứu người.
Cố lão gia dẫn theo mấy gia nhân chạy tới nhưng vẫn chậm một bước. Trông thấy Cố Lan Nhân như không có chuyện gì, ông bèn ra hiệu bằng mắt cho tên gia nhân của mình, người đầy tớ trung thành đã theo hầu Cố lão gia hơn mười năm, lập tức đạp Cố Lan Nhân xuống nước.
"Dám bắt nạt người nhà như thế, đúng là giỏi lắm rồi!"
"Ban đầu là ai kêu gào đòi cưới người ta về? Vì con mà gia đình đã năm lần bảy lượt nhượng bộ, con thì hay rồi, cưới về rồi thì không coi người ta ra gì. Trời lạnh thế này mà con đẩy nàng xuống nước, chẳng phải là muốn nàng chết cóng sao?” Cố lão gia chỉ thiếu niên dưới nước, tức đến không nói nên lời, “Bây giờ không coi ra gì, rồi sẽ có ngày con phải hối hận.”
Cố Lan Nhân biết bơi, một mình lẳng lặng bò lên bờ. Bấy giờ, Chu thị nghe tin cũng tìm đến nơi, thấy chàng ướt sũng từ đầu đến chân, Cố lão gia lại đang trách mắng nhi tử, bà vô cùng đau lòng, vội nói: "Con dâu không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước, là do nó không có mắt, liên quan gì đến con trai ta. Ông đừng nói những lời khó nghe đó nữa, mau đi mời đại phu!"
Thì ra lúc nãy gia nhân đi báo tin đã nói là thiếu phu nhân trượt chân rơi xuống nước, Chu thị thấy Lý Tiểu Bạch đưa người lên bờ, một mặt cảm ơn y, một mặt sai Liễu ma ma đưa người dìu Hà Bình An về.
Lý Tiểu Bạch sau cùng mới leo lên bờ, sắc mặt trắng bệch. Y nhặt thanh kiếm dưới đất lên. Cố lão gia cởi áo choàng lông hạc của mình khoác cho y. Lý Tiểu Bạch cảm tạ ông, rồi nhìn thiếu niên tuấn tú bên cạnh, do dự một lát, khẽ gọi một tiếng biểu đệ.
Cố Lan Nhân nhếch môi, không thèm để ý đến y, Chu thị vừa quay đi, Cố lão gia đã nhấc chân đạp Cố Lan Nhân trở lại xuống nước.
Chu thị không biết đã xảy ra chuyện gì, gấp đến bật khóc, Cố lão gia cười lạnh một tiếng, kéo Chu thị và Lý Tiểu Bạch định rời đi, buông lại một câu: "Thứ dơ bẩn như ngươi, nên tắm rửa cho sạch sẽ đi, đừng làm ô uế gia phong nhà họ Cố của ta."
Ông biết mấy năm nay Cố Lan Nhân đã lén lút làm những chuyện gì sau lưng họ, vì sợ Chu thị đau lòng nên vẫn luôn giả vờ không biết, hôm nay thấy Cố Lan Nhân vô tình như vậy, Cố lão gia bất giác nhớ lại chuyện xưa, đi đến cuối con đường, không nhịn được nói với Chu thị: "Bà đừng quá nuông chiều nó nữa, Nhân nhi đã thành gia lập thất rồi, không còn là con nít."
Chu thị lau nước mắt, nhất quyết không nghe, một mực trách móc Hà Bình An.
Sau chuyện này, tiệc tẩy trần vốn định tổ chức cho Lý Tiểu Bạch vào buổi tối cũng bị hoãn lại. Hà Bình An sau khi được đưa về, may mà mạng lớn, nôn hết nước ra thì giữ lại được một mạng, Chu thị sai Liễu ma ma sang chăm sóc nàng, còn mình thì đêm ngày không rời chăm sóc con trai, sợ Cố Lan Nhân nhiễm phong hàn mà toi mạng.
Nha hoàn trong viện không biết nội tình, ngay cả Bảo Nương cũng có chút kinh hãi, ả nhìn Hà Bình An nằm trên giường bất tỉnh nhân sự, ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng phức tạp.
Ả biết Hà Bình An không biết bơi. Trước kia ở Triệu phủ, nàng từng bị mấy nha hoàn trêu chọc đẩy xuống nước, cũng là do mình đi ngang qua vớt người lên. Từ đó về sau, mỗi khi đi gần bờ nước, Hà Bình An đều vô cùng cẩn thận. Hôm nay yên lành như vậy, sao nàng lại có thể trượt chân rơi xuống nước được?
Bảo Nương nhân cơ hội đến nhà bếp sắc thuốc cho nàng để moi chuyện từ Bạch Lang.
Thiếu gia cũng bị rơi xuống nước. Mấy ngày nay Bạch Lang sống dưới mí mắt của Chu thị vô cùng khổ sở. Bây giờ gặp mặt, mắt nàng thâm quầng, mặt mày tiều tụy.
"Thiếu gia ra ngoài cũng không ai báo cho ta một tiếng, lúc đó ta còn đang ở trong phòng may giày vớ cho thiếu gia, nào biết có chuyện này, phu nhân vừa đến đã mắng ta xối xả một trận, haiz."
Bảo Nương an ủi Bạch Lang một hồi, sau đó hỏi: "Thiếu gia sức khỏe thế nào?"
"Thiếu gia dạo này ho hen sợ lạnh, trong phòng ngày nào cũng đốt than, ấm áp vô cùng, đại phu nói cứ đúng hẹn uống thuốc, tịnh dưỡng một tháng là khỏe lại."
"Vậy thì ta yên tâm rồi, thiếu phu nhân mấy ngày nay nằm trên giường, phần lớn thời gian đều ngủ mê man, thần trí không tỉnh táo, ban đêm thường xuyên gặp ác mộng, e là một tháng không khỏi được, cũng không biết..."
Bạch Lang thấy Bảo Nương lo lắng như vậy, liền an ủi: "Nhà chúng ta không thiếu chút tiền này, lão gia đã dặn thầy thuốc cứ dùng thuốc tốt nhất, phu nhân còn trẻ, chắc chắn sẽ qua được, biết đâu đêm Giao thừa đã có thể xuống giường rồi."
Bảo Nương thầm muốn "phì" một tiếng, bụng nghĩ còn đêm Giao thừa nữa chứ, có phải gãy xương đâu, sặc nước thôi mà cũng phải nằm mười ngày nửa tháng, vậy thì chi bằng chuẩn bị hậu sự sớm cho rồi.
"Thiếu gia làm sao mà rơi xuống nước vậy?" Bảo Nương ngồi xổm trước lò thuốc, giả vờ vô tình hỏi một câu.
"Ta nghe nói là... là bị lão gia đạp xuống."
Bảo Nương "a" một tiếng, nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng hỏi: "Sao lại có người cha như vậy? Thiếu gia không phải là con trai độc nhất của ông ấy sao?"
"Đúng vậy, nhưng lão gia trước nay vẫn thế, hai người thực ra không hề thân thiết."
Bảo Nương chép miệng, lẩm bẩm: "Ta mới đến Cố gia, thấy dinh thự lớn như vậy, cứ nghĩ lão gia thật thương con trai mình, không ngờ ta lại đoán sai."
Bạch Lang thở dài: "Cũng không trách ngươi, chuyện này nếu kể cho người khác nghe, ai mà tin được."
Bảo Nương gật đầu. Sau khi trở về, ả nghĩ lại lời của Bạch Lang, luôn cảm thấy chuyện Hà Bình An rơi xuống nước không thể không liên quan đến thiếu gia. Vốn định đợi nàng tỉnh lại sẽ hỏi một chút, nào ngờ hôm nay Hà Bình An hôn mê cả ngày, trong lúc mơ màng không ngừng nói mớ, ả ghé sát lại, chỉ miễn cưỡng nghe được nàng đang gọi mẹ.
Khuôn mặt nàng trắng bệch, mồ hôi lạnh túa đầy đầu, không biết đã mơ thấy gì mà kêu la một hồi lâu, rồi đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
Bảo Nương giật nảy mình: "Làm ta cứ tưởng ngươi gặp ma."
Hà Bình An mặc chiếc áo lót đẫm mồ hôi, một tay sờ trán, giọng khản đặc: "Ta mơ thấy mẹ ta."
"Mẹ ngươi nói gì với ngươi?" Bảo Nương nhúng khăn vào nước nóng, lau mặt cho nàng.
Hà Bình An ngồi xiêu vẹo trên giường, thất vọng nói: "Bảo ta ăn ngon uống ngon, đừng nghịch nước nữa."
"Cô thật sự là trượt chân rơi xuống nước à?"
Hà Bình An đưa tay tự tát mình một cái, nói: "Trách ta không có trí nhớ."
Nàng nhìn ánh nến nhảy múa, một lúc lâu sau lại tự mình cười một tiếng, liền nghe Bảo Nương bên cạnh nói: "Người ta nói quá tam ba bận, mong là ngươi không có lần sau. Nếu ngươi chết, ta biết phải làm sao đây."
Hà Bình An mà chết, mười phần thì hết chín phần Bảo Nương sẽ phải trở về Triệu gia, nhưng Triệu gia làm sao có được sự giàu sang ngút trời như Cố gia? Trong lòng ả có chút không nỡ.
Ả bưng thuốc đến cho Hà Bình An, nhìn nàng uống xong, rồi thổi tắt nến.
Nửa tháng thoáng chốc đã trôi qua.
Cố lão gia giữ Lý Tiểu Bạch ở lại nhà đón Giao thừa, vì sợ y bị lây bệnh khí, nên đã sắp xếp cho Lý Tiểu Bạch ở chỗ của mình. Chu thị không ưa người ngoại sanh này, bèn dọn sang ở hẳn bên chỗ Cố Lan Nhân.
Hà Bình An ban ngày trốn trong phòng mình. Khi nào Chu thị nhớ đến nàng thì sẽ qua xem. Thấy hai người họ ngủ riêng phòng, bà thường xuyên bóng gió ép Hà Bình An dọn sang phòng Cố Lan Nhân.
Người ngoài không biết nội tình, trong mắt Chu thị, đó là nàng không biết điều. Con trai mình bất chấp tất cả để cưới nàng về, còn nàng thì hay rồi, giỏi làm cao, cố tình lạt mềm buộc chặt, đúng là một con hồ ly tinh tiểu tiện nhân.
Hôm đó Hà Bình An đang hầu mẹ chồng dùng bữa, vừa hay gặp Cố Lan Nhân từ ngoài về, bất đắc dĩ phải đứng bên cạnh gắp thức ăn cho chàng.
Trong Xuân Phỉu Đường, tỳ nữ cúi đầu đứng hầu bên ngoài rèm châu. Hà Bình An mặc một chiếc áo khoác đối khâm màu vàng ngỗng. Trên người thoang thoảng mùi thuốc. Sau trận bệnh, nàng đã gầy đi vài phần. Lúc này, đôi mày dài rũ xuống, tư thái vô cùng dịu dàng. Cố Lan Nhân nhìn đôi tay đang cầm đôi đũa ngọc trước mặt Chu thị. Chàng vươn tay nắm chặt lấy, kéo mạnh nàng ngồi lên đùi mình.
Chu thị quay đầu nhìn những đóa thủy tiên đang nở trên kỷ trà, nhưng tai lại vểnh lên, lắng nghe động tĩnh của hai người.
Hà Bình An cứng đờ người, tay ở dưới bàn cố sức giãy giụa, đôi đũa ngọc rơi xuống đất vỡ thành bốn mảnh, Cố Lan Nhân nghe tiếng vỡ giòn tan, cười như không cười nói: "Miễn cưỡng đến vậy sao?"
Hà Bình An nói: "Không dám."
Thiếu niên cúi đầu, ghé vào tai nàng nói: "Vậy ta đút cho ngươi."
Chu thị ngồi ở phía bên kia, cổ sắp mỏi nhừ, suy nghĩ một lúc, đang định tìm cớ rời đi, nào ngờ vừa quay người lại, đã thấy Cố Lan Nhân gắp một miếng thịt mỡ ngầy ngậy nhét vào miệng Hà Bình An, nàng nhíu mày muốn nôn ra mà không được, nuốt cũng không trôi, khuôn mặt khổ sở ngồi trong lòng chàng, thật là...
"Ăn đi." Cố Lan Nhân dùng một góc tay áo lau vết dầu mỡ chảy ra từ khóe miệng nàng, ánh mắt tối sầm, giọng nói vô cùng dịu dàng.
Hà Bình An cố nén cơn buồn nôn mà nuốt chửng, một cảm giác ngạt thở dâng lên.
Cố Lan Nhân cười cười, gắp một miếng huyết vịt tiếp tục nhét vào miệng nàng, lần này không đợi nàng nuốt xuống, lại nhét thêm một miếng thịt nữa. Hà Bình An vừa bệnh một trận, ghét nhất là những thứ dầu mỡ này. Thấy chàng cố tình làm vậy, nàng gọi lớn Chu thị một tiếng, nhưng Chu thị lại dùng khăn che miệng, không có ý định giúp nàng, thậm chí còn tìm cớ nói: "Mẹ có việc cần bàn với cha con, đi trước đây."
Hà Bình An tê dại da đầu, không thể nhịn được nữa, trong dạ dày cuộn trào, nàng "oa" một tiếng nôn ra, Chu thị nghe thấy tiếng động nhưng cũng không quay đầu lại mà vội vã rời đi.
Nha hoàn ngoài cửa không biết đã xảy ra chuyện gì, có người bạo dạn liếc vào trong, qua khe rèm châu, chỉ thấy thiếu gia đẩy người từ trên người mình ra, chiếc áo ngoài dính đầy vết bẩn bị chàng từ từ cởi xuống, chàng nhìn thiếu phu nhân không nói một lời, lát sau, dường như cảm nhận được có người đang nhìn trộm, chàng liếc mắt ra ngoài cửa, nha hoàn vội cúi đầu, không hề nhận ra vẻ tức giận trong mắt thiếu gia. Trong Xuân Phỉu Đường, bóng hình màu vàng ngỗng kia đã bị người che khuất.
Hà Bình An vịn vào bàn nôn khan, một lát sau, nàng sờ được một tách trà, uống một ngụm trà nóng mới tạm thời kìm nén được cảm giác buồn nôn.
Nàng ngẩng đầu, lau mồ hôi lạnh trên trán. Mọi thứ trong tầm mắt dường như đều mờ ảo. Trước mặt có một bóng trắng dữ tợn. Chàng đang từ từ tiến lại gần, mà sau lưng nàng là bàn án, không còn đường lùi.
Đôi đũa ngọc trên bàn theo một tiếng "bốp" rung động rồi lăn xuống gầm bàn, các nha hoàn nghe thấy tiếng động nhưng không dám lại gần.
Ngoài cửa sổ, sắc trời u ám, gió lại nổi lên.
Sắc mặt Hà Bình An trắng bệch, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, lúc này sự yếu ớt không thể che giấu, nàng bị người ta véo eo lôi ra khỏi cửa hông của chính đường, suốt đường đi chân gần như không chạm đất, qua bao nhiêu lớp cổng viện, cuối cùng bị ném lên một chiếc giường hẹp.
Nàng sờ cái đầu choáng váng, thận trọng quan sát xung quanh.
Trong phòng treo rèm màu trắng trăng, chưa thắp nến, ánh sáng lờ mờ, nàng nheo mắt, thấy một bức tường toàn là sách, không khí thoang thoảng mùi hương ly lạc, thiếu niên đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc y phục mỏng manh đang lục tủ tìm quần áo.
Hà Bình An từ từ bò dậy, nhón chân đi về phía cửa.
Nào ngờ từ lúc thấy thiếu gia dẫn một nữ nhân vào cửa, tên tiểu tư Thành Bích đứng chờ bên ngoài đã khóa cửa lại.
Hà Bình An đẩy cửa không ra. Cố Lan Nhân đã quay người lại. Chàng cúi đầu thắt đai lưng, cười khẩy: "Ngoài cha ta ra, trong nhà này còn ai giúp được ngươi sao?"
Chàng ngước mắt nhìn Hà Bình An, toàn thân đề phòng, trước tiên thắp nến trong nội thất.
"Ngươi ở ngay dưới mí mắt ta. Ông ấy không thể lúc nào cũng bảo vệ được ngươi."
Chàng đến gần, khoanh tay đánh giá dung mạo hiện giờ của nàng, dường như nhớ ra điều gì, nghiêng đầu nói với ý đồ xấu: "Mẹ ta đã nghi ngờ ngươi rồi, tốt nhất đừng đi tìm cha ta, cẩn thận bị người ta đồn ra..."
"Câm miệng!"
Hà Bình An lúc này đã hiểu ý chàng, không thể tin được.
"Đó là cha ngươi, ai cũng có thể nói, nhưng ngươi thì không thể nói lão gia như vậy."
"Ta nói gì cơ? Con dâu và cha chồng... hửm?" Cố Lan Nhân đưa tay định vén lọn tóc mai bên má nàng, thấy vành tai nàng đỏ ửng, bỗng dưng lạnh mặt, chán ghét nói:
"Ngươi thật sự có suy nghĩ đó à? Bị ta nói trúng rồi sao?"