Tổng số chương 116

Chương 6

RƯỚC SÓI VÀO NHÀ

13 lượt đọc · 6,344 từ

Phương Thiệu Luân còn chưa kịp la lên đã bị một bóng người ép chặt vào tường. Mùi nước chải tóc sực nức xộc vào mũi khiến y phải ngoảnh mặt né tránh.

Một bàn tay bóp chặt cằm y, thô bạo bẻ thẳng lại. Y vừa hé miệng, một đôi môi mềm ấm đã áp sát tới chặn ngang, chiếc lưỡi linh hoạt với khí thế chẻ tre càn quét khắp khoang miệng y. Hơi rượu nồng đậm vương vấn mùi thuốc lá tức thì bao trùm lấy y.

Kinh hãi tột độ, Phương Thiệu Luân ra sức đẩy thân hình đang đè nặng lên mình ra, nhưng đối phương vẫn vững như bàn thạch, không mảy may suy suyển.

Y vừa định cắn chặt răng, chiếc lưỡi kia bỗng rút lui. Kẻ đó gục đầu bên tai y thở dốc liên hồi, thân hình ép sát trên người y cũng run rẩy không ngừng, tiếng tim đập "thình thịch" dồn dập vang lên rõ mồn một.

"Mẹ kiếp!" Phương Thiệu Luân vung tay định đánh, lại bị Trương Định Khôn tóm gọn lấy cánh tay: "Cậu thử la to thêm chút nữa xem, để gọi hết người ở phòng bên cạnh qua đây!"

Hắn hạ giọng: "Tôi mặt dày vô sỉ đấy, xem cậu có cần mặt mũi không!"

"Anh!" Phương Thiệu Luân đối đầu với Trương Định Khôn lần nào cũng nhận trái đắng, chung quy cũng chỉ vì Đại thiếu gia coi trọng thể diện, còn Trương Tam lại là một gã vô lại chẳng tiếc thứ gì.

Trương Định Khôn hơi bình ổn lại nhịp thở, kề sát tai y thì thầm: "Tôi nghe nói cậu tìm tôi có chuyện, lúc nãy đông người không tiện nói, nên tôi cố tình đợi cậu ở đây."

"Nói xằng! Tôi tìm anh lúc nào?!" Phương Thiệu Luân rít lên, tức tối đến cực điểm.

"Thật sự không tìm tôi sao?" Giọng Trương Định Khôn mang vẻ cợt nhả, "Đại công tử thử nghĩ kỹ lại xem?"

Phương Thiệu Luân chợt nhớ tới nhiệm vụ mà Phương Học Quần giao phó. Xem ra Trương Tam nay quả thực đã một tay che trời, đến cả những lời cha con y thầm to nhỏ với nhau cũng lọt vào tai hắn.

"Anh to gan đến mức dám cài tai mắt vào trong phủ cơ à?"

"Tôi nào dám?" Trương Định Khôn dĩ nhiên sẽ không thừa nhận, "Chỉ cần đoán cũng biết, Đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, một kẻ lưu dân như tôi làm sao với tới?"

"Vậy anh còn đi..." Y vốn định nói là "dụ dỗ", nhưng từ này nghe chói tai quá, chẳng khác nào bảo Phương Dĩnh San là một thiếu nữ ngây thơ thiếu hiểu biết, "Vậy anh còn ngỏ lời cầu hôn..."

Trương Định Khôn cười gằn ngắt lời y: "Nếu không thì sao cậu lại có mặt ở đây? Hửm?"

Bất chấp vẻ sững sờ của Phương Thiệu Luân, hắn vô cùng đắc ý rỉ tai y: "Cậu tưởng cứ trốn sang tít Đông Doanh là ông đây hết cách trị cậu chắc? Ông đây muốn làm anh rể cậu, xem cậu có vác mặt về hay không!"

Hắn vẫn luôn ép chặt lấy y, nửa khắc cũng không buông lỏng, lúc này lại càng trơ trẽn cọ xát về phía trước.

Phương Thiệu Luân như bị sét đánh ngang tai. Hắn gây ra cơ sự tày trời thế này, lại chỉ cốt để ép y về ư?

"Trương Tam! Anh dám coi chuyện hôn nhân của chị tôi như trò đùa!"

"Cha cậu chẳng phải cũng coi nó như một cuộc đổi chác đấy thôi!" Trương Định Khôn không hề yếu thế.

Phương Thiệu Luân nhíu chặt đôi mày: "Nói xằng bậy! Cha tôi bảo tôi khuyên anh hủy bỏ..."

"Nếu tôi đồng ý thì sao? Tôi chấp nhận giao lại đường dây nhập dược liệu, cậu thử đoán xem cha cậu có gật đầu với mối hôn sự này không?"

Trương Định Khôn vẻ mặt thản nhiên: "Lão gia tử làm gì cũng đặt lợi ích lên hàng đầu. Đợi đến khi tôi từ bỏ mối hôn sự này, lựa chọn đầu tiên của ông ấy chắc chắn sẽ là nhà họ Hồ. Tại sao tôi lại dắt Khải Sơn tới đây? Đó mới là anh rể tương lai của cậu đấy."

Hồ Khải Sơn ư? Nghe đâu vợ cả của anh ta mất sớm, để lại một cậu con trai, là một kẻ góa vợ.

Phương Thiệu Luân sững sờ: "Nhưng chị tôi đối với anh..."

"Cô ta ngày xưa đối xử với cậu ra sao, cậu quên rồi à?" Trương Định Khôn cắt ngang lời y, "Cô ta mắng cậu là con của tỳ thiếp, còn xúi giục đám tạp chủng nhà họ Chu đánh đập chúng ta!"

Gã Trương Tam khốn kiếp này quả thực rất thù dai. Chuyện mười mấy năm trước, thế mà bây giờ nhắc lại trong giọng nói của hắn vẫn hằn học đầy phẫn nộ.

Thuở ấy hắn vừa đến bên Phương Thiệu Luân chưa được bao lâu, đến tết liền theo Phương Thiệu Luân sang nhà cậu chúc tết.

Theo lễ giáo, nhà mẹ đẻ của đích mẫu y - tức nhà họ Chu - mới chính là nhà ngoại danh chính ngôn thuận của y. Nhưng ở nhà họ Chu y luôn bị hắt hủi, đại khái là do vướng bận chút ân oán của bậc bề trên, tóm lại là bị lạnh nhạt một cách triệt để.

Phương Dĩnh San và Phương Thiệu Vĩ thì hoàn toàn trái ngược. Bọn họ là khách quý cưng chiều, mợ ôm vào lòng gọi là cục cưng cục thịt, mười mấy người anh em họ vây quanh lấy lòng.

Đại tiểu thư hễ phật ý là lại sai khiến đám anh em họ "dạy cho bọn họ một bài học". Trương Tam tuy dũng mãnh nhưng dẫu sao mãnh hổ nan địch quần hồ, đám con vợ lẽ nhà họ Chu lại vô cùng thâm độc, chuyên nhắm vào những chỗ hiểm hóc khuất lấp mà hạ thủ. Lần đó làm cho hai người chịu thiệt thòi lớn mà chẳng biết kêu oan ở đâu.

Phương Thiệu Luân cúi đầu. Xem ra cha y nói không sai, Trương Định Khôn quả thực không có ý định chân thành muốn cưới Phương Dĩnh San. Y khẽ thở dài: "Đã vậy, anh cứ việc hủy bỏ..."

"Tôi đách thích!" Trương Định Khôn từ chối thẳng thừng, như đinh đóng cột, "Trừ phi cậu hôn tôi một cái."

Phương Thiệu Luân nổi trận lôi đình: "Anh bị bệnh thần kinh hả?! Nhân tình của anh đang ngồi ngay phòng bên kia kìa, muốn hôn thì đi mà tìm cô ta!"

"Cậu nói Liễu Ninh sao? Cô ấy không phải là nhân tình của tôi, giữa tôi và cô ấy không phải mối quan hệ như cậu nghĩ đâu. Chuyện đó để sau hãy nói, giải quyết xong chuyện của chúng ta đã!" Hắn đè chặt bả vai y, rướn người sáp lại.

Phương Thiệu Luân đương nhiên không chịu khuất phục. Y quay đầu hết sang trái lại ngoảnh sang phải, cắn chặt răng, dồn hết sức bình sinh ra mà đẩy hắn. Trương Định Khôn chỉ hơi loạng choạng, nhưng vẫn ghim y chặt cứng vào tường. Thân hình hắn vạm vỡ hơn y một vòng, một khi đã bị hắn khống chế thì cực kỳ khó lòng thoát ra.

"Tôi bày ra ngần này chuyện là vì cái gì chứ? Cậu không thể cứ thế mà không cho tôi nếm chút mật ngọt nào được!" Hắn gục đầu rỉ tai y, dỗ dành như đang dụ dỗ trẻ con: "Phương Thiệu Luân, hai ta đâu phải chưa từng hôn nhau! Hôn một lần với hôn hai lần thì có khác gì nhau đâu?"

Phương Thiệu Luân hận không thể tát chết hắn: "Không được!"

Trương Định Khôn lù lù như ngọn tháp sắt đè nghiến lấy y, dùng chất giọng dịu dàng hết mức để bỏ bùa mê: "Thiệu Luân, một yêu cầu cỏn con thế này cậu cũng không chịu sao? Nếu tôi khăng khăng muốn cưới chị cậu, đố ai cản nổi. Ván đã đóng thuyền, cha cậu không chịu nhận cũng phải nhận! Nhưng nếu cậu cho tôi hôn một cái, chuyện này coi như xí xóa. Dù sao tôi cũng chẳng thể hôn cậu xong lại trèo lên giường ngủ với chị cậu được, thế thì buồn nôn chết mất."

Phương Thiệu Luân bị những lời của hắn làm cho ớn lạnh, sởn gai ốc khắp toàn thân: "Ngay lúc này đây anh không thấy buồn nôn à?"

Trương Định Khôn trơ tráo đáp: "Ây, tôi chưa từng hôn cô ta đâu nhé. Cùng lắm là cho cô ta khoác tay, tựa vai, mà còn cách cả lớp quần áo cơ, thật đấy! Nhưng hôm nay nếu cậu không bằng lòng..."

"Thì làm sao?"

"Tôi sẽ đi ngủ với cô ta luôn! Nói được làm được!" Hắn sặc sụa mùi rượu, rõ ràng là đã ngà ngà say, hơi thở nóng rực phả vào tai y.

Con chó điên này đúng là phát bệnh dại mất rồi!

"Anh dám..." Lời đe dọa còn chưa dứt, đôi môi nóng bỏng kia đã lần nữa áp xuống, chặn đứng mọi ngôn từ dang dở trở lại khoang miệng, rồi bị chiếc lưỡi bám theo khóa chặt, nghiền nát...

Xuyên qua vách ngăn hai phòng bao, những tràng cười đùa huyên náo đan xen tiếng đàn ca tỳ bà văng vẳng vọng lại. Phương Thiệu Luân đầu óc choáng váng, tâm trí hoảng hốt chẳng rõ mình đang ở nơi nao. Cho đến khi có thứ gì đó cứng ngắc thô bạo cọ xát vào người y...

Y đột ngột hồi phục sức lực trong nháy mắt, mạnh bạo đẩy phăng Trương Định Khôn ra: "Có tin ông đây chém chết anh không!"

Trương Định Khôn đương lúc say sưa khoái cảm, dĩ nhiên nới lỏng sức lực, bị y đẩy lùi ra xa tới hai thước.

Hắn toan nhào tới lần nữa, Phương Thiệu Luân vội giơ một tay ra chặn lại: "Nói lời phải giữ lấy lời!"

Y bực dọc nhíu mày, hôn thì cũng hôn xong rồi, có giằng co cãi cọ thêm cũng vô ích: "Anh cút ra ngoài cho ông!"

"Ra bằng cách nào?" Trương Định Khôn chẳng biết liêm sỉ là gì, trơ trẽn rướn người ưỡn hông về phía trước, mang vẻ đầy đắc ý: "Thế này thì bảo tôi ra bằng cách nào?"

Hắn mưu toan sấn lại gần thêm chút nữa: "Thiệu Luân, tôi nói thật với cậu, mấy ả đào hát lầu xanh có ưỡn ẹo cọ sát vào người tôi, tôi cũng chẳng hề có phản ứng thế này đâu, thật đó..."

Hắn dám đem y ra so sánh với bọn gái lầu xanh! Phương Thiệu Luân vươn tay định tát cho hắn hai bạt tai, ngờ đâu lại bị hắn chộp lấy, chu mỏ in vội một nụ hôn lên lòng bàn tay y.

Mẹ kiếp! Đánh thì không lại, mà la thì cũng chẳng dám hé răng!

Phương Thiệu Luân nghẹn một ngụm máu tức tưởi ở trong ngực, đành ngoắt người bước ra khỏi phòng bao, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Chiếc gương thủy ngân treo trên tường phản chiếu một khuôn mặt ửng đỏ, khóe mắt phủ một màng nước mỏng, đôi môi hơi sưng tấy. Y vội vàng vã nước lên mặt rửa cho tỉnh táo.

Lúc ngẩng đầu lên nhìn lại, y thầm nghĩ, không ổn rồi. Với bộ dạng này thì tuyệt đối không thể trở lại bàn tiệc được nữa. Kẻ ngồi đó toàn là những con cáo già tinh ranh, nếu để họ nhìn ra manh mối gì, thể diện của Đại thiếu gia nhà họ Phương coi như vứt xó.

May thay, chiếc khăn quàng cổ tuy đã cởi lỏng nhưng vẫn vắt trên vai. Y cuốn hai vòng, chỉnh tề lại đôi chút, rồi vẫy tay gọi tiểu nhị nhờ vào phòng bao bẩm báo một tiếng, cứ bảo "Đại công tử tửu lượng kém, xin phép hồi phủ trước, hôm khác sẽ bày tiệc tạ lỗi sau".

Y lại nhờ tiểu nhị đi lấy giúp chiếc áo măng tô, cũng không quên sai anh ta gói ghém hai phần bánh nướng thịt lừa mang ra xe, đoạn ba chân bốn cẳng chuồn êm.

Tối đến tắm rửa xong xuôi nằm trên giường, Phương Thiệu Luân nhịn không được bèn luồn tay vào trong chăn. Đã lâu lắm rồi y chưa được giải tỏa, tuy nói là chịu thiệt thòi, nhưng bị gặm cắn thế kia cũng khiến y bừng lên chút dục hỏa...

Đợi đến khi y trở vào phòng tắm rửa tay sạch sẽ, rồi nằm lại lên giường thì lại trằn trọc mãi không ngủ nổi. Trong đầu y không ngừng quẩn quanh những hình ảnh từ thưở xa xưa. Những ký ức đóng bụi bấy lâu nay tựa như cơn hồng thủy vỡ đê, cuồn cuộn ùa về...

Lần đầu tiên y ý thức được việc Trương Tam có tình ý khác thường với mình là vào mùa hè năm mười tám tuổi. Dịp đó y cùng Viên Mẫn Lễ trở về Nguyệt Thành nghỉ hè. Đó cũng là lần đầu tiên y đưa một cô bạn gái học cùng trường về nhà chơi.

Người y đưa về chính là Cửu di nương bây giờ, khi xưa từng là Đinh sư tỷ - Đinh Bội Du.

Đinh Bội Du cũng là một trong "Tứ đóa kim hoa" của trường nữ sinh Trung - Tây. Cô ta hơn y hai tuổi, nhưng chỉ học trên một khóa, lại là bạn thân của Tô tiểu thư - bạn gái Viên Mẫn Lễ.

Y và Viên Mẫn Lễ được coi là hai nhân vật có tiếng tăm ở trường trung học Diệu Hoa, không ít nữ sinh đã lén viết thư tình, hẹn hò hai người đi xem chiếu bóng.

Hồi ấy y mắt để trên đỉnh đầu, lại lờ mờ nhận thức được chuyện đại sự cả đời mình khó lòng tự làm chủ được, nên cũng chẳng có ý thức phản kháng, cứ tự giác giữ khoảng cách với các nữ sinh.

Viên Mẫn Lễ thì khác. Viên bá phụ mất sớm, trưởng huynh lại qua đời sau đó, anh ta phải đứng ra gánh vác môn đình. Vì vậy, anh ta không ngần ngại tìm kiếm một vị tiểu thư môn đăng hộ đối, tính tình dễ thương để kết tóc se tơ.

Thế là Tô tiểu thư cứ thế bước vào cuộc sống của hai người, kéo theo cả Đinh sư tỷ.

Dạo đó y hoàn toàn chưa mảy may nghĩ đến chuyện yêu đương. Nhưng khi Đinh sư tỷ chủ động ngỏ lời "kết bạn", y cũng chẳng hề phản đối.

Đinh sư tỷ thuộc hàng tuyệt sắc giai nhân giữa chốn nữ sinh, tính tình lại dịu dàng, chu đáo, suy nghĩ thấu đáo vẹn toàn.

Y và Viên Mẫn Lễ thường hay đạp xe, lai theo Tô tiểu thư và Đinh sư tỷ dạo phố, thỉnh thoảng còn lượn lờ trong công viên, rồi huýt sáo phóng vụt đi giữa ánh mắt thèm thuồng ghen tị của đám nam sinh.

Kỳ nghỉ hè năm ấy, Tô Á Bình muốn theo Viên Mẫn Lễ về nhà, Đinh Bội Du cũng chủ động ngỏ ý muốn tới Nguyệt Thành làm khách.

Phương Thiệu Luân nhận lời vô cùng sảng khoái.

Hồi đó y tuyệt nhiên không nhận ra dã tâm của phái nữ, cũng chẳng hề hay biết Đinh sư tỷ hai mươi tuổi đang vội vã muốn thoát khỏi sự sắp đặt của gia đình để tìm một mối hôn sự ưng ý khác.

Lần đầu tiên Phương Đại công tử dẫn một cô bạn gái về nhà dĩ nhiên đã tạo nên một phen chấn động cả phủ.

Mấy bà dì ghẻ, chị em gái, cùng bạn bè thân hữu đua nhau lấy đủ mọi cớ để tới phủ dòm ngó, thám thính.

Trương Tam lại càng sốt sắng hơn cả. Mới sáng bảnh mắt hắn đã tất tả chạy tới, tìm được Phương Thiệu Luân đang tập bắn cung ở thao trường luyện võ, vừa mở miệng đã hỏi: "Nghe nói cậu đưa bạn gái về nhà hả?"

Trong mắt Phương Thiệu Luân, bạn nữ cùng trường và bạn gái mang chung một ý nghĩa, nên y lơ đễnh gật đầu.

Bấy giờ Trương Tam đã bắt đầu độc đương nhất diện, tự mình gây dựng cơ ngơi riêng bên ngoài. Phương Thiệu Luân lại lên Hỗ Thành du học, hai người đã một dạo không gặp mặt nhau.

Phương Thiệu Luân cắm chắc hai chân, sống lưng thẳng tắp, dang rộng hai cánh tay, kéo căng cây trường cung. Luyện súng phải luyện bắn cung trước, nhãn pháp và thủ pháp là thứ được thừa hưởng mạch lạc. Y vô cùng đam mê môn này.

Chữ của Trương Tam là do y dạy, nhưng tài bắn cung của y lại do Trương Tam vỡ lòng. Trương Tam lớn hơn y năm tuổi, về mặt quyền cước võ nghệ, hắn thiên phú hơn y rất nhiều.

Lúc Trương Tam bước tới bao bọc y trong vòng tay, y chẳng thấy có gì không ổn, bởi hắn đã từng vô số lần chỉ bảo tư thế bắn cung cho y kiểu này.

Tay trái hắn đặt lên cây cung, bóp nhẹ bàn tay y; tay phải vòng qua vai, nắm trọn lấy bàn tay đang giương cung căng dây của y. Đúng lúc y đang nheo mắt ngắm đích - hắn liền rướn người tới, hôn lên môi y.

Phương Thiệu Luân cảm nhận được xúc cảm khác lạ trên môi, lập tức trố mắt ngạc nhiên. Đợi đến khi y định thần lại, Trương Tam đã lùi xa hai bước, nheo cặp mắt chó liếc nhìn y, vẻ mặt âm u khó đoán.

"Anh anh anh... vừa làm cái trò gì đấy?!" Phương Thiệu Luân kinh hoàng tới mức luống cuống lắp bắp, mũi tên rơi bịch xuống đất.

"Hôn môi." Trương Tam mang vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên, tiến lên một bước, ghim ánh mắt vào mắt y, "Đại thiếu gia chưa hôn ai bao giờ à?"

Phương Thiệu Luân vẫn chưa thoát khỏi cơn chấn động, chớp chớp cặp mắt ngây ngô: "Chưa..."

Thế nhưng y cũng bừng tỉnh trong chớp mắt, quăng cây cung trên tay, vung tay giáng ngay cho Trương Tam một tát: "Đồ to gan!"

Trương Tam không thèm né, bị tát đến lệch cả mặt sang một bên. Thế nhưng hắn chỉ "chậc" một tiếng, đưa tay lên sờ má: "Tôi hôn cũng hôn rồi, cậu đánh cũng đánh rồi, coi như huề nhé?!"

"Trương Tam anh lên cơn tâm thần gì vậy?!" Phương Thiệu Luân gầm khẽ, y bất giác đảo mắt nhìn quanh, may mà ở thao trường lúc sáng sớm tinh mơ ngoài hai người ra thì chẳng có bóng dáng ai khác.

Trương Định Khôn hừ lạnh một tiếng, liếm môi: "Tôi gác cửa trông chừng cậu mười mấy năm trời, chẳng có lý nào lại để kẻ khác hớt tay trên." Hắn cười gở: "Để tôi đi gặp cô bạn gái này của cậu xem sao đã."

Hắn quay lưng rảo bước bỏ đi, bỏ lại Phương Thiệu Luân đứng đó đầu óc rối loạn tơ vò, tự hoài nghi phải chăng mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

Nếu chỉ bị hôn một cái, Phương Thiệu Luân cũng không đến nỗi phải làm ầm lên đòi sang Đông Doanh du học. Con trai tuổi mười bảy mười tám đánh lộn cấu xé, trêu ghẹo cợt nhả nhau âu cũng là lẽ thường tình.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Phương Học Quần lại nạp Đinh Bội Du làm thiếp. Đinh sư tỷ bỗng chốc hóa thành Cửu di nương, lại còn tổ chức một bữa tiệc rượu không lớn cũng chẳng nhỏ.

Vốn dĩ sắc mặt Phương Thiệu Luân đã trở nên vô cùng khó coi. Cô bạn gái y dẫn về nhà chơi nay lại trở thành di nương của mình, chuyện này dù nhìn từ góc độ nào cũng thấy nhục nhã ê chề.

Gã Trương Tam chết tiệt kia lại còn không biết điều sấn sổ tới, mặt mày đắc chí: "Ây da, Đại thiếu gia cậu quả thực không đáng phải đau buồn xót xa như vậy. Vị sư tỷ này của cậu thông minh lắm. Tôi chỉ điểm nhẹ đôi câu là cô ả đã biết cách chọn lựa. Một bên là chơi trò gia đình với thiếu gia, một bên là đi theo lão gia để hưởng vinh hoa phú quý dọn sẵn, người ta tính toán rõ ràng rành mạch rồi đấy."

Mắt mũi anh để đi đâu mà bảo tôi đau buồn xót xa? Phương Thiệu Luân tức đến đỏ bừng cả mặt.

Hắn vẫn cứ thao thao bất tuyệt: "Cậu không nhận ra vị Đinh sư tỷ này dung mạo rất giống phu nhân thời trẻ sao? Lão gia tử là người si tình, chỉ cần dăm ba câu than vãn khổ sở, kể lể nỗi truân chuyên của phận hồng nhan giữa thời loạn lạc này, thế là động lòng trắc ẩn thôi. Chung quy cũng chỉ là việc hậu viện có thêm đôi đũa cái bát..."

Phương Thiệu Luân nổi trận lôi đình, bực tức hắt thẳng ly rượu vào mặt hắn.

Tiệc rượu nạp thiếp của cha y cuối cùng lại khép lại bằng một trận ẩu đả kịch liệt giữa y và Trương Tam...

Chuyện này vô tình trở thành đề tài đàm tiếu, làm trò cười cho người dân Nguyệt Thành suốt hai tháng trời ròng rã sau những bữa cơm chiều.

Đến ngay cả Phương Học Quần cũng đinh ninh Phương Thiệu Luân đang tỏ thái độ bất mãn với cách hành xử của một người làm cha như ông. Hôm sau, ông gọi y vào thư phòng, nói thẳng vào vấn đề: "Nguyên ca, con đang oán trách cha sao?"

"Con không dám." Y nghển cổ, vừa xấu hổ lại vừa bực tức. Chuyện này đúng là bùn vàng rớt vào đũng quần, không phải cứt cũng thành cứt.

Đánh nhau thì cũng chả sao, Trương Tam chỉ có nước đứng yên chịu đòn. Thế nhưng nguyên nhân sâu xa dẫn đến trận ẩu đả ấy lại chẳng thể nói cho rõ ràng. Bằng không, chuyện tiếu lâm để thiên hạ buôn chuyện lại càng thêm phần đặc sắc.

Phương Học Quần thở dài: "Hôn sự của con, cha sẽ thay con làm chủ. Nhị lang đã có nhà họ Chu, con cũng phải tìm một mối môn đăng hộ đối. Con không còn nhỏ dại gì nữa, một nhà vợ vững vàng, đắc lực có ý nghĩa thế nào, con phải tự hiểu."

Cha y thật ra không thể nói là không thương yêu y. Lúc nói ra những lời ấy, có lẽ ông thực sự vẫn chưa quyết định sẽ để cho Phương Thiệu Vĩ thừa kế cơ nghiệp.

Tuy từ nhỏ đến lớn ông luôn bắt y phải nhường nhịn em trai, song trong những chuyện đại sự cũng chẳng có biểu hiện gì thiên vị.

Hai anh em đều vỡ lòng ở trường làng, sư phụ dạy võ thuật cũng thỉnh cùng một người. Về sau, khi tròn mười sáu tuổi, Phương Thiệu Vĩ bắt đầu theo chân các cữu gia nhà họ Chu học quản lý cửa tiệm vàng bạc đá quý, Phương Học Quần bảo y đến cửa tiệm nhà mình để học hỏi việc buôn bán, nhưng chính y lại sống chết đòi cùng Viên Mẫn Lễ lên Hỗ Thành du học...

Với độ tuổi của Phương Thiệu Luân khi ấy, y vẫn chưa thể thản nhiên chấp nhận sự xoay vần của thế sự, không thể hiểu được mỗi người đều có nỗi khổ tâm riêng. Thêm vào đó, y cảm thấy mất hết thể diện, thế là một mực cố chấp đòi sang Đông Doanh du học.

Những hành động ngông cuồng đủ đường của Trương Tam sau đó càng đẩy nhanh tiến trình của sự kiện này...

— Hết Chương 6 —