Huyền Vũ đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy tình cảnh trước mắt có chút kỳ quặc.
Ngoại trừ cái xác bị mình vặn cổ lúc nãy, chỉ còn gã đàn ông thấp lùn béo phệ đang quỳ một chân ở đằng kia.
Vương Bát cố gắng giữ tỉnh táo, từ từ ngồi bệt xuống đất, ngước nhìn người đàn bà mang bộ dạng vũ trụ bao la trước mặt.
Một lát sau, trên khuôn mặt béo nọng của hắn nặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Cười...?" Huyền Vũ tỏ vẻ khó hiểu, "Tại sao ngươi lại cười?"
"Tiếng sáo vừa rồi thú vị thật đấy." Vương Bát thều thào, "Chưa bao giờ tôi được nghe một kế hoạch đơn giản, bạo lực mà lại thú vị đến thế."
"Nhưng chúng có vẻ bỏ trốn hết rồi." Huyền Vũ lại nói, "Chỉ bỏ lại mình ngươi ở đây, ngươi định làm thế nào?"
"Đằng nào thì tôi cũng chẳng sống nổi." Vương Bát thều thào, "Có thể chứng kiến cảnh 'Thần Thú' đổi ngôi ngay tại đây, đã là phúc ba đời rồi."
"Đổi ngôi đâu phải chuyện dễ..." Huyền Vũ khẽ đáp, "Cả 'Đào Nguyên' này hiếm ai mạnh hơn ta, ngay cả Bạch Hổ và Chu Tước cũng không phải đối thủ."
"Ý cô là... nếu chúng tôi ra tay, thì Chu Tước và Bạch Hổ còn dễ xơi hơn cô à." Vương Bát cười nhạt, "Đúng thế không?"
Huyền Vũ dường như nhận ra mình lỡ lời, bèn lắc đầu, khiến mái tóc dài xõa tung cũng đung đưa theo: "Ta không có ý đó."
Vừa dứt lời, Huyền Vũ bỗng cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng quen thuộc từ cách đó không xa. Cô ta quay ngoắt lại, chằm chằm nhìn vào góc khuất của một tòa nhà thấp tầng, đứng ngây ra đó.
Một lúc sau, cô ta thế mà lại bất giác lùi lại một bước.
Một bóng dáng nhỏ thó đen kịt, lấp lánh như bầu trời sao vũ trụ bao la, đang từ từ hiện ra giữa cuộn khói dày đặc.
Nhìn kỹ lại, bóng người ấy hoàn toàn không bước đi trên mặt đất, mà đang lơ lửng bay ra.
Hai tay cậu ta giang rộng sang hai bên, phía trước ngực còn lơ lửng một vòng tròn quái dị. Trông cậu ta hệt như một vị thần vừa giáng trần.
Huyền Vũ nhìn cậu bé với ánh mắt tò mò, dường như đang đánh giá xem lai lịch của người trước mặt ra sao.
"Huyền Vũ, buông vũ khí xuống, tận hưởng việc sát..." Kẻ đó ngập ngừng, "À không, tận hưởng việc tàn sát."
Một giọng nói hư ảo, phiêu diễu tương tự vang lên từ người kẻ đó, khiến Huyền Vũ càng thêm khó hiểu mà nghiêng đầu.
...
Trong những tòa nhà thấp tầng phía sau lưng Khương Thập, hầu hết các thành viên đội "Mèo" đều đang núp bên cửa sổ, rón rén quan sát diễn biến.
Họ đã tụ tập lại các tòa nhà này ngay sau khi nghe thấy tiếng sáo lúc nãy.
Đó là một hiệu lệnh cực kỳ ngắn gọn, tóm gọn trong một câu:
"Đội 'Mèo' khẩn cấp né tránh giao tranh, dồn toàn bộ niềm tin vào 'Thập'."
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bóng lưng đen kịt của Khương Thập. Tuy bề ngoài Khương Thập có vẻ không sao, nhưng La Thập Nhất thì đã vã mồ hôi hột.
"Hy vọng Thập ca bây giờ không thấy đau..." La Thập Nhất tái mặt lẩm bẩm.
"Yên tâm đi, Thập Nhất ca." "Na Di" Mã Thập Nhị nói chen vào, "Cậu mệt đến bơ phờ thế này rồi, chứng tỏ nỗi đau của Thập ca chắc chắn đã bị 'Vong Ưu' hóa giải hết."
"Cũng có lý..." La Thập Nhất gật gù như kẻ mất hồn, nhưng chợt nhận ra có gì đó cấn cấn, liền vặc lại, "Anh mới bơ phờ ấy."
Tống Thất quan sát cuộc đối thoại giữa Huyền Vũ và Khương Thập, rồi quay lại ra lệnh cho "Na Di" Mã Thập Nhị, "Trệ Không" Ngô Thập Tam và "Xuyên Toa" Thôi Thập Tứ sẵn sàng tung toàn lực ‘Tiếng vọng’ bất cứ lúc nào.
Thấy vậy, Cảnh sát Lý cũng vội bước đến bên cửa sổ, đút tay phải vào túi quần.
Lúc này, chỉ có duy nhất Tô Thiểm tách khỏi nhóm, đứng một mình trên sân thượng. Cô cúi nhìn cảnh tượng đáng kinh ngạc bên dưới.
Trạng thái hiện tại của Khương Thập giống hệt Huyền Vũ, cả hai người đều tỏa ra những "Gợn sóng" lấp lánh của "Bất diệt".
Chỉ khác là "Gợn sóng" của "Bất diệt" trên người Huyền Vũ mạnh mẽ hơn Khương Thập gấp ngàn lần, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
"Gợn sóng" của ả cuộn trào như những cơn sóng biển khổng lồ, lấy Huyền Vũ làm tâm điểm lan tỏa ra xung quanh. Có những gợn sóng như chực chờ va vào nhau, vừa hùng vĩ vừa dữ dội, tưởng chừng như không bao giờ cạn kiệt.
Ngược lại, "Gợn sóng" trên người Khương Thập chỉ như những giọt nước nhỏ rơi xuống mặt ao, tạo thành những vòng sóng lăn tăn lan tỏa yếu ớt. Những "Gợn sóng" này tuy dịu êm, mong manh nhưng lại có nguy cơ tan biến bất cứ lúc nào.
Bốn chữ "Sức tàn lực kiệt" lập tức hiện lên trong đầu Tô Thiểm. Cô không biết kế hoạch cuối cùng mà nhóm Tống Thất vạch ra là gì, chỉ biết rằng cậu bé Khương Thập sẽ không trụ được lâu nữa.
Có thể là ba phút, cũng có thể là ngay giây tiếp theo, mọi "Gợn sóng" trên người cậu bé này sẽ tiêu tan, và cậu sẽ ngã quỵ xuống đất, vĩnh viễn không thể gượng dậy nổi.
Tô Thiểm căng mắt nhìn kỹ hơn. Ngoài "Bất diệt" tự phát ra từ bản thân, quanh người Khương Thập còn có vài "Gợn sóng" kỳ lạ khác vờn quanh.
Ở vòng ngoài cùng là một "Gợn sóng" cực mạnh mang tên "Vong Ưu". Nó hô ứng nhịp nhàng với "Bất diệt", nhưng sức mạnh đi kèm cũng mang theo sự chông chênh, như chực chờ sụp đổ.
Bên trong đó, dưới chân Khương Thập đang đạp lên "Trệ Không", còn vòng tròn lơ lửng trước mặt cậu không chỉ chứa "Trệ Không" mà còn có cả "Xuyên Toa".
Hàng loạt "Gợn sóng" xoay quanh Khương Thập một cách vừa hỗn loạn vừa có trật tự, hệt như những vệ tinh xoay quanh quỹ đạo độc lập của mình.
Huyền Vũ cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò, cất tiếng hỏi: "Ngươi là ai?"
"Ta là người đến để thay cô canh giữ luật lệ." Khương Thập điềm nhiên đáp, "Có ta ở đây, cô có thể an lòng nhắm mắt xuôi tay rồi."
Huyền Vũ nghe câu này rõ ràng không hiểu lắm. Kẻ trước mặt tuy giống hệt mình, nhưng cớ sao lại đòi thế chỗ mình?
"Ngươi nói muốn thay thế ta... Ngươi lấy bản lĩnh gì để làm được việc đó?"
"Huyền Vũ, ta mạnh hơn cô rất nhiều." Khương Thập khẳng định, "Thậm chí còn mạnh hơn cả vị Bồ Tát mà cô hằng tôn sùng."
"To gan." Huyền Vũ gầm lên, "Ngươi dám nhận mình bề trên Bồ Tát?"
"Ngươi mới to gan!!" Khương Thập hừ lạnh, "Ngươi lấy tư cách gì mà nghi ngờ ta?"
Không rõ Huyền Vũ bị chọc tức hay lòng hiếu thắng trỗi dậy, cô ta lập tức giơ cánh tay trái duy nhất lên không trung. Một quả tim bất thình lình xuất hiện trong tay cô ta.
Khương Thập sững sờ. Cậu định đưa tay sờ lên ngực mình, nhưng chợt nhớ ra lồng ngực mình từ lâu đã chẳng còn trái tim nào nữa.
Vậy thì quả tim kia là của ai...?
Vương Bát đứng cạnh lập tức nhíu mày, tay trái còn lại vội vàng ôm chặt lấy ngực mình.
"Bát ca..." Khương Thập khựng lại, khuôn mặt không ngũ quan quay về phía Vương Bát.
"Đừng để ý đến tôi..." Vương Bát nghiến răng chịu đựng, "Cứ làm việc của cậu đi, tôi đằng nào cũng..."
Lời chưa dứt, Huyền Vũ đã bóp nát quả tim trong tay. Máu từ quả tim túa ra như thể bọt biển ngậm nước bị bóp mạnh, bắn tung tóe ra xung quanh.
Vương Bát há hốc miệng, đôi mắt trợn trừng lập tức mất đi sinh khí.
Hắn thậm chí không kịp để lại lời trăn trối, cứ thế lặng lẽ bỏ mạng trong tay Huyền Vũ.
"Bát ca... Anh đi thanh thản nhé." Khương Thập trầm ngâm một giây, rồi quay lại nói với Huyền Vũ, "Huyền Vũ... Đúng là những thủ đoạn thấp hèn..."
"Thấp hèn...?" Huyền Vũ ném quả tim nát bươm xuống đất, thắc mắc hỏi lại, "Vậy ý ngươi thì sao?"
Khương Thập nghe vậy liền từ từ quay đầu nhìn thi thể Lạc Thập Ngũ nằm dưới đất.
Sau đó, cậu chỉ tay về phía cái xác, môi hơi mấp máy——
"Tim, đến đây."