Sở Thiên Thu cho mấy người chia ra hành động, nhiệm vụ hàng đầu hiện tại là để Yến Tri Xuân có được ‘Tiếng vọng’.
Hắn suy đoán Kim Nguyên Huân sắp thua mất "Chữ" của mình rồi, đến lúc đó nếu Yến Tri Xuân có thể phát động năng lực, mọi chuyện vẫn còn kịp.
"Còn nữa..." Cuối cùng hắn gọi Văn Xảo Vân lại, "Nếu tình hình cho phép, có thể đi xem tình trạng của Trương Sơn."
"Bây giờ đi xem tình trạng của anh ta...?"
"Nếu Trương Sơn vẫn còn ý thức, hãy nói cho anh ta biết phương pháp 'Tiếng vọng'." Sở Thiên Thu lại nói, " 'Tiếng vọng' của anh ta có năng lực tự chữa lành nhất định, biết đâu vẫn có thể đứng lên lại."
Văn Xảo Vân nghe xong khựng lại, nói: "Nhỡ đâu anh ta không nghe được câu này thì sao?"
"Vậy tôi chỉ có thể nói là quá đáng tiếc." Sở Thiên Thu nói, "Anh ta đã cố gắng hết sức rồi."
Văn Xảo Vân nghe xong gật đầu, không nói một lời xoay người rời khỏi "Khu vực chuẩn bị".
Sở Thiên Thu nhìn bóng lưng cô rời đi, thoáng chút hoảng hốt. Dường như mới cách đây không lâu, Vân Dao cũng từng lộ ra vẻ mặt gần giống với Văn Xảo Vân, sau đó đường ai nấy đi với mình.
Nói về cảm xúc thoảng qua trong lòng Sở Thiên Thu lúc này... hắn tự biết không phải là buồn bã cũng chẳng phải là lưu luyến.
Mà là một loại cô độc vô cớ, xuyên thấu cả cơ thể.
Bất kể là Vân Dao hay Văn Xảo Vân, đều từng là những người đồng đội hắn tin tưởng nhất, họ đã cùng nhau vào sinh ra tử vô số lần, cũng từng tạo nên những huy hoàng khác nhau.
Nhưng bây giờ Sở Thiên Thu đã tỉnh lại, hắn tỉnh lại giữa một đám người bình thường, khiến bản thân hắn trở nên đặc biệt không bình thường.
Muốn giải phóng triệt để toàn bộ "Vùng Đất Cuối Cùng" khó khăn biết nhường nào?
Hắn đang đi trên một con đường không có bất kỳ ai thấu hiểu. Chưa nói đến việc Trương Sơn chết ở ‘Khu vực sông’, cho dù bản thân hắn có chết ở ‘Khu vực sông’, Sở Thiên Thu cũng chỉ có thể tự giễu một tiếng "Tôi đã cố gắng hết sức rồi".
Hắn tự giễu cho sự cố gắng suốt mấy chục năm, tự giễu cho tất cả nỗ lực đổ sông đổ biển.
Trận đấu này đối với Sở Thiên Thu mà nói thắng thua căn bản không quan trọng, nói là một ván cược, chi bằng nói là một buổi biểu diễn.
Hắn phải phô diễn thực lực của mình một cách tối đa cho Thanh Long xem, cũng biểu diễn cho Tề Hạ xem.
Nếu lúc này vì hành xử theo cảm tính mà dẫn đến sơ suất, vậy thì trên chuyến xe đó sẽ không có chỗ ngồi của mình nữa.
Thanh Long từng đứng trên sân thượng của "Thiên Đường Khẩu" nói với Tề Hạ và Sở Thiên Thu rằng, trong hai người chỉ có một người có thể đứng trên đỉnh cao.
Không biết lúc Thanh Long nói ra câu này... có đặt mình và Tề Hạ lên cùng một bàn cân để so sánh không?
Nhưng may mà Văn Xảo Vân không phải là Vân Dao.
Sở Thiên Thu hiểu Văn Xảo Vân, cô là một cường giả trưởng thành trong môi trường cảm tính. Khác với Vân Dao là... cô có thể phân biệt rõ tình hình trước mắt trong những hoàn cảnh cực kỳ đau khổ, từ đó đưa ra lựa chọn chính xác nhất.
Sau đó Sở Thiên Thu hoàn hồn, dặn dò Hứa Lưu Niên đã không thể biến trở lại, vậy phương án tốt nhất là tiếp tục lấy thân phận "Trần Tuấn Nam" đi quấy rối.
Đã từng thất bại trước đó, thì có thể cố gắng tìm ra nguyên nhân thất bại, thời gian tiếp theo giảm thiểu tỷ lệ thất bại. Bất luận thất bại bao nhiêu lần, chỉ cần có một lần có thể đến "Khu vực chuẩn bị" của đối phương hoặc lừa được một "Chữ", đều coi như không lỗ.
Về phần Bác sĩ Triệu, Sở Thiên Thu chỉ bảo anh ta "Tùy cơ ứng biến", không nói thêm gì nhiều.
Trong lòng Bác sĩ Triệu không khỏi nghi hoặc, bản thân trong trò chơi này sở hữu ‘Tiếng vọng’ mạnh mẽ thuộc hàng top, chỉ cần tiếp cận đủ gần quân địch là có thể nghĩ cách phá hủy những "Chữ" đó, nhưng Sở Thiên Thu có vẻ vẫn luôn không muốn trọng dụng mình.
Nhưng sự đã đến nước này, Sở Thiên Thu không nói gì, Bác sĩ Triệu cũng không giải thích gì thêm, chỉ gật đầu cùng Văn Xảo Vân rời khỏi phòng.
Còn Sở Thiên Thu thì tiếp tục nghiên cứu những "Chữ" có thể ghép được tiếp theo trên màn hình.
Chẳng mấy chốc, hắn đã phát hiện ra phe mình muốn giành chiến thắng trong trận đấu này... có hai chữ bắt buộc phải lấy được.
Đó chính là "Binh" (兵) và "Tướng" (相).
Đã biết trên người Trần Tuấn Nam là "Bao" (包) và "Cân" (巾), vậy "Binh" và "Tướng" đang ở trên người ai?
Ngay lúc Sở Thiên Thu đang do dự, Kim Nguyên Huân cũng từ ngoài bước vào.
"Anh..."
Sở Thiên Thu nhìn thấy Kim Nguyên Huân cầm một chữ "Bao" (包) trong tay, không khỏi sinh lòng nghi hoặc.
"Đây là?"
"Anh Sở, em thắng rồi." Kim Nguyên Huân nói, "Mặc dù có chút ăn may... nhưng em đã lấy được 'Chữ' từ tay Trần Tuấn Nam rồi."
Nhìn khuôn mặt tươi cười của Kim Nguyên Huân, Sở Thiên Thu mất vài giây không thốt nên lời.
Ăn may?
Kim Nguyên Huân trong một trò chơi "Giảo hoạt" hoặc "Hỏi đáp"... đã chiến thắng Trần Tuấn Nam.
Với trình độ tiếng Trung hiện tại của cậu ta... rốt cuộc phải ăn may đến mức nào mới làm được chuyện này?
" 'Chữ' của cậu đâu?" Sở Thiên Thu lại hỏi.
Kim Nguyên Huân ngẩn người, lấy từ trong túi ra một sợi xích, có treo ba phần của chữ "Tốt" (卒).
"Ở đây này, anh."
Sở Thiên Thu nhìn thấy chữ "Tốt" mới hơi yên tâm, nói: "Làm tốt lắm, Kim Nguyên Huân."
"Anh đừng khách sáo, thực sự là ăn may thôi."
Sở Thiên Thu gật đầu, lại nói: "Kim Nguyên Huân, vừa rồi cậu không ở đây, nhưng tôi lại nghe thấy tiếng chuông."
"Tiếng chuông...?" Kim Nguyên Huân sững sờ.
"Ừ." Sở Thiên Thu gật đầu, "Nghĩ lại thì vừa rồi chỉ có cậu và Trần Tuấn Nam ở trong trò chơi, cho nên tôi nghi ngờ cậu đã có được 'Tiếng vọng'."
Kim Nguyên Huân cứ cảm thấy cách nói này có gì đó không đúng, nếu vừa rồi chuông reo, tại sao mình không nghe thấy?
Phòng chơi trò chơi chẳng phải thông thẳng ra bên ngoài sao?
"Anh... vừa rồi em và Trần Tuấn Nam cùng ở trong trò chơi..." Kim Nguyên Huân thăm dò hỏi, "Cho dù thực sự có tiếng chuông... sao lại không phải là của anh ta cơ chứ?"
"Bởi vì anh ta thua rồi." Sở Thiên Thu nói, "Với sự hiểu biết của cậu về Trần Tuấn Nam, nếu với bản lĩnh của anhu ta cộng thêm 'Tiếng vọng', cậu làm sao thắng được?"
"Hình như cũng đúng..."
Kim Nguyên Huân gật đầu, nhưng dù sao cậu ta cũng không nhớ ‘Tiếng vọng’ của Trần Tuấn Nam là gì, chỉ cảm thấy người này gần đây mới bắt đầu hoạt động ở "Vùng Đất Cuối Cùng" mà đã tỏa sáng rực rỡ, nghĩ đến chuyện trước kia bặt vô âm tín chắc chắn là do chưa có được ‘Tiếng vọng’ ổn định.
"Cho nên bây giờ thử xem sao." Sở Thiên Thu vỗ vỗ vai Kim Nguyên Huân, " 'Tiếng vọng' của cậu tôi đã nghe rất nhiều lần rồi, tiếng chuông đó rất giống của cậu."
"Thế mà cũng nghe ra được á...?"
Kim Nguyên Huân lặng lẽ lẩm bẩm một câu, sau đó từ từ nheo mắt nhìn về phía sau lưng Sở Thiên Thu. Tiếp đó, thân tùy tâm động, chỉ trong một cái chớp mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn của Sở Thiên Thu, đứng trước màn hình hiển thị.
"Á?" Kim Nguyên Huân vẻ mặt mừng rỡ nói, "Anh... hình như thực sự được này..."
Sở Thiên Thu nhìn thấy cảnh này cũng gật đầu, xem ra Hứa Lưu Niên quả thực đã tìm ra phương pháp ‘Tiếng vọng’ ở nơi này. Đối với những người đã nắm vững ‘Tiếng vọng’ này mà nói, việc thêm một bước chuẩn bị tâm lý không hề khó.
"Tốt rồi, Kim Nguyên Huân." Sở Thiên Thu nói, "Chữ 'Tốt' cứ tiếp tục để chỗ cậu, tiếp theo cậu cần phải dùng mạng sống để bảo vệ 'Chữ' này."
"Dùng mạng sống..." Kim Nguyên Huân nghe xong khựng lại, bỗng nhiên lại nghĩ ra điều gì, "Anh... vừa rồi lúc em ở trong sân chơi, 'Con Giáp' đó bảo em chuyển lời cho anh thế này..."