Tổng số chương 116

Chương 2

RƯỚC SÓI VÀO NHÀ

17 lượt đọc · 6,097 từ

Không nhận ra ư? Có hóa thành tro ông đây cũng nhận ra anh! Phương Thiệu Luân vừa chạm phải ánh mắt và nụ cười kia liền nổi giận, cau mày gật đầu.

Ý cười trên mặt Trương Định Khôn lại càng trở nên chân thực hơn, đôi mắt càng ngang nhiên không kiêng nể gì mà đánh giá từ trên xuống dưới quanh người y: "Đại công tử, ba năm không gặp, lại càng thêm phần phong thái rồi."

Lúc y rời đi vẫn là một thiếu niên chưa thoát vẻ trẻ con, lúc trở về đã mang dáng vẻ của một thanh niên tuấn tú chững chạc. Năm tháng dẫu vô tình mà cũng thật hữu tình, có thể khiến tương tư thành điên dại, cũng có thể khiến vạn vật sinh sôi.

Viên Mẫn Lễ ở bên cạnh lộ ra chút vẻ mặt hoảng sợ: "Tam gia nhất định đòi đích thân đến đón cậu..."

Phương Thiệu Luân đã phát hiện ra một từ trường kỳ lạ, người ngoài dường như đều không nhìn thấy sự càn rỡ nơi đáy mắt và sự cợt nhả trong nụ cười của hắn, chỉ một mực cảm thấy hắn đối xử với y vô cùng cung kính.

Y nặn ra một nụ cười giả tạo: "Thật sự làm phiền Trương... tam gia rồi."

"Chà... Đại thiếu gia khách sáo quá rồi phải không? Người khác gọi một tiếng tam gia, họ Trương này từ chối thì bất kính, nhưng Đại thiếu gia cũng gọi như vậy, họ Trương quả thực nhận mà thấy hổ thẹn. Suy cho cùng..."

Hắn để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, cười xán lạn, thấp giọng nói bên tai Phương Thiệu Luân: "Suy cho cùng, tôi chính là một con chó do Đại thiếu gia dắt về mà."

Một luồng hơi nóng ập vào tai Phương Thiệu Luân, y bất giác lùi lại một bước, giả vờ như không nghe thấy lời này, xoay người đi nhìn Triệu Thư Hàn.

Thấy anh ta đứng ngây tại chỗ, thẫn thờ nhìn Trương Định Khôn, y đành ho khan một tiếng, cất tiếng chào: "Triệu huynh? Triệu huynh, bá phụ bá mẫu ở nhà e là cũng đợi đến sốt ruột rồi, tôi sẽ không giữ anh lại làm gì nữa. Trước hết cứ để người hầu đưa anh về quê, hôm khác tôi sẽ đích thân đến bái phỏng."

Triệu Thư Hàn như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, đỏ mặt cúi đầu nói: "Quả thực là... quả thực là làm phiền rồi, làm phiền rồi..." Anh ta không giỏi ăn nói, chỉ biết lặp đi lặp lại một câu này.

"Triệu huynh không cần khách sáo." Viên Mẫn Lễ làm người luôn rất chu đáo cẩn thận, đích thân sắp xếp chiếc xe đi cuối trong đoàn để đưa Triệu Thư Hàn về huyện thành.

Phương Thiệu Luân đưa mắt nhìn anh ta lên xe, vừa quay người lại, Trương Định Khôn đã dùng tư thế tiêu sái mở cửa sau của xe ô tô: "Mời, Đại công tử."

Y chui vào khoang xe, vừa cởi áo khoác dạ ra, Trương Định Khôn liền bám sát sau lưng y chui vào, khoang ghế sau vốn dĩ khá rộng rãi thoắt cái đã chật ních.

Y ngoái đầu nhìn mấy chiếc xe ô tô bám theo phía sau, mấp máy môi hồi lâu, rốt cuộc không nói gì.

Bây giờ mà sai bảo Trương Định Khôn ra ghế sau ngồi chắc chắn là không thích hợp, người ta nay đã khác xưa. Nhưng Phương Thiệu Luân cũng không muốn động đậy đổi chỗ, làm vậy chẳng khác nào sợ hắn!

May mà Viên Mẫn Lễ ngồi vào ghế lái, Phương Thiệu Luân thở phào một hơi, bâng quơ trò chuyện với cậu ta, nhưng trong đầu lại văng vẳng câu nói khi nãy của Trương Định Khôn.

Tên này đúng là thù dai! Chuyện mười mấy năm trước mà giờ vẫn lôi ra nói!

Phương Thiệu Luân lúc đó mới sáu bảy tuổi, có một lần Ngụy thế bá ở Hỗ Thành đến chơi, người hầu xách vào một cái giỏ mây, bên trong là một con chó đốm xù giống Tây. Y và Thiệu Vĩ đều muốn có, nhưng cuối cùng cha vẫn đưa cho Thiệu Vĩ: "Con là anh, nhường em một chút."

"Dựa vào đâu mà lần nào con cũng phải nhường nó?!" Y rất không vui giậm chân, nhưng chỉ có thể trong tiếng quở trách của Phương Học Quần mà buồn bực trở về phòng.

Nhị di nương tiến lên ôm lấy y mà khóc: "Thiệu Luân, chuyện gì cũng đừng tranh giành với Thiệu Vĩ biết không? Có trách thì trách con đầu thai vào bụng của di nương."

Vốn dĩ y không cảm thấy đây là chuyện lớn gì, chỉ là một con chó thôi, nhưng nước mắt của di nương khiến y cảm thấy khó chịu. Y tức tối quất chiếc roi da ngựa nhỏ, tránh mặt đám người hầu, một mình chạy ra núi sau chơi.

Lúc đó họ vẫn chưa chuyển đến phủ đệ ở Nguyệt Hồ, thị vệ canh gác cũng không coi là nghiêm ngặt.

Cảnh xuân tháng ba rực rỡ, y tha hồ chạy nhảy giẫm đạp lên hoa cỏ, lại vô tình nhìn thấy một người gầy trơ xương trên một tảng đá lớn.

Hắn nằm nghiêng trên tảng đá, mái tóc đen rối bù che khuất gò má, dưới tấm lưng gầy gò nhô xương, tứ chi dài ngoẵng vắt chéo nhau, trông y hệt một con chó sắp chết đói.

"Này!" Phương Thiệu Luân đá hắn một cái, con "chó" kia không nhúc nhích, lại mở đôi mắt đen kịt liếc nhìn y một cái.

Phương Thiệu Luân đang ở độ tuổi vô pháp vô thiên, nào biết sợ hãi là gì, y ngoáy ngoáy trong túi áo, lôi ra hai viên đường tinh, là lúc sáng người hầu pha cà phê y đã lấy dư ra. Y lẹt quẹt đôi giày da nhỏ, bước đến trước mặt người đang nằm bẹp kia, nhét viên đường vào miệng hắn...

Y chê trên tay hắn mọc mụn nhọt, gớm ghiếc khó coi, liền dùng roi da ngựa trói hai tay hắn lại, dắt con người quần áo rách rưới, bước chân lảo đảo kia trở về Phương phủ.

Tôn má má ra đón: "Ây da da Đại thiếu gia, cậu tìm ở đâu ra một người như thế này? Đây là ai vậy?"

"Đây là con chó nhỏ con nhặt được! Không ai được giành với con!" Phương Thiệu Luân nhớ rõ bản thân quả thực đã trả lời như vậy.

Thế nhưng trên dưới Phương phủ đã bao giờ coi hắn như chó đâu!

Hắn chỉ ở bên cạnh làm tùy tùng cho Phương Thiệu Luân vài năm, mặc ấm ăn no, vóc dáng đã như măng mọc sau mưa không ngừng cao vọt lên, bẩm sinh lại có sức lực dồi dào, đi theo hộ viện học võ, chẳng mấy năm đã đánh biến khắp viện không đối thủ.

Phương Học Quần đàm phán làm ăn, bôn ba khắp nơi, có lúc khó tránh khỏi việc mang theo bạc đại dương trong người, rất cần một vệ sĩ đắc lực.

Thấy hắn khỏe mạnh cường tráng lại không ngốc nghếch, có phần nhanh nhẹn, ông liền chọn hai đứa nhỏ tuổi khác cho Phương Thiệu Luân sai bảo, rồi cất nhắc hắn đi, mang theo bên người thường xuyên chỉ bảo, nếu không sao hắn có thể có được ngày hôm nay?

Phương Thiệu Luân phẫn nộ lườm hắn một cái, lại bắt gặp ngay ánh mắt hắn đang nhìn sang. Ánh mắt ấy như có thực thể, mang theo sự đánh giá đầy vẻ tham lam.

Y sững sờ một chút, vội vã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dãy núi xanh biếc nhấp nhô, sương mù giăng kín.

Cảng biển cách Nguyệt Thành còn hơn ba tiếng đồng hồ chạy xe. Nguyệt Thành là trung tâm của vùng Tây Nam, mấy lớp núi non chính là hàng rào bảo vệ tự nhiên của nó.

Nhà họ Phương là hào tộc ở Nguyệt Thành, nhiều đời cư ngụ tại đây, truyền đến tay Phương Học Quần đã trở thành thế gia số một ở Tây Nam, xứng danh xưng bá một phương.

Phương Thiệu Luân là con trai cả của Phương Học Quần, do di nương sinh ra, người em trai do đích mẫu (vợ cả) sinh chỉ nhỏ hơn y nửa tuổi.

Là con trưởng nhưng không phải con đích, đây là một trong những nguyên nhân khiến y phải lặn lội đến Đông Doanh năm xưa.

Vợ cả của Phương Học Quần là Chu thị, nhà họ Chu cũng là một trong những vọng tộc ở Nguyệt Thành. Tuy người đích mẫu này của y quanh năm đau ốm liệt giường, nhưng nhà cậu lại có thế lực không nhỏ, không ít lần gây khó dễ giữa y và Phương Thiệu Vĩ.

Hai anh em trạc tuổi nhau, hồi nhỏ không ít lần đánh nhau, đợi đến khi mỗi người trưởng thành, hiềm khích càng trở nên sâu sắc.

Cho dù Phương Thiệu Luân lựa chọn đi xa đến Đông Doanh, du học ba năm, cũng không có một bức thư nhà nào do Phương Thiệu Vĩ tự tay viết, phần lớn đều do tứ muội Phương Dĩnh Lâm chắp bút.

"Đại tỷ, nhị đệ, tiểu muội dạo này bọn họ vẫn khỏe chứ?" Đứng trước mặt Trương Định Khôn, Phương Thiệu Luân chỉ đành hỏi vài câu khách sáo cho có lệ.

Viên Mẫn Lễ cũng cung kính trả lời: "Đại tiểu thư đang ở nhà chờ gả đi, các cửa tiệm ở Nguyệt Thành hiện giờ đều do nhị thiếu gia quản lý..."

Phương Thiệu Luân ngắt lời cậu ta: "Đại tỷ đã đính hôn rồi sao? Đính hôn với nhà nào?"

Phương Dĩnh San còn lớn hơn y một tuổi, quả thực đã quá tuổi cập kê, nhưng trong thư nhà chưa từng nhắc tới chuyện hôn sự của cô, y cũng biết điều mà không hỏi.

Đại tiểu thư luôn tự hào mình là con vợ cả, ánh mắt cao không phải dạng vừa, bằng không cũng chẳng nán lại đến tận tuổi này vẫn chưa xuất giá.

Viên Mẫn Lễ khựng lại một chút, không đáp lời. Trương Định Khôn ở bên cạnh lúc này lười biếng lên tiếng: "Chính là đính hôn với kẻ hèn này."

Phương Thiệu Luân vốn coi như hắn không tồn tại, nghe thấy lời này, bất giác ngoảnh đầu lại, trợn tròn mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy sự khó tin.

Trương Định Khôn ngắm nhìn biểu cảm mang chút ngây thơ của y, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Sao? Đại công tử cảm thấy, tôi không xứng với đại tiểu thư à?"

Cho dù hắn đang cười, trong đôi mắt kia vẫn luôn mang theo chút ý vị khinh miệt, thần thái cũng toát lên vẻ ngạo mạn. Đây chính là "con chó" mà hắn mở miệng ra là tự nhận đấy, đồ cẩu tặc!

Nhưng Phương Thiệu Luân thừa biết hắn, đừng nói bây giờ khoác trên mình bộ quần áo lụa là, cho dù lúc trước quần áo rách rưới, khi được tắm rửa sạch sẽ, trên mặt hắn cũng mang cái điệu bộ "mắt chó khinh người" này.

Quản gia từng nghi ngờ y nhặt được thiếu gia của gia đình hào cường sa sút nào về, sau đó sai người hầu tra hỏi tỉ mỉ, thì ra tên này chỉ là một tên dân tị nạn ở Ký Nam, số đỏ, được Phương đại thiếu gia nhặt được.

Phương Thiệu Luân cũng nhe răng cười với hắn: "Sao lại thế được! Trương tam gia diện mạo đường hoàng, chiến công hiển hách, với gia tỷ tự nhiên là vô cùng xứng đôi."

Xứng cái rắm! Phương Dĩnh San vốn kiêu ngạo, tác phong đậm chất đại tiểu thư, Trương Tam lại là một kẻ ngang ngạnh bất cần đời. Chính vì cái thần khí "ông đây cóc thèm để mắt tới cô" trong đôi mắt chó kia, mà hai năm đầu mới đến Phương phủ, hắn không ít lần bị đại tiểu thư "dạy dỗ".

Nhưng sau này, cùng với việc Trương Tam ngày càng được Phương Học Quần trọng dụng, đại tiểu thư quả thực cũng thay đổi thái độ...

Tính theo tuổi tác, hai người họ lại khá tương xứng. Trương Tam lớn hơn y năm tuổi, hai mươi bảy tuổi cưới cô dâu hai mươi ba tuổi cũng coi là thích hợp.

Thế nhưng Trương Tam... Phương Thiệu Luân không biết nghĩ đến chuyện gì, trên mặt xẹt qua một tia thiếu tự nhiên, ngoảnh mặt tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mắt Trương Định Khôn vẫn luôn sáng tối xoay quanh người y, sao có thể bỏ lỡ một tia khác lạ này? Hắn thả lỏng hai tay tựa vào ghế sô pha phía sau, Phương Thiệu Luân thì buông thõng một tay bên miệng túi quần âu phục. Nước da của hai người một ngăm đen một trắng trẻo, đối lập rõ rệt.

Hắn lén lút nhìn bàn tay thon dài, trắng nõn, các khớp xương rõ ràng kia, yết hầu chuyển động, nhịn không được khẽ dịch bàn tay qua một chút. Nhưng Phương Thiệu Luân lại nhanh như chớp đút tay vào túi quần.

Trông dáng vẻ vẫn luôn đề phòng hắn kìa. Trương Định Khôn có chút buồn cười.

Hắn dứt khoát vươn nửa người tới, móc từ trong túi áo phía giáp cửa sổ của Phương Thiệu Luân ra hai tấm hoa tiên: "Ây da, Đại công tử, đồ của ngài rơi này..."

Mùi thuốc lá gần như ngay lập tức bao trùm lấy Phương Thiệu Luân. Y phản xạ có điều kiện ngả người ra sau, cố gắng tránh né sự đụng chạm của hắn, thế nhưng Trương Tam lại chậm rì rì cầm lấy tấm hoa tiên, muốn lùi mà lại chẳng lùi, nửa thân người cứ lơ lửng đè phía trên y.

Viên Mẫn Lễ liếc nhìn qua kính chiếu hậu thấy động tĩnh ở khoang sau xe, liền đạp phanh một cái. Trương Định Khôn giả vờ như không trụ vững, bàn tay kia rơi xuống, nhân thế ấn ấn vào giữa hai đùi Phương Thiệu Luân.

"Anh!" Phương Thiệu Luân quẫn bách đến đỏ bừng mặt tía tai muốn nổi giận, Trương Định Khôn lại nhổm người dậy, cau mày hướng về ghế trước: "Cậu lái xe kiểu gì thế?"

Viên Mẫn Lễ rối rít xin lỗi.

Hắn thong thả ngồi lại chỗ cũ, miệng luôn nói "Xin lỗi, xin lỗi", nhưng ánh mắt lại dán chặt vào hai tấm hoa tiên, ra vẻ hoàn toàn không biết gì.

Phương Thiệu Luân khó lòng phát tác, chỉ biết cắn môi, quay đầu nhìn ra cửa sổ. Cái tên háo sắc này đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời! Chỉ là hai tấm hoa tiên thôi mà, tùy hắn lấy, y chẳng muốn nói thêm với hắn nửa lời nữa.

Trương Định Khôn lại được đằng chân lân đằng đầu, "chậc chậc" cảm thán: "Chữ của cô Đổng này viết khá hơn cô Tần đấy, nhưng nhà họ Đổng à..."

Hắn tỏ vẻ suy tư: "Hiệu trưởng mới được Đại học Tây Mân mời về năm nay mang họ Đổng, hình như cũng là người Lý Thành, chắc là cùng một dòng họ. Dù cũng tính là gia đình có số má, nhưng chắc chắn không lọt vào mắt của lão gia tử. Hôn sự của Đại thiếu gia ngài tự mình không làm chủ được đâu, tốt nhất vẫn không nên tùy tiện làm tổn thương trái tim của các cô gái thì hơn."

Hắn dùng cái giọng điệu khuyên nhủ, dạy bảo ân cần như bậc trưởng bối, trong chớp mắt đã kích phát sự phản cảm của Phương đại thiếu gia, nhịn không được đưa tay đi giành lại hai tấm hoa tiên: "Tôi tùy tiện làm tổn thương trái tim người ta lúc nào! Bớt bịa đặt đi, đưa đây cho tôi!"

Trương Định Khôn chính là muốn chọc cho y tức giận, hắn mới có thể nhân cơ hội nắm chặt lấy bàn tay xương thịt cân đối, thon dài trắng trẻo kia, vờ như lơ đãng mà vuốt ve hai cái.

Tranh thủ trước khi y nổi cáu, hắn liền đặt hai tấm hoa tiên vào lòng bàn tay y: "Đấy, cầm cho chắc. Đều do mấy cô gái này không biết kiểm điểm, sao có thể trách Đại công tử tài mạo xuất chúng được."

Viên Mẫn Lễ nghe thấy động tĩnh phía sau, thầm cắn môi dưới, lại chỉ có thể tiếp lời nói hùa để giải vây: "Đúng vậy, hồi trước lúc Thiệu Luân ở trường học cũng có rất nhiều nữ sinh theo đuổi, bây giờ là xã hội mới, các cô gái gan dạ lắm."

Phương Thiệu Luân và Viên Mẫn Lễ từng là bạn học tại trường Trung học Diệu Hoa ở Hỗ Thành, lại cùng ở chung một ký túc xá. Lời này của cậu ta khiến người ta gợi lên chút kỉ niệm thuở xưa.

Phương Thiệu Luân giãn sắc mặt: "Rõ ràng là người theo đuổi cậu nhiều hơn mới phải, Mẫn Lễ, cậu và cô Tô còn giữ liên lạc thư từ không?"

Bên cạnh trường Trung học Diệu Hoa chính là trường Nữ sinh Trung Tây, trường Nữ sinh Trung Tây có bốn đóa kim hoa, bạn gái khi đó của Viên Mẫn Lễ chính là Tô Á Bình, một trong bốn đóa hoa ấy.

Sau khi họ tốt nghiệp trở về Nguyệt Thành, hai người vẫn luôn qua lại thư từ, Phương Thiệu Luân có biết chuyện này, thỉnh thoảng y vẫn lấy ra trêu đùa vài câu.

Không ngờ câu này lại chọc đúng chỗ đau của Viên Mẫn Lễ: "Đầu năm nay cô ấy đã kết hôn rồi." Nhưng cậu ta rõ ràng không để trong lòng, vẫn cười hì hì: "Tôi còn đến Hỗ Thành dự lễ thành hôn, cô ấy gả vào nhà Quan thế bá."

"Quan thế bá sao?" Phương Thiệu Luân vô cùng kinh ngạc: "Gả cho công tử thứ mấy?"

Theo ấn tượng của y, nhà họ Quan dường như tiểu thư thì đông mà con trai nối dõi thì hiếm, một người đi du học Anh Quốc, một người khác tuổi tác còn nhỏ hơn bọn y mấy tuổi.

"Em trai ruột của Quan thế bá, Quan ngũ gia."

"Hả?" Phương Thiệu Luân chấn kinh tới mức không nói nên lời, Quan ngũ thúc ít nhất cũng đã ngoài bốn mươi.

"Nhà họ Tô sao lại nỡ chứ?" Nhà họ Tô ở Hỗ Thành cũng là một gia đình có máu mặt, cô Tô là tiểu thư khuê các được nuôi lớn trong nhung lụa.

Trương Định Khôn ở bên cạnh tiếp lời: "Sao lại không nỡ, Quan tứ vừa thăng chức làm Bộ trưởng Bộ Hải phòng, Quan cửu lại là Tổng Cục trưởng Cục Hải quan. Nhà họ Tô làm ăn bằng đường biển, lúc nghèo kiết xác đến cơm cũng chẳng có mà ăn thì bán vợ đợ con là chuyện bình thường, nay để dệt hoa trên gấm mà hy sinh hôn nhân của vài đứa con gái có là gì. Huống hồ tôi thấy cô Tô cũng có vẻ khá tự nguyện, hôn lễ kết hợp kiểu Trung Tây, tổ chức khá xa hoa."

"Anh lại biết nữa à?"

"Đó là lẽ đương nhiên, tôi thay mặt lão gia tử đi gửi quà mừng mà." Không phải tin vui của chính bản thân Quan tứ, quả thực không cần đến Phương Học Quần đích thân ra mặt.

"Nếu không có tôi, Viên Kính đâu có uống được chén rượu đích thân cô dâu kính mời." Trương Định Khôn ngẩng đầu lên với nụ cười như có như không, nhìn vào kính chiếu hậu phía trước.

Viên Mẫn Lễ mang theo giọng điệu cung kính: "Vâng, may nhờ có tam gia dẫn tôi cùng đến dự tiệc."

Phương Thiệu Luân bức xúc trước việc Trương Tam gọi thẳng tên thật của Viên Mẫn Lễ, càng kinh ngạc hơn trước thái độ của cậu ta.

Viên Mẫn Lễ tuy là bạn tâm giao của y, nhưng với Trương Định Khôn lại chỉ có mối giao tình qua loa. Rõ ràng hồi nhỏ cũng từng cùng nhau trèo non lội suối, leo cây móc tổ chim để chơi đùa, nhưng tuổi càng lớn lại càng trở nên xa cách.

Nhị công tử nhà họ Viên vốn luôn không ưa gì cái tên lưu dân Trương Tam đến từ vùng phương Bắc, nay lại khách sáo nhường này.

Viên Mẫn Lễ chủ động giải đáp thắc mắc cho y: "Thiệu Luân, bây giờ tôi đang theo tam gia chạy mối làm ăn thương mại ở phía Bắc, nhận được rất nhiều sự dìu dắt từ tam gia."

Phương Thiệu Luân lại sửng sốt, thư từ qua lại trong ba năm, y chỉ biết Mẫn Lễ dần dần đứng vững chân trong công ty, nào ngờ nay lại ở dưới trướng của Trương Tam, chẳng lẽ đây là sự sắp xếp mới đây của cha?

Y chỉ đành kiềm nén nỗi nghi hoặc chất đầy trong lòng, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Non xanh nước biếc đang vùn vụt lùi về sau, khiến y một lần nữa dâng lên niềm vui hân hoan của một đứa con đi xa được trở về nhà. Cho dù đang là mùa đông, cảnh sắc của các thành trì ở phía Tây Nam cũng không hề tiêu điều.

Đây là một mảnh bảo địa phong thủy trên lãnh thổ Hoa Quốc, ngã ba sông giao thoa, hai dãy núi làm bức bình phong, nằm gần đường xích đạo, bốn mùa tươi đẹp như mùa xuân.

Đất đai canh tác cũng coi là dồi dào, sản vật phong phú. Vị trí không quá nổi bật, địa thế lại dễ thủ khó công, trong những năm tháng khói lửa chiến tranh bay mù mịt, cái cảnh tượng "xác chết đói la liệt, tiếng kêu than vang vọng khắp nơi" trên các mặt báo lại không thường xuất hiện ở nơi đây.

Phong cảnh sơn thủy ở Kyoto (Đông Doanh) cũng đẹp, hoa anh đào lúc chớm xuân tháng ba, lễ hội pháo hoa rực rỡ vào mùa hạ, rừng phong đỏ rực hừng hực vào mùa thu, khung cảnh tuyết rơi trắng xóa mộng mơ vào mùa đông... nhưng nó ở trong lòng Phương Thiệu Luân mãi mãi không thể sánh bằng Nguyệt Thành.

Đây là cố hương của y, là nơi linh hồn y vẫn luôn vấn vương mơ mộng tới.

Nhìn cảnh vật thân thuộc ngoài cửa sổ, cơn buồn ngủ dần ập đến, y chìm vào giấc mộng trong sự lắc lư xóc nảy của chiếc xe.

Trương Định Khôn liếc mắt sang bên cạnh, ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ yên tĩnh chôn sâu trong chiếc khăn quàng cổ cashmere, bất giác liếm nhẹ khóe môi.

— Hết Chương 2 —