Phủ đệ ở Nguyệt Hồ được xây mới vào năm Dân Quốc thứ tư. Chịu ảnh hưởng từ kiến trúc khu tô giới ở Hỗ Thành, nơi đây mang phong cách kết hợp giữa Trung và Tây. Bố cục vẫn sắp xếp theo kiểu đình viện nhiều lớp truyền thống của Trung Hoa, nhưng mỗi tòa nhà lại được mô phỏng theo lối biệt thự Tây phương nhỏ nhắn.
Trên nền các kiểu dáng kiến trúc truyền thống như mái dốc, xà nhà nâng vút, mái hiên cong, lại điểm xuyết thêm các chi tiết kiến trúc phương Tây như mái vòm, hành lang, cửa sổ tròn. Sự dung hòa của hai trường phái khiến nơi này vừa có vẻ thâm nghiêm của đình viện sâu thẳm, lại không kém phần tinh xảo, khéo léo.
Phương Thiệu Luân bước qua mấy dẫy sân viện, dọc theo cầu thang gỗ hồng mộc, rảo bước lên lầu hai.
Phương Học Quần ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn làm việc rộng rãi bằng gỗ lê, ra hiệu cho người hầu rót cho Phương Thiệu Luân một ly sữa dê: "Không uống trà nữa, con đi tàu xe cũng mệt rồi, uống xong thì nghỉ ngơi sớm đi."
"Cha, con đâu còn là trẻ con nữa mà còn uống thứ này." Phương Thiệu Luân không thích mùi ngai ngái của sữa dê cho lắm, nhưng ngoài miệng kháng nghị, tay vẫn ngoan ngoãn nâng ly uống cạn một nửa.
Khóe môi Phương Học Quần lộ ra chút ý cười: "Trong mắt cha, mấy đứa mãi mãi chỉ là trẻ con."
"Sức khỏe của người rốt cuộc là làm sao vậy?" Lúc ăn cơm đông người, lại có người ngoài, y không tiện hỏi han.
Cơ thể Phương Học Quần so với trước kia đã kém đi không chỉ một chút. Y vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ uy phong lẫm liệt khi ông cưỡi trên con ngựa cao lớn, đó là ký ức sớm nhất về người cha trong tâm trí non nớt của y ngày bé.
"Hồi giữa năm ở Uyển Thành có tổ chức một hội thương mại, nhưng lại bị đảng loạn trà trộn vào..." Phương Học Quần hơi thở dốc, chỉ chỉ vào vị trí dưới sườn, "Chỗ này bị trúng một phát đạn..."
Phương Thiệu Luân bật dậy khỏi ghế: "Sao không ai nói cho con biết? Chuyện lớn thế này..."
Phương Học Quần xua xua tay, ra hiệu cho y ngồi xuống: "Là cha bảo Dĩnh Lâm đừng viết thư báo cho con. Con ở xa xôi như vậy, lỡ như có mệnh hệ gì, cũng chẳng kịp về. Đằng nào thì cha cũng chết..."
"Cha! Người đừng nói gở như thế!" Phương Thiệu Luân ngắt lời ông, "Chuyện này đã điều tra rõ ràng chưa?"
Phương Học Quần lắc đầu: "Là một vụ án không đầu mối. Lúc đó người trúng đạn không chỉ có một, có mấy người mất mạng ngay tại chỗ..."
Ông lấy khăn tay bưng miệng, ho sặc sụa một trận dữ dội. Phương Thiệu Luân định tiến lên vuốt lưng cho ông nhưng bị ông gạt ra, người hầu phải vỗ lưng một lúc với lực vừa phải, ông mới từ từ bình tĩnh lại.
Ông cho người hầu lui ra, muốn nói chút chuyện riêng tư với con trai.
"Thế đạo ngày càng loạn lạc rồi, đất Trung Nguyên giờ náo nhiệt đến mức nào nữa... Lần này cũng do cha sơ suất... Nguyên ca, con đi một mạch ba năm, không rõ cục diện hiện nay. Con có biết Từ thế bá của con giữa năm nay đã đánh điện xin từ chức, đi vòng qua Việt Nam để tới Hỗ Thành rồi không?"
"Cái gì?!"
Phương Học Quần thở dài gật đầu: "Sự việc xảy ra quá đột ngột. Nay ngài ấy đang nương náu ở Hỗ Thành, cha đã sai Thiệu Vĩ tới thăm một lần, nghe nói tình cảnh rất đáng lo ngại. Cuối năm Thiệu Vĩ bận rộn nhiều việc, con nghỉ ngơi vài ngày rồi đích thân đi bái phỏng một chuyến đi. Haiz, cái thân già này của cha..." Ông lắc đầu nói tiếp, "Nếu không thì cha cũng muốn tự mình đi một chuyến."
Trong thư nhà chưa từng nhắc tới chuyện này, Phương Thiệu Luân cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Từ Hầu Lâm và Phương Học Quần là anh em kết nghĩa, giao tình rất sâu đậm. Nguyệt Thành nằm sát vách Song Quế, nhà họ Phương có thể xưng hùng ở Nguyệt Thành, không thể không kể đến sự ủng hộ của nhà họ Từ. Nay nhà họ Từ sụp đổ, Phương Học Quần tự nhiên vô cùng lo lắng.
"Sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?" Phương Thiệu Luân nghi hoặc hỏi.
Phương Học Quần thở ngắn than dài: "Từ huynh tính tình cương trực, bất hòa với cấp trên đã lâu. Việc trị quân cũng có những chỗ sơ hở..."
"Năm xui tháng hạn, cha lại trúng đạn phải tĩnh dưỡng ở Tùng Sơn, lúc nghe được tin thì cũng không kịp đưa tay cứu viện..." Ông lại ho một trận không ngừng, Phương Thiệu Luân vội vàng bưng tách trà đưa đến tận tay ông.
Phương Học Quần nhấp một ngụm trà, thở hổn hển một lát mới nói tiếp: "Lần cha gặp nạn này, may mà có Trương Tam đi cùng, nếu không thì cái mạng của cha con đã bỏ lại Uyển Thành rồi. Nhưng bệnh tật thì đã đâm rễ, cứ vào đông là ho mãi không dứt, chị con cứ khăng khăng đòi đánh điện báo cho con về..."
Lúc mới đầu Trương Định Khôn làm hộ vệ cho Phương Học Quần. Những năm qua, số lần hắn cứu cha y từ chiến trường giao tranh với biên quân, hay từ trong tay thổ phỉ, đếm không xuể. Nếu không, một kẻ mang họ khác sao có thể ngồi lên vị trí như ngày hôm nay trong địa bàn Tây Nam do nhà họ Phương nắm giữ.
"Trương Tam đúng là có công, nhưng cha không thể gả Dĩnh San cho hắn được." Phương Học Quần đột nhiên túm chặt lấy cánh tay y, nói nhỏ bên tai y.
Phương Thiệu Luân sửng sốt. Phương Dĩnh San đã công khai khoác tay Trương Định Khôn ra vào, Thiệu Vĩ cũng một tiếng "anh rể" hai tiếng "anh rể", y cứ ngỡ hôn sự này đã ván đã đóng thuyền rồi.
Phương Học Quần đón ánh mắt kinh ngạc của y, khẽ gật đầu: "Bản lĩnh của Trương Tam thế nào cha nắm rất rõ. Nếu để hắn cưới Dĩnh San, lỡ như hắn sinh hai lòng... nhà họ Chu sẽ không phản đối hắn."
Nhà họ Chu là bên ngoại của Phương Thiệu Vĩ, cũng là bên ngoại của Phương Dĩnh San. Cơ ngơi này mang họ Phương hay mang họ Trương, vốn chẳng tổn hại gì đến lợi ích của nhà họ Chu.
"Thiệu Vĩ không trị được hắn. Thủ đoạn của Trương Tam rất cao tay, chút nhân lực hiện tại của nhà họ Phương đã răm rắp nghe theo lệnh hắn rồi, thậm chí có kẻ còn nói 'Nhà họ Phương có thể không có Phương nhị thiếu, nhưng không thể không có Trương Tam gia'..." Cảm xúc kích động khiến Phương Học Quần lại lên cơn ho kịch liệt.
Phương Thiệu Luân vội vàng vuốt ngực cho ông xuôi khí, an ủi: "Cha đừng nổi giận. Hắn có tài cán đến đâu, thì cũng do một tay cha dạy dỗ mà thành, lẽ nào hắn lại dám quên gốc gác sao?"
Phương Học Quần lắc đầu thở dài: "Thiệu Vĩ cũng là do cha cầm tay chỉ việc... Làm kinh doanh phải có thiên phú, anh em các con đều không phải là người có tố chất này."
Ông lại lái câu chuyện về Trương Tam: "Hắn ở Kiềm Xuyên đã kết giao với một thế lực, năm kia lại mượn cớ đi nhập hàng, nán lại Kim Dương mấy tháng trời, nghe nói qua lại rất thân thiết với nhà họ Lưu."
Nếu Tây Nam là địa bàn của nhà họ Phương, thì vùng Kim Dương ở phía bắc Tây Nam chính là thiên hạ của nhà họ Lưu.
"Mẫn Lễ nói, nhà họ Lưu có ý muốn chiêu mộ hắn làm rể..."
Phương Học Quần lắc đầu: "Chỉ là tung hỏa mù, cố tình tạo áp lực cho cha thôi. Cho dù hắn có ở rể nhà họ Lưu, lẽ nào nhà họ Lưu lại giống như nhà họ Phương ta, giao cho hắn đặc quyền lớn đến thế?"
"Nếu hắn thực lòng muốn cưới Dĩnh San, thì phải giao lại đường dây nhập hàng thuốc Đông y cho Mẫn Lễ và Thước Chương. Không có chuyện gì là không tiếp quản được, chỉ xem hắn có chịu giao ra hay không mà thôi."
Phương Học Quần ngưng thần nói tiếp: "Những kẻ Trương Tam kết giao, về cơ bản đều là người trong giang hồ trên tuyến đường này. Thế đạo rồi sẽ còn loạn lạc. Cha vì sao lại đồng ý cho Thiệu Vĩ cưới cô y nữ kia? Mảng thuốc Đông y chúng ta dám xưng là đầu rồng, nhưng không thể cứ bảo thủ mãi. Thuốc Tây công hiệu quả thật nhanh hơn, chứng ho này của cha may nhờ dùng thuốc Tây mới đỡ đi nhiều. Mảng này sớm muộn gì chúng ta cũng phải nắm lấy trong tay."
Phương Học Quần làm kinh doanh bao năm nay, tầm nhìn không hề thiển cận.
Thực ra, để Thiệu Vĩ với tư cách là người đứng đầu gia tộc ngồi trấn giữ Nguyệt Thành thì không tiện đi xa, để Thiệu Luân tiếp quản đường dây này là tốt nhất. Ông ngước mắt nhìn cậu con trai cả.
Phương Thiệu Luân vội vàng xua tay: "Cha, chuyện này người đừng trông cậy vào con, chính người vừa nói con không có tố chất làm kinh doanh rồi mà."
"Không phải con có tố chất hay không, mà là tâm trí con không đặt vào chuyện này!" Phương Học Quần bực tức gõ mạnh tách trà xuống bàn, "Cha khuyên con nên sớm dập tắt cái ý nghĩ đó đi, chỉ cần cha còn sống ngày nào thì con đừng hòng nghĩ đến! Đợi khi cha nhắm mắt xuôi tay rồi, tự nhiên cũng chẳng quản nổi con..."
Phương Thiệu Luân vượt biển sang Đông Doanh du học, vốn định học y khoa, nào ngờ y tự ý đổi sang học trường Lục quân Sĩ quan, nhập học ba tháng rồi mới viết thư về báo, làm Phương Học Quần tức giận nhảy dựng lên nhưng chẳng làm gì được.
Đây là lần đầu tiên từ lúc lớn đến giờ y làm trái ý bề trên.
Y vốn định tranh biện vài câu, nhưng thấy lồng ngực cha phập phồng thở dốc, bèn không dám cũng chẳng nỡ cãi lại, chỉ cúi đầu lặng thinh.
Phương Học Quần nhìn chàng thanh niên hiền thuận trước mặt. Đứa con trai này thực ra từ nhỏ đã thông minh, nhưng tính tình quá cương trực, lại thích bênh vực kẻ yếu, rặt một vẻ thư sinh khí khái.
Nó không muốn kế thừa gia nghiệp, nghĩ đi nghĩ lại cũng có cái lợi. Một núi không thể chứa hai hổ, nhà họ Chu lại kẹp ở giữa châm ngòi thổi gió. Anh em tương tàn là cục diện mà Phương Học Quần không muốn nhìn thấy nhất.
Nhưng để thỏa mãn tâm nguyện của y thì lại ngàn vạn lần không được. Thời loạn lạc mà tòng quân, thường thì có đi không có ngày về. Người trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, rốt cuộc vẫn suy nghĩ quá mức ngây thơ.
Ông thở dài, nói tiếp: "Nếu Trương Tam không chịu giao lại đường dây nhập hàng, thì không thể cưới Dĩnh San. Cha sẽ tìm một mối khác phù hợp cho Dĩnh San, coi như kiếm thêm cho Thiệu Vĩ một tầng trợ lực."
Phương Thiệu Luân vô cùng khó hiểu: "Đã vậy, sao ngay từ đầu cha lại đồng ý mối hôn sự này? Nay chuyện đã truyền khắp cả thành..."
Phương Học Quần liên tục than thở: "Lúc từ Uyển Thành trở về đã là giữa mùa hè, cha phải tĩnh dưỡng ở Tùng Sơn. Nghe nói hắn thường đến phủ xum xoe nịnh bợ chị con. Con gái mới lớn thì biết đâu nông sâu? Đợi lúc cha về đến phủ, chị con lại chủ động nhắc chuyện hôn sự, khóc lóc ầm ĩ đủ kiểu. Lại thêm hắn vừa lập đại công, cha đành phải tạm thời ậm ừ cho qua."
Trong mắt người làm cha, cô con gái lớn hai mươi ba tuổi vẫn chỉ là một bé gái.
"Người trong thành biết thì đã sao? Phương Học Quần ta gả con gái, gả cho ai cũng là nể mặt nhà họ Phương ta." Phương Học Quần nói lời đầy ngạo nghễ, nhưng đó lại là sự thật. Chỉ cần kén rể ở vùng Tây Nam này, thiên hạ đều nói là nhà họ Phương gả con gái, chẳng ai thèm bận tâm là nhà nào cưới con dâu.
"Thế nhưng, con thấy bộ dạng của đại tỷ..." Phương Dĩnh San đã thay đổi hẳn thói kiêu căng ngạo mạn ngày thường, dáng vẻ cứ như chim nhỏ nép vào người ta, có lẽ là vô cùng ưng ý gã Trương Tam lúc này.
Phương Học Quần ngửa đầu thở dài, đây mới là điều khiến ông lo lắng nhất. Nhỡ đâu Trương Tam vừa không giao nguồn hàng, lại lừa gạt lấy được Dĩnh San thì thương vụ này quả thực lỗ nặng!
"Thiệu Luân, trước đây con đã nhìn nhầm rồi, đó không phải là một con chó, mà là một con sói." Phương Học Quần đặt chén trà xuống, "Con sói con này là do con nhặt về, vẫn phải dựa vào con đi kìm hãm hắn lại."
Phương Thiệu Luân sững người một lát: "Cha, cần con làm gì, cha cứ nói thẳng."
"Chuyện này con đi nói chuyện với hắn," Phương Học Quần vuốt vuốt ngực, "Trước mặt con, ít nhiều hắn vẫn có vài câu nói thật."
Trương Định Khôn rất ghi nhớ ơn nghĩa của Phương Thiệu Luân, từ nhỏ đến lớn luôn bênh vực y.
Nói chuyện thì cũng được thôi, nhưng: "Mía không có chuyện ngọt cả hai đầu, rốt cuộc cha muốn lấy đầu nào?"
Phương Học Quần trầm ngâm giây lát: "Tốt nhất là khiến hắn từ bỏ ý định kết hôn với Dĩnh San."
Điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của Phương Thiệu Luân: "Nếu đại tỷ đã vừa ý hắn, mảng dược liệu chúng ta lại muốn tự mình nắm lấy..."
Phương Học Quần lắc đầu: "Thiệu Vĩ tạm thời vẫn chưa đủ sức chống đỡ cơ ngơi khổng lồ này, Thước Hoa, Thước Chương, Mẫn Lễ, bao gồm cả đám người kia đều cần thêm thời gian bồi dưỡng. Cứ để hắn nắm thêm vài năm nữa cũng chẳng sao, khi nào chúng ta tiếp nhận thì phải đảm bảo nuốt trôi được. Đó là thứ nhất."
"Quan trọng nhất là, chị con vừa ý hắn, nhưng hắn chưa chắc đã chung tình với chị con. Hắn mang một cô nhân tình từ Hỗ Thành về, ở Lý Thành lại còn nuôi thêm một người nữa, mấy chuyện này sao qua mặt được cha."
Phương Học Quần là người từng trải, mắt sắc như cú vọ. Ánh mắt say mê si tình của Phương Dĩnh San và vẻ hờ hững không bận tâm của Trương Định Khôn, ông nhìn thấu rõ mồn một.
Vì sao Phương Học Quần lại nuông chiều con gái? Là bởi thế đạo này quá bất công với thân phận nữ nhi. Đàn ông cưới một người vợ có gia thế chống lưng để ở nhà, rồi tha hồ ra ngoài trăng hoa rượu chè. Nếu Dĩnh San thực sự gả cho Trương Tam, chuỗi ngày đau khổ đang đợi cô ở phía trước.
Phương Thiệu Luân vừa vượt ngàn dặm xa xôi về đến nhà đã phải nhận một nhiệm vụ gian nan là đi phá hoại hôn sự của người khác, trong lòng không tránh khỏi buồn phiền, bực dọc.
Tuy nhiên, nếu Trương Tam chịu hủy bỏ hôn sự, Mẫn Lễ sẽ không cần phải chạy đôn chạy đáo lên phía Bắc theo hắn nữa, qua năm việc xây dựng xưởng bông sợi nhiều khả năng sẽ giao cho Mẫn Lễ.
Chắc chỉ có đại tỷ là không vui vẻ gì, nhưng theo như lời Phương Học Quần nói, Trương Tam chưa lấy vợ mà đã bao nuôi tình nhân ở Lý Thành, quả thực không phải là đấng lang quân tốt để gửi gắm cả đời.
Y lê bước chân có phần nặng nề trở về phòng mình.
Nhân đinh nhà họ Phương coi như hưng vượng, phủ đệ lại rộng rãi, nên bốn người con đã trưởng thành mỗi người đều được chia ở riêng một tòa lầu.
Dù y đã đi xa ba năm, đồ đạc trong phòng vẫn được bài trí y nguyên như cũ, người hầu quét tước vô cùng sạch sẽ. Tam di nương quả nhiên quản lý việc nhà rất mát tay.
A Lương canh chừng thời gian, giúp y đổ đầy nước nóng vào chiếc thùng tắm bằng gỗ bách. Khoang hạng nhất của tàu thủy tuy có buồng tắm, vệ sinh cá nhân thì tạm ổn, nhưng để tắm rửa thoải mái thì vẫn thiếu thốn nhiều.
Phương Thiệu Luân dựa lưng vào thành thùng tắm, miên man suy nghĩ về những việc rối rắm phức tạp này, không hề hay biết một tiếng động nhẹ phát ra từ phía cửa.
Cho đến khi nước bắt đầu nguội dần, y mới đứng dậy, thuận tay lấy chiếc khăn tắm quấn quanh hông, lại vớ thêm một chiếc khăn bông vừa lau tóc vừa lê đôi dép đế mềm đi vào phòng ngủ. Bất thình lình, một tiếng cười vang lên: "Đại công tử rốt cuộc cũng tắm xong rồi à?"
Phương Thiệu Luân kéo chiếc khăn lau tóc xuống, ngước mắt nhìn lại. Kẻ đang ngả ngớn trên chiếc giường lớn của y, một tay chống cằm, không phải Trương Tam thì là ai? Cúc áo trường sam của hắn đã cởi bung, khuôn mặt đỏ ửng vì men rượu, mang vẻ mặt đầy đê mê ngắm nhìn y.
Phương Thiệu Luân không khỏi kinh ngạc: "Sao anh lại ở trong phòng tôi? Ai cho anh vào đây?"
"Tôi tới tìm đại công tử để hàn huyên chút chuyện cũ mà, cửa lại không khóa," Trương Định Khôn mang vẻ mặt tỉnh bơ chẳng mảy may bận tâm, "Không ngờ lại được thưởng thức cảnh mỹ nhân tắm gội bước ra, đúng là có phúc đáo để!"
Đôi mắt chim ưng của hắn lướt dọc một lượt khắp người y, rồi thổi một tiếng sáo khoa trương.
Phương Thiệu Luân lập tức nhớ lại một vài ký ức không mấy tốt đẹp, nhưng đàn ông con trai sao có thể tỏ ra hèn nhát? Chỉ cần y hoảng loạn một chút thôi cũng coi như mắc mưu của tên khốn này.
Y vô cùng bình tĩnh vứt chiếc khăn lau tóc xuống, quay người mở tủ quần áo lấy một chiếc áo choàng ngủ bằng bông khoác ra ngoài chiếc khăn tắm, hờ hững nói: "Hàn huyên? Chúng ta một không cùng tuổi, hai không cùng trường, ba không cùng chỗ làm, làm gì có chuyện cũ nào mà hàn huyên. Đêm đã khuya rồi, xin mời về cho."
"Nhưng hai ta từng chung... giường..." Trương Tam vỗ vỗ lên tấm đệm mềm mại bên dưới.
Hắn còn mặt mũi nhắc đến chuyện này! Phương Thiệu Luân vơ lấy chiếc khăn ướt lau tóc bên cạnh, vung tay quất thẳng vào mặt vào đầu hắn. Nếu không phải đang vướng bận chiếc áo choàng ngủ không tiện cử động, y nhất định đã tung cước đá chết tên này!
Trương Định Khôn cũng không thèm tránh né, cứ mặt dày nằm ỳ trên giường y, lăn lộn mấy vòng để mặc y đánh, miệng liên tục kêu xin tha: "Xin lỗi, Thiệu Luân, là tôi lỡ lời, lúc nãy ở bàn ăn tôi đã lỡ lời rồi, uống chút rượu vào nên hồ đồ quá, tôi đặc biệt đến để xin lỗi cậu... Xin lỗi, xin lỗi..."
Trước mặt Phương Thiệu Luân, hắn luôn sẵn lòng vứt bỏ thể diện, miệng nói lời xin lỗi liên hồi.
Phương Thiệu Luân ném chiếc khăn xuống, cười lạnh: "Anh làm sao mà lỡ lời được? Vừa nịnh bợ Thiệu Vĩ, lại vừa tránh cho anh em chúng tôi nảy sinh hiềm khích, Trương Tam gia tinh ranh lắm cơ mà!"
Trong đôi mắt hẹp dài của Trương Định Khôn lóe lên ánh sáng vui sướng: "Tôi vẫn thích nghe cậu gọi tôi là... Tam ca hơn. Thiệu Luân, gọi thêm một tiếng cho nghe đi?"
Phương Thiệu Luân bị bộ dạng vô lại của hắn làm cho sốc đến cạn lời. Sau ba năm cách biệt, tên cẩu tặc này vẫn mang cái nết ấy!
"Thiệu Luân, cậu hiểu được nỗi khổ tâm của tôi là tốt rồi." Hắn nhìn y với vẻ mặt thấm thía sâu xa, "Sao đi Tây học một vòng về, cậu vẫn giữ cái tính tình thẳng thắn bộc trực như vậy?"
Phương Thiệu Luân dập tắt cơn giận. Y thuần túy cảm thấy chẳng đáng tốn hơi sức để so đo lý lẽ với hạng người như Trương Định Khôn. Triết lý sống của hắn, Phương Thiệu Luân không uốn nắn nổi, cũng chẳng thể dung hòa. Y bây giờ cũng không giống như ba năm trước, chỉ cần hắn khích bác vài câu là đã nhảy cẫng lên.
Y bước tới chiếc ghế sô pha bọc da đặt cạnh cửa sổ ngồi xuống, vắt chéo chân, "xoẹt" một tiếng, quẹt diêm mồi một điếu thuốc lá.
"Yo! Tiền đồ gớm, đi Tây học về, rượu thuốc chơi đủ cả." Thấy y không đáp lời, Trương Định Khôn luyến tiếc ngồi dậy khỏi giường, hất tà áo trường sam, thong thả ngồi xuống chiếc ghế sô pha còn lại.
Phương Thiệu Luân e sợ hắn định ngồi lì nói chuyện dông dài, vội nói: "Hôm nay khuya quá rồi, anh cứ về trước đi, lúc khác tôi sẽ làm chủ xị, mời anh một bữa ở Ngọc Lâu Đông." Dù đã nhận nhiệm vụ của cha, nhưng Phương Thiệu Luân không định sẽ nhiều lời với hắn trong hoàn cảnh này.
Trương Định Khôn cười hì hì xáp lại gần y: "Phải là tôi mời Đại thiếu gia mới đúng, để tẩy trần cho cậu..."
Phương Thiệu Luân hoàn toàn không để ý hắn đã tóm lấy một góc chiếc khăn tắm của y từ lúc nào. Hắn còn vươn chân hất nhẹ cái chân đang vắt chéo của y, tay thì giật mạnh một cái, chiếc khăn quấn nửa thân dưới của y liền rơi gọn vào tay Trương Định Khôn.
Y vội vàng kéo vạt áo choàng ngủ che lại, trên mặt xẹt qua một tia hoảng hốt. "Trương Tam, anh làm cái quái gì thế?!" Y gầm lên.
Trương Định Khôn tỏ vẻ vô tội: "Cái khăn này ướt sũng rồi, quấn vào dễ sinh bệnh lắm, tôi đang quan tâm cậu mà!" Miệng thì kêu oan ức, nhưng nụ cười trên mặt hắn lại hoàn toàn trái ngược.
Phương Thiệu Luân nghi ngờ cú giật vừa rồi đã khiến mình "lộ hàng" trước mắt hắn, tức giận nghiến răng, giơ tay định giáng cho một tát, nhưng lại bị hắn nắm chặt lấy cổ tay: "Đánh quen tay rồi phải không?!"
Hai bên đều gồng sức, nhất thời giằng co cứng ngắc.
Trương Định Khôn dường như không ngờ lực tay y lại mạnh đến thế, khóe môi khẽ cong lên: "Khá lắm! Trường Lục quân Sĩ quan này không học uổng công."
Hắn khẽ nhíu mày, tung ra mười phần sức lực, Phương Thiệu Luân rốt cuộc cũng có phần yếu thế hơn. Hơn nữa quần áo trên người y lại xộc xệch, khó tránh khỏi phân tâm. Cổ tay bị Trương Định Khôn kẹp chặt, hắn thuận đà đẩy mạnh một cái, y liền ngã nhào trở lại ghế sô pha.
Trương Định Khôn thừa cơ rướn người, hôn chụt một cái cực nhanh lên môi y: "Thôi được rồi, không làm phiền đại công tử nghỉ ngơi nữa, cáo từ."
Hắn chộp lấy chiếc áo choàng quăng bên cạnh, hỏa tốc chuồn ra khỏi phòng, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Phương Thiệu Luân định thần lại, vớ lấy chiếc khăn bên cạnh dùng sức chùi đi chùi lại trên môi, sau đó bực dọc ném mạnh xuống đất, bước thẳng vào phòng tắm.
Đêm hôm đó y liên tục gặp những giấc mộng lộn xộn, chẳng lấy gì làm thanh tịnh. Lúc thì thấy Trương Tam độ mười lăm mười sáu tuổi, mặc áo vải thô cộc tay quần lửng, cõng y lội qua dòng sông Ngân Thủy: "Đại thiếu gia, Trương Tam mãi mãi là con chó của cậu."
Lúc thì thấy Trương Tam kẹp chặt cánh tay y như gọng kìm: "Thiệu Luân, cậu đừng đi! Cậu không muốn giành thì tôi giúp cậu giành!"
Lúc sau lại thấy xuất hiện một con chó thật, trong mơ cứ liên tục chồm lên người y, cú nhảy cuối cùng lại ngoạm trúng miệng y... làm y giật mình tỉnh giấc hoàn toàn.