Thấy một đám người lù lù đi tới, trên mặt Địa Hổ hiện rõ sự khó chịu.
Chữ "Cút" vừa định bật ra khỏi miệng thì gã chợt nhận ra kẻ đi đầu chính là Nhân Hầu.
"Hử...?" Địa Hổ lừ đừ đứng dậy. Thân hình đồ sộ cùng vẻ mặt hung hăng của gã lập tức khiến đám đông "Cực Đạo" chùn bước.
Lúc này, một dự cảm chẳng lành bắt đầu len lỏi trong tâm trí mọi người...
Chẳng lẽ Nhân Hầu này nhân lúc họ còn hoạt động được, định lừa họ đến đây để mần thịt?
Nhưng làm sao cô ta biết được thông tin "lên tàu"?
"Cô..." Địa Hổ trừng mắt nhìn Nhân Hầu, "Cô đang làm cái trò gì thế? Dắt khách cho ta à?"
Nghe hai chữ "dắt khách", Lão Tôn ngước lên quan sát tòa nhà nhỏ phía sau Địa Hổ. Nơi này sặc mùi chết chóc, kết hợp với luật chơi của "Hổ", nếu gã không phải là "người nhà", thì cả đám "Cực Đạo" theo sau chỉ có nước nộp mạng tại đây.
"Thưa thầy." Nhân Hầu cất giọng khe khẽ, "Tình hình bây giờ có chút đặc biệt..."
Cô ta bước tới cạnh Địa Hổ, gã cũng cúi đầu xuống, hai người thì thầm to nhỏ vài câu.
"Cái quái gì cơ?" Địa Hổ sững người, "Ta lấy tư cách gì mà phải giúp hắn?"
"Thầy ơi... Chuyện này đâu phải là giúp hắn! Đây chẳng phải là..."
Nhân Hầu lại tiến tới thủ thỉ thêm vài câu, khiến nhóm Lão Tôn càng thêm câm nín.
Họ ngước lên nhìn sắc trời, hoàng hôn đang sập xuống. Nếu đến lúc đó mà vẫn không thuyết phục được con Hổ trắng to đùng này, thì chỉ còn cách dùng vũ lực cướp lấy một cánh "Cửa" để thử vận may.
Nghĩ đến đó, Lão Tôn quay lại, đưa mắt ra hiệu cho mọi người xúm lại, rồi tóm tắt sơ qua chiến thuật có thể sẽ phải dùng đến.
"Con Giáp" cấp Địa tuy hung hãn, nhưng nói cho cùng cũng chỉ được cái cậy khỏe. Nếu cả đám "Người có Tiếng vọng" đồng lòng liều chết xông lên, biết đâu vẫn còn một tia hy vọng.
"Nhưng Dương ca đâu có dặn dò thế này...!" Địa Hổ nhăn nhó, "Con chuột nhắt đó giở trò khôn vặt gì thế? Hắn tưởng hắn thông minh hơn cả Dương ca chắc?"
"Bởi vì kế hoạch này liên lụy đến quá nhiều người, thầy Dương không thể tính toán vẹn toàn mọi thứ được." Nhân Hầu giải thích, "Biết đâu thầy ấy cố tình chừa lại vài 'Con Giáp', chính là để dự phòng cho những lúc 'Con Giáp' khác gặp sự cố. Bây giờ vai trò của Địa Thử đã được phát huy rồi đấy."
Địa Hổ trầm ngâm vài giây rồi đáp: "Nói thật là ta quái tin con chuột đó lắm, lúc nào cũng thấy hắn có gì đó mờ ám. Nếu Lão Hắc đích thân nói với ta, may ra ta còn suy nghĩ lại."
Nhân Hầu định nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng đành gật đầu thỏa hiệp: "Là do em thiếu sót, thầy bớt giận. Lần này là em tự ý quyết định, thầy không đồng ý cũng không sao."
"Cũng chẳng trách cô được." Địa Hổ thở dài, "Nói thẳng ra là ta không có lý do gì để giúp đám người này. Cưu mang những kẻ xa lạ chẳng quen biết gì, ta cứ nơm nớp lo sẽ chuốc họa vào thân."
"Vâng, em hiểu rồi." Nhân Hầu nói xong bèn quay lại nhìn nhóm "Cực Đạo". Chưa kịp để cô ta mở miệng, Lão Tôn đã lên tiếng trước.
"Thôi, em gái, đừng cố sức nữa." Lão Tôn thở dài, "Tôi biết cô có ý tốt, nhưng nếu không được thì đành chịu vậy."
Nghe Lão Tôn nói câu đó, hàng chân mày của Địa Hổ dần nhíu lại.
Vài giây sau, gã bước ra khỏi vị trí, tiến thẳng về phía Lão Tôn từng bước một.
Nhóm Lão Tôn lập tức căng thẳng tột độ, đồng loạt kích hoạt "Niềm tin".
Địa Hổ dừng lại trước mặt Lão Tôn, nhìn chằm chằm vào lão hồi lâu rồi hất hàm hỏi: "Vừa nãy ông nói cái quái gì?"
Lão Tôn chớp mắt, dè chừng đáp: "Tôi bảo 'Tôi biết cô có ý tốt, nhưng nếu không được thì đành chịu...'"
"Câu đằng trước cơ."
"Tôi bảo 'Thôi, em gái, đừng cố sức nữa'..." (Giọng địa phương Đông Bắc)
Đôi mắt Địa Hổ dần híp lại. Tim Lão Tôn như nhảy thót lên tận cổ họng. Khoảng cách gần thế này, nếu đối phương ra đòn bất ngờ, lão thậm chí còn không có chỗ để né.
Chỉ thấy Địa Hổ há cái miệng to tướng của loài hổ, chầm chậm nhả ra hai chữ mà không ai ngờ tới ——
"Đồng hương?"
"Hả?" Lão Tôn nghệch mặt ra, "Ối trời ơi, đồng hương thật à, anh cũng ở Đông Bắc sao?"
"Chứ còn quái gì nữa?" Địa Hổ gật gật đầu, "Cái chuyện này đúng là buồn cười thật đấy, tôi ở Cát Lâm này! Còn anh em...?"
"Thẩm Dương đây!"
"Ôi mẹ ơi! Sao ông không nói sớm là đồng hương, đã là đồng hương thì không thể không giúp!"
Địa Hổ đập đập vào trán. Trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người, gã và Lão Tôn thế mà lại say sưa buôn chuyện như hai người bạn thân thiết.
Từ chuyện gia đình, xóm giềng cho đến một huyện nhỏ nào đó, cứ đà này chắc tổ tiên hai người cũng là dân cùng một thôn mất.
Những người xung quanh, kể cả Nhân Hầu, chưa từng chứng kiến màn nhận đồng hương nào kỳ dị đến mức này. Hai kẻ vốn chẳng có quan hệ gì, vậy mà nói chuyện với nhau cứ như anh em thất lạc lâu năm.
Nhân Hầu chứng kiến vẻ lỗ mãng thường ngày của thầy mình, chỉ biết thở dài bất lực.
Bất kể cô ta có phân tích tình hình hiện tại cặn kẽ đến đâu, Địa Hổ cũng chẳng mảy may bận tâm. Vậy mà chỉ cần nghe thấy hai chữ "đồng hương", mọi thứ lập tức biến thành "không giúp cũng phải giúp". Cái thứ niềm tin mù quáng này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy...?
"Ông anh cứ yên tâm!" Địa Hổ vỗ ngực cái rụp, "Chuyện này cứ giao cho thằng em này, lát nữa đứa quái nào đến cũng đừng hòng cản đường!"
"Anh em với nhau cả, chú nói thế khách sáo quá!" Lão Tôn cười đáp, "Chú cứ nghe anh, anh không muốn làm khó chú đâu, tự anh sẽ tìm cách!"
Nhân Hầu quay đầu nhìn đám đông "Cực Đạo", buông một câu: "Đúng như dự đoán, mấy câu tiếp theo của họ toàn là mấy lời sáo rỗng đẩy đưa giả lả thôi, mọi người cứ vào trong nghỉ ngơi trước đi."
Đám "Người theo Cực Đạo" đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy tình cảnh này đúng là quá sức kỳ quặc.
...
"Toang rồi, toang thật rồi, toang hẳn rồi...!" Giang Nhược Tuyết cuống cuồng nhảy dựng lên, "Lão mập kia, giờ ta phải làm sao đây?"
"Này này này!" Địa Hầu nghe thấy cái biệt danh đó liền cáu tiết, "Rốt cuộc cô định làm cái trò trống gì? Nếu không thì cô mua vé vào cửa đi, cô mà quậy phá là ta có quyền giết cô đấy. Tình huống này là sao đây hả?"
"Ta phải nhanh chóng thuyết phục ngươi chứ sao!" Giang Nhược Tuyết đập bàn cái rầm, "Ta mà không thuyết phục được ngươi thì ta tiêu tùng!"
"Thế thì cô nói đi!" Địa Hầu cũng hết kiên nhẫn. Gã ngả người ra sau, lại vắt hai chân lên bàn, "Cô cứ lượn qua lượn lại trước mặt ta thế này, thì ta tự nhiên bị thuyết phục chắc?"
"Được, ta nói. Ta muốn mượn 'Cửa' của ngươi để lên 'Đoàn Tàu'."
"Đù..." Đôi chân Địa Hầu vừa mới gác lên bàn lập tức rớt cái uỵch, bản thân gã cũng suýt nữa té nhào.
Gã biết bên ngoài đang rất loạn, thậm chí cả "Thiên Ngưu" cũng đã phát thông báo trên loa phát thanh. Gã vốn định "cháy nhà hàng xóm bình chân như vại", ai dè đám "Người Tham Gia" này lại lôi cái cớ "làm phản" ra để đe dọa gã.
"Sau đó chúng ta sẽ xông lên 'Đoàn Tàu', quậy cho cái chỗ đó tưng bừng..."
"Cô từ từ đã, từ từ đã!" Địa Hầu cuống cuồng giơ tay ngắt lời Giang Nhược Tuyết, "Mẹ nó... Ta cứ tưởng đây là một vụ cướp của tống tiền, hóa ra các người thật sự chán sống rồi..."
"Cướp của tống tiền cái nỗi gì?" Giang Nhược Tuyết chau mày gắt, "Ta muốn làm phản!"