Nguyệt Thành vào đông, cái lạnh sớm tối dần thêm rõ rệt. Gió bấc bắt đầu rít lên từng cơn lạnh buốt, thỉnh thoảng gào thét quét qua, cuốn tung từng đống lá khô.
Sáng sớm trong sân viện vang vọng tiếng chổi tre quét "xoàn xoạt". Con đường lát đá xanh phủ một lớp sương giá mỏng manh, dưới ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo trông càng thêm phần vắng vẻ, đìu hiu.
Phủ đệ họ Phương bắt đầu lên đèn, nhà bếp cũng đã nhả từng làn khói mỏng manh.
Thấy Phương Thiệu Luân bước xuống cầu thang, Tôn má má hiền từ cười hỏi: "Đại thiếu gia vẫn dậy sớm thế, cậu dùng một bát bún hay ăn chút bánh bao?"
"Chào má má, cho con bát bún canh chua đi, lâu lắm rồi không được ăn." Phương Thiệu Luân ngồi xuống bàn ăn, thuận tay cầm tờ Hỗ Báo vẫn còn thơm mùi mực in trên bàn.
Chuyến tàu sớm mỗi ngày đều mang theo vài tờ báo mới nhất trong ngày từ Hỗ Thành tới, trên đó đăng tải đủ loại tin tức xã hội, chuyện lạ chuyện vui, quảng cáo thương mại... Phương Thiệu Luân say sưa đọc với vẻ đầy hứng thú.
Phương Dĩnh Lâm cũng dậy sớm, vừa thấy đại ca ngồi bên bàn ăn, cô bé liền lật đật chạy tới chào hỏi: "Cái hộp nhạc đó em thích lắm, cảm ơn đại ca."
Phương Thiệu Luân gật đầu cười: "Em thích là được rồi."
Hai ngày nghỉ ngơi ở nhà, y đã đem quà cáp chia đi các phòng. Mọi người tuy chẳng thiếu thốn mấy món đồ này, nhưng đó là lễ nghĩa của người đi xa mới về.
Từ lúc nhận được điện báo, y lập tức đi mua vé tàu, nhưng tuyến tàu từ Đông Doanh về Hoa Quốc không phải ngày nào cũng có chuyến. Trong thời gian chờ đợi, y đã tất tả đi sắm sửa một phen.
Hàng hóa ở Đông Doanh thời kỳ này quả thực phong phú hơn. Họ học hỏi kỹ thuật dệt nhuộm từ thời Đường Tống, lại bảo tồn khá tốt, nên mấy thùng vải vóc lụa là Phương Thiệu Luân mang về rất được lòng mọi người.
Ngay cả người xưa nay vốn kiêu kỳ như Phương Dĩnh San cũng vuốt ve xấp vải lụa đỏ thắm màu vỏ vải, gật đầu ưng ý: "Hàng ngoại có khác, màu sắc rất chuẩn, đẹp hơn hẳn xấp vải chị may dạo trước. Bữa nào phải nhờ thợ cả của 'Đường Ký' may cho chị một bộ sườn xám, để hôm tiệc hỉ mặc đi mời rượu." Gương mặt kiều diễm của cô ngập tràn vẻ vui sướng và mộng mơ.
Phương Thiệu Luân chợt cảm thấy áp lực. Nhiệm vụ cha giao, y vẫn chưa nghĩ ra cách nào để hoàn thành.
Y do dự, định ướm thử thái độ của đại tỷ trước: "Em nhớ cái gã Trương Tam đó, trước kia đại tỷ vốn đâu có vừa mắt..."
Phương Dĩnh San liếc y vẻ hờn dỗi: "Đâu có chuyện không vừa mắt, chẳng qua lúc đó chị còn nhỏ, chưa hiểu chuyện thôi."
Đích mẫu của Phương Thiệu Luân là Phương phu nhân ốm đau quặt quẹo trên giường bệnh nhiều năm, Phương Dĩnh San phải ở nhà hầu hạ thuốc thang nên rất hiếm khi ra ngoài giao tế.
Sau đó, khi đến tuổi cập kê, vốn dĩ nhà họ Phương định gả cô cho nhà họ Tống - họ hàng thông gia với nhà họ Chu. Ngặt nỗi vị công tử kia lại đoản mệnh qua đời sớm, Phương Dĩnh San vì thế đành chịu cảnh vọng môn quả (chưa cưới đã góa).
Chuyện này do chưa làm lễ tiểu định, nên người biết không nhiều, cũng chẳng ai dám nhắc tới. Dẫu vậy, chuyện hôn nhân của cô chung quy đã bị lỡ dở.
Vốn dĩ tính khí cô đã chẳng lấy gì làm dịu dàng, sau phen trắc trở ấy lại càng thêm phần cay nghiệt, hở chút là đánh mắng hạ nhân. Vậy mà lần này trở về, y thấy cô đằm thắm, hòa hoãn hơn rất nhiều.
"Thực ra... Trương Tam cũng chỉ được cái mã bề ngoài, chứ luận về môn đăng hộ đối, hay học vấn văn chương, làm sao mà xứng với đại tỷ..." Phương Thiệu Luân muốn rào trước đón sau, ngờ đâu lại phạm vào điều đại kỵ. Phụ nữ một khi đã chìm đắm trong tình yêu, sao có thể dung nhẫn cho kẻ khác nói xấu tình lang của mình nửa lời.
Phương Dĩnh San sầm mặt, cặp mày liễu dựng ngược: "Ái chà chà, đại đệ đi Tây học về giỏi giang quá cơ, đến Định Khôn cũng chẳng thèm để vào mắt nữa rồi, mở miệng ra là gọi Trương Tam, đến cha cũng đâu có thường xuyên gọi anh ấy như vậy!"
Cô liếc y một cái đầy oán giận: "Uổng công anh ấy luôn hậu đãi cậu, cứ năm lần bảy lượt giục chị đánh điện báo cho cậu về, không chỉ vì bệnh của cha, mà còn muốn mời cậu về dự tiệc hỉ. Thế mà cậu lại nhìn nhận anh ấy như vậy sao? Chị nói cho cậu biết, cha chúng ta lần này nếu không nhờ Định Khôn... Làm người thì phải có lương tâm, Thiệu Vĩ ở điểm này cư xử tốt hơn cậu nhiều!"
Cô xổ ra một tràng xỉa xói, hất mái tóc uốn lọn xoăn gợn sóng bồng bềnh, ôm hai xấp vải lụa giậm guốc "cộp cộp" đi thẳng lên lầu.
Phương Thiệu Luân bỗng dưng chuốc lấy một trận mắng mỏ, trong lòng không khỏi có chút bực dọc. Y chỉ nói sự thật, đâu có thêu dệt nửa lời.
Theo lời Trương Tam nói năm xưa, hắn vốn chỉ là kẻ lưu manh thôn dã, ba anh em lếch thếch chạy nạn từ vùng Ký Nam tới.
Ký Nam vốn là vùng trọng điểm chìm trong bom đạn ác liệt, bao nhiêu gia đình đã tan thành tro bụi giữa ngọn lửa chiến tranh vô tình. Dọc đường đói rét cơ cực, Trương Đại, Trương Nhị đều không cầm cự nổi, chỉ có mỗi Trương Tam là sống sót lê bước tới được Nguyệt Thành.
Việc xét hỏi lưu dân ngoài cổng thành thực ra vô cùng gắt gao, cũng chẳng biết hắn dùng mánh khóe gì mà lọt qua được. Cuối cùng lại được Phương Thiệu Luân nhặt đem về nhà, âu cũng coi như là mạng lớn phước dày.
Hai chữ "Định Khôn" là sau này hắn được đi học, biết mặt được vài con chữ rồi tự đặt cho mình. Cái tên nghe có phần cuồng ngạo, may mà Phương Học Quần bụng dạ rộng lượng không thèm chấp nhặt, lại một mực trọng dụng, mới khiến hắn có được uy thế như ngày hôm nay.
Y nhíu mày ngồi trên sô pha phòng khách, vắt óc suy nghĩ đối sách. Chợt có người hầu từ phòng gác cổng mang vào một tấm thiệp mời. Mở ra xem, đập vào mắt là những dòng chữ vô cùng quen thuộc:
"Kính gửi Phương quân Thiệu Luân: Nay quân đi xa vinh quy bái tổ, lại trải qua dặm trường xe cộ mệt nhọc, tại hạ mạn phép bày chút tiệc mọn, cùng Đổng quân, Hồ quân, Viên quân và Trường Liễu tiên sinh nghênh đón, cọ rửa bụi trần. Giờ Dậu ngày mai, xin cung kính đợi chờ tôn giá tại Ngọc Lâu Đông. Sạch chén đợi người, xin lỗi vì không tiện giục giã. Định Khôn kính thư."
Phương Thiệu Luân bất giác sượng trân. Y vừa mới chê người ta sau lưng là đồ vô học kém cỏi, ngoảnh đi ngoảnh lại hắn đã gửi tới một bức thư đầy vẻ văn hoa chữ nghĩa thế này, hơn nữa giọng điệu lại vô cùng cung kính.
Nét chữ tiểu khải này y nhìn cũng rất quen mắt, suy cho cùng thì từng nét chữ của Trương Định Khôn đều do một tay y nắn nót chỉ dạy.
Cái năm y nhặt Trương Tam về, bản thân y cũng mới chập chững bước vào tộc học vỡ lòng. Chính y cũng mới bập bõm viết được vài chữ, ấy vậy mà đã nổi hứng thú thu nhận một cậu học trò.
"Không biết chữ thì làm ăn được gì? Cứ như mù dở ấy. Lại đây, bản thiếu gia dạy cho cậu." Kẻ mới cắp sách tới trường, thường đều mắc cái bệnh thích làm thầy người khác.
Y sáng học được chữ nào, chiều về lại dạy cho Trương Tam chữ đó. Hai đứa nhóc trong căn thư phòng nhỏ của y cứ thế mà thi nhau chà đạp giấy mực... So với hồi ấy, nét bút hiện tại của hắn cũng có chút tiến bộ, song vẫn khá hạn chế, miễn cưỡng chỉ được coi là đoan chính, ngay ngắn mà thôi.
Y đăm chiêu nhìn mấy cái tên trên thiệp mời. Đổng quân? Chắc hẳn là vị tân hiệu trưởng của Đại học Tây Mân mà hắn từng nhắc tới trên xe.
Hồ quân chắc hẳn là ám chỉ Hồ Khải Sơn, anh em kết nghĩa của hắn. Trương Định Khôn, Hồ Khải Sơn, còn thêm một người tên Tả Vân nữa, được mệnh danh là "Nguyệt Thành tam kết nghĩa".
Viên quân hiển nhiên là Viên Mẫn Lễ. Vậy Trường Liễu tiên sinh lại là thần thánh phương nào? Mang theo chút nghi hoặc trong lòng, ngày hôm sau Phương Thiệu Luân đúng giờ tới phó ước.
Trước nay y ăn vận vốn bềnh bồng tùy ý. Hôm qua vừa diện âu phục, hôm nay y liền đổi sang trường sam. Tuy nhiên, đó không phải là kiểu dáng diêm dúa khoe khoang như của Trương Định Khôn, mà là một chiếc trường sam ống tay hẹp màu xanh tro. Hàng cúc bướm ở cổ áo được cài kín mít, bên ngoài khoác thêm chiếc áo măng tô, tay cầm chiếc mũ phớt thong dong bước xuống lầu.
A Lương đi theo sau Tứ tiểu thư Phương Dĩnh Lâm bước vào. Chỉ cần Phương Thiệu Luân không sai bảo gì, cậu nhóc liền tự giác làm tùy tùng cho Phương Dĩnh Lâm, theo cô lên phố mua sắm hay đưa rước cô đi học.
Vừa thấy Phương Thiệu Luân chuẩn bị ra ngoài, cậu nhóc liền nhảy cẫng lên nằng nặc đòi đi theo.
"Thôi bỏ đi, cậu đừng theo nữa, cứ ở nhà đợi tôi, lát nữa pha sẵn cho tôi ấm trà giải rượu." Một khi đã bước vào bàn tiệc, chén chú chén anh là điều khó tránh khỏi, bữa cơm này cũng chẳng biết sẽ kéo dài đến mấy giờ.
Phương Dĩnh Lâm một tay vân vê đuôi tóc bím: "Đại ca, em muốn ăn bánh nướng thịt lừa của Ngọc Lâu Đông."
A Lương cũng vội bĩu môi: "Em cũng muốn nữa." Hai đứa trạc tuổi nhau, tính tình đều ngập tràn vẻ trẻ con.
"Được rồi được rồi, cứ đợi đấy."
Tài xế đưa y đến trước cửa Ngọc Lâu Đông. Viên Mẫn Lễ đã đứng đợi sẵn ở cổng vòm. Anh ta cũng diện một bộ trường sam, màu sắc lại trùng khớp một cách tình cờ. Hai người vừa nhìn thấy nhau liền không hẹn mà cùng bật cười. Sự ăn ý vẫn vẹn nguyên như thủa nào.
Nhớ lại hai năm du học ở Hỗ Thành, cứ hễ vào mùa hè là hai người lại cùng mặc sơ mi trắng, đạp chiếc xe đạp nhập ngoại rong ruổi khắp đường cùng ngõ hẻm trong thành phố, nhìn chẳng khác nào một cặp anh em sinh đôi.
Hai người khoác tay nhau bước lên lầu. Ngọc Lâu Đông vốn dĩ làm ăn phát đạt, khách khứa tấp nập, nhưng hôm nay lại có vệ sĩ đứng gác, không khí toát lên vẻ nghiêm ngặt. Trông bộ dạng này, có lẽ gã Trương Tam lại giở thói chơi ngông, bao trọn cả quán rồi.
Ngay chỗ cầu thang lầu hai, quả nhiên có một cặp sinh đôi đứng gác. Hai gã hộ pháp lực lưỡng, to con bặm trợn, đứng sừng sững hai bên trái phải chẳng khác nào hai vị môn thần.
Đây chính là Triệu Văn, Triệu Võ, hai tên hộ vệ thân tín của Trương Tam. Bọn chúng là người từ miền Bắc, được hắn mang về trong chuyến đi mở đường dây nhập dược liệu năm ấy. Nhớ lại lúc đó, cả ba người đều bê bết máu me, đầy mình thương tích, phải tịnh dưỡng hơn cả tháng trời mới hồi phục.
Để đả thông được con đường này, Trương Tam quả thực đã nếm mật nằm gai không ít. Hắn muốn nắm chặt đường dây này trong tay, ngẫm lại cũng là điều dễ hiểu.
Hai anh em hướng về phía Phương Thiệu Luân khom người hành lễ, cất tiếng gọi: "Đại thiếu gia."
Phương Thiệu Luân gật đầu đáp lễ.
Tính tình của cặp huynh đệ này y như đúc cùng một khuôn, đều thuộc hạng ít nói, lầm lì. Ngoài những tiếng chào hỏi, Phương Thiệu Luân hầu như chẳng nghe họ thốt ra thêm nửa lời. Ngay cả dịp lễ tết, hai gã cũng chỉ biết chắp tay hành lễ, đố nặn ra được nửa câu chúc tụng.
Từ trên lầu hai văng vẳng vọng xuống tiếng đàn tỳ bà êm ái, xen lẫn những tiếng ngâm nga nũng nịu.
Mười năm trước, Phương Thiệu Luân và Trương Tam cũng là khách quen của chốn Ngọc Lâu Đông này.
Đây vốn là tiệm ăn lâu đời có tiếng tại Nguyệt Thành. Đồ ăn không những sắc vị vẹn toàn, mà ngay chính giữa đại sảnh rộng rãi ở tầng trệt còn thiết lập một sân khấu kể chuyện. Khách tới không dùng bữa, gọi một ấm trà thanh tao cũng có thể nán lại cả nửa ngày trời.
Thầy kể chuyện diễn tích xưa, đọc điển cố, nhịp phách gỗ gõ xuống bàn kêu chan chát vang vọng.
Y thường xuyên nghe đến mê mẩn. Mỗi bận cúi đầu xuống, Trương Tam lại cẩn thận bóc sẵn một vốc hạt thông đầy ụ đặt trên chiếc khăn tay sạch sẽ, chìa ra tận tay y...
Viên Mẫn Lễ đẩy cửa phòng bao, mấy người ngồi bên trong lật đật đứng dậy đón.
Trương Định Khôn vươn tay về phía y: "Đại công tử đại giá quang lâm, tệ xá thật là rạng rỡ, vinh hạnh tột cùng."
Hôm nay hắn diện hẳn một bộ âu phục. Bên ngoài chiếc áo sơ mi trắng bẻ cổ là áo ghi-lê màu be, khoác ngoài là chiếc áo vest nhung tăm cùng màu dáng dài quá hông. Lại là cái kiểu dáng chỉ có chiều cao khủng của hắn mới có thể chế ngự được.
Hắn thắt chiếc cà vạt hoa văn đen, ở túi ngực còn để lộ ra góc khăn tay được xếp gấp cực kỳ kiểu cách, mái tóc đen vuốt keo bóng mượt. Vận bộ đồ này mà đi làm chú rể trong một đám cưới kiểu Tây thì quả thực là "đo ni đóng giày".
Phương Thiệu Luân cố nén cười. Thấy hắn đưa tay ra, trước mặt bao nhiêu người thế này, y cũng đành phải đưa tay đáp lễ.
Y lập tức bị hắn nắm chặt lấy, vẻ ngoài tỏ vẻ vô cùng nhiệt tình, nhưng trong khoảnh khắc đó, y lại có cảm giác như bị nọc độc của rắn quấn quanh, cảm giác lạnh lẽo xen lẫn chút dính nhớp khiến y bất giác rùng mình.
Trương Định Khôn làm như không thèm để ý, kéo tuột y tới trước bàn: "Khải Sơn chắc cậu quen rồi."
Hồ Khải Sơn bắt lấy tay còn lại của y, rồi nhanh chóng buông ra: "Đại công tử, mấy năm rồi không gặp, cậu vẫn mạnh giỏi chứ?"
Nhà họ Hồ sở hữu trường ngựa và đội vận tải ngựa lớn nhất Nguyệt Thành. Trong thời đại này, phần lớn hàng hóa giao thương vẫn phải trông cậy vào sức người sức ngựa. Hồ gia có quan hệ làm ăn gắn bó với Phương gia từ nhiều năm nay, giao tình khăng khít tính ra phải từ thời các cụ nội cụ ngoại.
Hồ Khải Sơn là một người đàn ông thân hình cao lớn vạm vỡ, tướng mạo đàng hoàng ngay ngắn. Anh ta tiếp quản gia nghiệp cũng đã ngót nghét sáu, bảy năm, có lẽ lớn hơn Trương Định Khôn chừng một hai tuổi.
So với Phương Thiệu Luân thì anh ta hơn tới bảy tám tuổi lận, thế nên bình thường hai bên ít khi qua lại. Nhưng anh ta lại vô cùng thân thiết với Trương Định Khôn, vậy nên việc xuất hiện trong bữa tiệc này cũng chẳng có gì làm lạ.
"Còn vị này là Hiệu trưởng Đại học Tây Mân, cao đồ du học Anh quốc trở về. Đại thiếu gia là người có học, hẳn là thích đàm đạo với người có học, vậy nên tôi đặc biệt mời Đổng huynh tới tiếp khách."
Trương Định Khôn cuối cùng cũng chịu buông tay y ra. Từ bên cạnh, một người đàn ông mặc trường sam màu chàm, khoác ngoài chiếc mã quái lông lạc đà, đeo cặp kính gọng tròn bước tới bắt tay y: "Đại công tử, hân hạnh được gặp mặt."
Anh ta quả nhiên họ Đổng, tên chữ là Minh Vũ, quê gốc ở Lý Thành, trạc độ ba mươi tuổi.
Với khuôn mặt trắng trẻo và khí chất thư sinh toát ra từ tận cốt tủy, anh ta cất giọng nhỏ nhẹ ôn tồn: "Nghe danh Đại công tử học thành tài vinh quy, tôi đang nóng lòng muốn thỉnh giáo đây."
Phương Thiệu Luân vội vàng đáp lời không dám nhận. Nhớ lại lời trêu chọc của Trương Định Khôn về tấm danh thiếp hoa, y liền ướm hỏi: "Ở Lý Thành có một vị Đổng tiểu thư, mấy hôm trước vừa mới cùng tôi đi chung chuyến tàu từ Đông Doanh trở về, chẳng hay có phải người thân của Đổng hiệu trưởng không?"
"Đúng là đường muội của tôi." Đổng Minh Vũ vỗ tay cười nói: "Đúng là duyên kỳ ngộ, lại có thể đi cùng Đại công tử. Con bé nhà tôi tính tình nhút nhát vụng về, chẳng hay có đắc tội gì không? Nếu có, tôi xin thay mặt nó nhận lỗi trước."
Phương Thiệu Luân vội xua tay: "Đâu có, đâu có. Đổng tiểu thư vốn mang cốt cách đoan trang đài các của dòng dõi trâm anh, hóa ra lại là người một nhà với Đổng hiệu trưởng, bảo sao."
Sau khi mọi người an tọa, vẫn còn dư lại một chiếc ghế trống.
Phương Thiệu Luân chưa kịp cất lời thắc mắc thì tiếng gõ cửa đã khẽ vang lên, kèm theo một tràng cười sảng khoái: "Chẳng ngờ chỉ một chốc đi thay đồ lại bỏ lỡ dịp nghênh đón quý khách, quả thật là đáng phạt."
Bước vào cửa là một "nam giới" với vóc dáng dong dỏng cao, diện một bộ vest ba mảnh chuẩn mực, mái tóc đen chải ngược ra sau để lộ vầng trán trắng ngần không tì vết, ngũ quan vô cùng thanh tú.
"Tại hạ biệt hiệu là Trường Liễu, Trường Liễu thư ngụ trong thành chính là nơi bỉ nhân sinh sống, xin kính lễ với Đại công tử."
Giọng cô ta cất lên, Phương Thiệu Luân mới chợt nhận ra đó vốn là nữ nhi cải trang thành âu phục nam giới. Mái tóc đen búi thành bím dài đằng sau gáy. Vẻ quyến rũ xen lẫn nét oai phong lẫm liệt, sự tinh tế lại ánh lên chút phong thái hào sảng, khiến y không khỏi lén liếc nhìn thêm vài lần.
Trương Định Khôn phá lên cười sảng khoái: "Đúng là đáng phạt, vừa mới tới đã làm cho Đại công tử của chúng ta ngẩn tò te ra rồi. Tiên sinh phong nhã hơn người, mau mau kính rượu đi, Đại công tử chắc chắn sẽ nể mặt cô."
Phương Thiệu Luân bị Trương Định Khôn trêu chọc đến đỏ mặt tía tai. Thức ăn còn chưa kịp dọn lên, y đã phải nốc cạn hai ly.
Căn phòng bao này vốn được thiết kế theo kiểu hai gian thông nhau. Ở gian kế bên có hai thiếu nữ đang ngồi gảy đàn, một gảy tỳ bà, một kéo đàn hồ Nam. Đều đang ở độ tuổi trăng tròn mười lăm, mười sáu, tóc búi hai chỏm, khuôn mặt thanh tú ngọc ngà, đều diện chiếc áo kép ngắn màu hồng cánh sen.
Thấy có quý khách bước vào, hai cô nương ôm nhạc cụ trong tay bước ra thi lễ, rồi lại nhanh nhẹn quay về chỗ cũ gảy đàn "tinh tang". Trên chiếc kỷ trà nhỏ bày biện trước mặt họ là vài món bánh mứt hoa quả.
"Hai cô bé này là Như Mi và Như Lan ở thư ngụ của tôi. Một thạo tỳ bà, một giỏi đàn hồ Nam. Nếu Đại công tử nghe lọt tai, lúc rảnh rỗi cứ sai người gọi chúng tới." Trường Liễu tiên sinh cất giọng ngọt xớt.
Phương Thiệu Luân gật đầu đáp lại: "Tiên sinh khách sáo quá, rảnh rỗi tôi nhất định sẽ tới quấy rầy."
Thư ngụ là kiểu lầu xanh cao cấp thịnh hành từ Hỗ Thành. Phụ nữ đứng ra mở chốn này thường được tôn xưng là "tiên sinh", đa phần đều là những kỹ nữ tài sắc vẹn toàn, chỉ bán nghệ chứ không bán thân.
Những bữa tiệc thông thường kiểu này chẳng bao giờ thiếu vắng bóng dáng của một hai vị "tiên sinh" tới mua vui góp hứng. Giữa chén chú chén anh lại có người xướng họa, càng khiến không khí thêm phần thi vị. Hôm nay nhờ có mặt Trường Liễu tiên sinh mà bữa tiệc cũng trở nên náo nhiệt, cởi mở hơn hẳn.
Cô nàng này quả là mồm mép tép nhảy, lại mới chuyển từ Hỗ Thành đến đây hồi năm ngoái nên những chuyện kể tiếu lâm hay tin giật gân cô cứ tiện tay mà tung ra tới tấp. Tửu lượng thì vô cùng thâm hậu, uống xoay vòng cạn chén một lượt mà sắc mặt vẫn bình thản như không.
Đâu chỉ có mình Phương Thiệu Luân tò mò liếc cô thêm vài bận, mà chính đôi mắt tuyệt đẹp đong đưa đa tình của cô thỉnh thoảng lại đưa đẩy liếc xéo về phía y.
Giữa cô nàng và Phương Thiệu Luân có Hồ Khải Sơn chen ngang ở giữa. Bắt gặp ánh mắt lúng liếng đó, anh ta cười khà khà trêu chọc: "Mắt của tiên sinh có bị lé không đấy?"
"Nói bậy nào," cô nàng nũng nịu ném cho anh ta một cái lườm, "Không ngờ mảnh đất Tây Nam này lại có nhân vật oai phong lẫm liệt, khôi ngô tuấn tú nhường này. Nô gia có trót ngắm nhìn thêm vài bận thì có gì là quá đáng chứ?"
Hồ Khải Sơn chép miệng tặc lưỡi cảm thán: "Tiên sinh thốt ra lời này... bọn ta thì chẳng tính làm gì, nhưng tiên sinh ném Tam gia vào xó xỉnh nào rồi?"
Trường Liễu mím môi cười duyên dáng.
Hồ Khải Sơn lại bật cười trêu: "Nhưng mà ngắm thêm vài bận quả thật cũng chẳng sai. Phương Đại công tử vốn là hào kiệt xuất chúng ở vùng Tây Nam chúng ta cơ mà. Tiên sinh đã mến mộ như vậy, hay là uống với ngài ấy một chén giao bôi?"
"Được thôi," Trường Liễu lén liếc Trương Định Khôn, miệng cười tủm tỉm bưng ly rượu đứng lên.
Phương Thiệu Luân ngơ ngác: "Giao bôi gì cơ?"
Lúc rời Nguyệt Thành, y mới mười tám mười chín tuổi. Ba năm ở Đông Doanh, môi trường trong trường học cũng quy củ nghiêm ngặt hệt như chốn doanh trại. Vì vậy, y hầu như không có cơ hội dự những bữa tiệc giao hoan thế này bao giờ.
Thấy cô cười lúng liếng bưng ly rượu bước tới, y hơi luống cuống đành lúng túng đứng dậy.
Viên Mẫn Lễ giật nhẹ tay áo y: "Cậu cuống cái gì cơ chứ, có uống chén giao bôi, thì cũng nên để Tam gia làm mẫu một phen mới phải đạo." Nói đoạn anh ta nháy nháy mắt ra hiệu.
Trương Định Khôn quả nhiên lên tiếng: "Liễu Ninh." Giọng điệu của hắn pha chút trách móc. Trường Liễu tiên sinh liền không dám bông đùa nữa, vội vàng quay sang cụng ly với Hồ Khải Sơn, ngửa cổ nốc cạn.
Phương Thiệu Luân bỗng nhiên sực tỉnh, chà, thì ra vị Trường Liễu tiên sinh này chính là cô nhân tình bé nhỏ mà Trương Định Khôn dẫn từ Hỗ Thành về đây sao?
Y nhíu mày thầm nhủ: vừa có hôn thê, lại vừa có nhân tình, gã Trương Tam này dạo này khấm khá thật đấy!
Y cau mày liếc hắn một cái, ngờ đâu lại bắt gặp ánh mắt nóng bỏng như lửa thiêu đốt đáp trả từ hắn, làm y hoảng hốt phải quay người né tránh. Tên khốn này quả thực càng lúc càng táo tợn.
Trường Liễu có vẻ giận Viên Mẫn Lễ làm hỏng chuyện tốt của cô ta, nên sau đó cứ nhắm vào anh ta mà chuốc rượu tới tấp.
Tửu lượng của Viên Mẫn Lễ vốn đã tàm tạm, sau hai ba bận luân phiên chúc tụng đã bị cô nàng chuốc cho mặt đỏ tía tai, ăn nói ấp úng, líu cả lưỡi.
Hồ Khải Sơn và Trương Định Khôn đều là cao thủ uống rượu. Hai gã cởi phăng áo khoác, xắn tay áo sơ mi, vừa nhâm nhi rượu, vừa nhả khói xì gà phì phèo, rôm rả bàn luận mấy ngón nghề làm ăn trên thương trường.
Đổng Minh Vũ thì mải mê trò chuyện cùng Phương Thiệu Luân. Anh ta đang cố ý muốn kết giao với y. Làm giáo dục tuyệt nhiên không thể nào thiếu đi sự hậu thuẫn tài chính. Phương gia vốn là một thương gia khét tiếng ở vùng Tây Nam, hiển nhiên đã không ít lần tài trợ cho trường đại học độc nhất vô nhị ở chốn Tây Nam này.
"Đại công tử vừa đi du học về, chắc hẳn phải kết giao với không ít người tài năng xuất chúng. Nếu có vị nào muốn dấn thân vào con đường gõ đầu trẻ, xin cậu nhất thiết phải lưu tâm giúp tôi vài phần. Đổng mỗ xin đa tạ trước." Anh ta nâng ly rượu kính Phương Thiệu Luân.
Đổng hiệu trưởng chẳng những thiếu tiền mà còn khát người tài. Nhân tài phần lớn đều đổ xô về Hỗ Thành và Bắc Bình, những người cam tâm tình nguyện đến Nguyệt Thành quả thực đếm trên đầu ngón tay. "Chẳng giấu gì Đại công tử, tôi đang tính gửi thư cho đứa em gái họ, mời nó về làm giảng viên môn Quốc văn đấy."
Phương Thiệu Luân sực nhớ tới Triệu Thư Hàn, liền cất lời: "Chuyến tàu vừa rồi còn có một vị Triệu tiên sinh về cùng với chúng tôi, quê ở huyện Giang Ninh. Bữa nào rảnh rỗi tôi có thể tới đó bái phỏng một phen, xem anh ta có ý muốn lên bục giảng hay không. Anh ta tốt nghiệp khoa kỹ thuật, tài trí ngập bụng, nếu có thể mời được, tôi tin chắc Hiệu trưởng sẽ hài lòng."
Đổng Minh Vũ mừng rỡ ra mặt: "Khoa kỹ thuật hiện nay đúng là đang thiếu nhân sự một cách trầm trọng. Xin Đại công tử vạn lần lưu tâm chuyện này giúp tôi. Nếu có đi bái phỏng, tôi có thể đi cùng."
Phương Thiệu Luân thấy anh ta quả thực có phong thái chiêu hiền đãi sĩ bất chấp giáo điều khuôn mẫu, lại là một người làm giáo dục tử tế đoan chính, liền sảng khoái cười lớn: "Được thôi, vậy nán lúc nào trước tết, tôi sẽ tranh thủ ghé thăm một chuyến. Đổng huynh cứ gọi tôi là 'Thiệu Luân' là được rồi."
"Vậy thì hay quá, Thiệu Luân huynh, tôi trăm sự nhờ cậu đấy nhé." Đổng Minh Vũ thuận miệng đổi cách xưng hô. Hai người nâng chén chúc tụng qua lại, rượu chè no say, chuyện trò tâm đắc.
Rượu quá ba tuần, Phương Thiệu Luân bèn xin phép rời bàn tiệc đi chỉnh trang y phục.
Vừa giải quyết xong bước ra, định quay về lại phòng bao thì không ngờ cánh cửa căn phòng kế bên hé ra một khe nhỏ. Từ trong bóng tối nhá nhem, một bàn tay thình lình thò ra, tóm lấy y kéo tuột vào trong.