"Xem ra mọi chuyện khá suôn sẻ." Hắc Dương đưa mắt lướt qua những người đứng đầu các đội ngũ trước mặt.
Gồm có: ông lão vô danh, Lão Đặng, Dì Đồng, cộng thêm ba đội của Yến Tri Xuân, Giang Nhược Tuyết và Lão Tôn vừa mới đến. Vậy là trong số bảy đội theo dự kiến, đã có sáu đội có mặt đông đủ.
"Không thể chờ đội cuối cùng được nữa." Hắc Dương dứt khoát, " 'Người Tham Gia' chuẩn bị sẵn sàng 'Niềm tin', chúng ta xuất phát. Các 'Con Giáp' cứ tự nhiên."
Mấy "Con Giáp" nghe vậy liền đưa mắt nhìn nhau, rồi nhanh chóng tản ra hành động riêng.
"Sao thế này...?" Lão Tôn quay sang hỏi Yến Tri Xuân, "Sao lại thiếu mất một đội? Em gái, ai chưa đến vậy?"
Yến Tri Xuân cũng cảm thấy tình hình có vẻ đi chệch quỹ đạo so với dự tính, vội vàng đáp: "Đáng lẽ phải còn hai đội nữa mới đúng, họ chắc chắn vẫn còn sống. Một đội của Tiêu Tiêu, một đội của Châu Mạt."
"Người đâu?! Sao còn chưa vác mặt tới?!" Lão Tôn sốt ruột, "Đường đi thẳng tắp thế này, sao không đến đi chứ!"
Đang lúc mọi người bàn tán xôn xao, bỗng thấy Châu Mạt dẫn theo một nhóm người hối hả chạy tới từ đằng xa.
"Chậc, mẹ kiếp... Bị mấy thằng 'Cấp Nhân' ngáng đường..." Châu Mạt chạy đến nơi, thở dốc, "Giờ thì dọn dẹp sạch sẽ rồi, yên ổn rồi."
Thấy Châu Mạt xuất hiện, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nhìn kỹ lại, nhóm người chạy tới này đâu phải là đội "Cực Đạo"?
Đó là những thành viên khét tiếng của đội "Mèo": Tiền Ngũ, Châu Mạt, Bạch Cửu, La Thập Nhất. Đi cùng họ còn có Cảnh sát Lý và Tô Thiểm.
Thấy mọi người trố mắt nhìn mình, Châu Mạt đành lắc đầu giải thích: "Gặp chút trục trặc, bên 'Cực Đạo' đụng trúng 'Cửa tử', nên đành để 'Mèo' qua cửa vậy."
"Đến được là tốt rồi." Yến Tri Xuân nói, "Vậy bây giờ chỉ còn..."
Dù không được tận mắt chứng kiến, mọi người cũng lờ mờ đoán được nhóm của Tiêu Tiêu, Lâm Cầm và Trịnh Anh Hùng chắc chắn đã gặp rắc rối lớn.
Ngay cả khi thoát nạn ở bên ngoài, bước lên "Đoàn Tàu" vẫn có nguy cơ mất mạng như thường.
E rằng đội ngũ đó đã toàn quân bị diệt rồi.
Giang Nhược Tuyết quay sang Châu Mạt cằn nhằn: "Cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau dùng 'Truyền Âm' hỏi xem tình hình thế nào đi chứ, giữ cô lại làm cảnh à?"
"Chậc, con khốn này bớt lải nhải đi, dùng được thì tao đã dùng mẹ nó từ lâu rồi." Châu Mạt nhăn mặt cáu bẳn, "Ở cái chốn quỷ quái này, mọi loại 'Tiếng vọng' đều tịt ngòi hết rồi."
"Không dùng được 'Tiếng vọng' sao?" Đám "Người theo Cực Đạo" hoang mang tột độ.
Vũ khí duy nhất để họ dám thách thức "Đoàn Tàu" chính là ‘Tiếng vọng’. Nếu không thể kích hoạt ‘Tiếng vọng’, lấy gì mà chống chọi với bọn "Con Giáp"?
"Vẫn có thể dùng được..." Yến Tri Xuân đột ngột lên tiếng.
Châu Mạt nghe vậy liền quay sang nhìn cô: "Chậc, làm thế nào?"
"Tôi..." Yến Tri Xuân ngập ngừng, lời đã đến cửa miệng nhưng lại nghẹn lại.
Theo những gì Sở Thiên Thu từng nói, chỉ cần có niềm tin mãnh liệt rằng mình đã sở hữu ‘Tiếng vọng’ là được.
Nhưng một khi nói toạc điều này ra, đối với những người có tiềm thức yếu bóng vía, nó sẽ phản tác dụng, biến thành "Vĩnh viễn không thể Tiếng vọng". Bởi lẽ họ sẽ rơi vào trạng thái tâm lý "Hoang mang, không chắc chắn".
Đầu óc cô hoạt động hết công suất —— Rốt cuộc hồi đó Tề Hạ làm cách nào để tất cả mọi người đều có thể kích hoạt ‘Tiếng vọng’ một cách ổn định?
"Đúng rồi... Trịnh Anh Hùng..." Yến Tri Xuân giật mình, chợt nhớ ra cái "Quả chuông" biết đi này.
Chỉ cần thằng bé phán một câu là ai đó có ‘Tiếng vọng’, thì người đó chắc chắn sẽ dùng được.
Ngặt một nỗi, Trịnh Anh Hùng lại đi cùng đội với Tiêu Tiêu, cộng thêm cái cô nàng tự xưng là "Kích Phát" Lâm Cầm kia nữa. Đến giờ họ vẫn bặt vô âm tín.
Lẽ nào bây giờ đành bó tay chịu trói sao?
"Tất cả đều không dùng được 'Tiếng vọng' à?" Giang Nhược Tuyết từ từ bước tới, "Đến cả tôi còn chẳng biết 'Tiếng vọng' của mình có còn hay không nữa, để tôi thử xem!"
Nói đoạn, cô ta vươn tay ra, nắm chặt lấy tay Yến Tri Xuân.
"Tri Xuân, cô đang nghĩ gì vậy?" Giang Nhược Tuyết hỏi.
"Tôi..." Yến Tri Xuân thở dài, "Tôi đang nghĩ cách làm sao để mọi người có thể sử dụng 'Tiếng vọng' một cách ổn định."
"Được." Giang Nhược Tuyết gật đầu, "Tri Xuân, cô phải nắm rõ logic của chuyện này... Bây giờ, chỉ cần cô nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, cô sẽ nhìn thấy người có thể giúp cô giải quyết vấn đề này."
Yến Tri Xuân thừa hiểu năng lực của Giang Nhược Tuyết, bèn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, vài giây sau thì mở ra. Nhưng đập vào mắt cô vẫn là Giang Nhược Tuyết.
Nghĩ lại cũng phải... Giang Nhược Tuyết đang đứng chình ình ngay trước mặt, mở mắt ra thì sao mà thấy người khác được?
"Cái này..." Yến Tri Xuân hơi đực mặt ra, "Nhược Tuyết... 'Tiếng vọng' của cô thực sự vẫn còn tác dụng chứ?"
"Ờm..." Giang Nhược Tuyết cười gượng gạo, "He he, tôi cũng không biết nữa... Hoàn toàn chẳng có cảm giác gì cả."
"Tôi thấy cô nên..."
Yến Tri Xuân định nói gì đó, nhưng chợt khựng lại, bởi vì cô phát hiện ra trong tầm nhìn của mình không chỉ có Giang Nhược Tuyết, mà còn có cả Tô Thiểm đang đứng cách đó không xa.
Người phụ nữ xa lạ này xuất hiện ở đây với mục đích gì...?
"Khoan đã... lẽ nào cô ta...?"
Yến Tri Xuân buông tay Giang Nhược Tuyết ra, bước tới chỗ Tô Thiểm, cất tiếng hỏi: "Chị ơi, 'Tiếng vọng' của chị là gì vậy?"
"Tôi là... 'Linh Thị' (Nhìn thấu)..."
Nghe câu trả lời, hai mắt Yến Tri Xuân từ từ mở to. Đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là sự sắp đặt của "Nhân Quả"?
Không rõ Giang Nhược Tuyết ăn may hay thực sự đã thi triển năng lực thành công, mà cách giải quyết vấn đề lại tình cờ bày ra ngay trước mắt cô thế này.
"Chị ơi! Em có chuyện này muốn nhờ chị giúp..." Yến Tri Xuân kéo Tô Thiểm ra một góc, thì thầm to nhỏ với vẻ đầy bí hiểm.
Lão Tôn quay đầu lại, nhìn một lượt những đồng đội đã có mặt, ánh mắt bất giác dừng lại ở ông lão vô danh.
Lão Tôn tự cho mình là trung tâm giao tiếp của "Cực Đạo", ngoại giao cực kỳ rộng, thế mà hình như lão chưa từng ném cho ông cụ này một câu hỏi thăm nào.
"Chào ông cụ." Lão Tôn lân la bắt chuyện, "Trông cụ xương cốt còn cứng cáp gớm nhỉ."
"À, ừ cậu thanh niên." Ông lão gật gù, "Cả đời làm lụng chân tay vất vả, không cứng cáp sao được?"
"Cụ làm nghề gì thế?"
"Trồng trọt." Ông lão đáp, rồi lại lắc đầu, "À không, bây giờ là Nghiên cứu viên rồi."
"Á chà chà, nghe oai phong lẫm liệt thế." Lão Tôn trêu chọc, "Đá chéo sân ác phết nhỉ, bước nhảy vọt cũng xa gớm."
"Ừ..." Ông lão bỗng quay sang nhìn Lão Tôn với vẻ mặt bí hiểm, "Tôi chỉ mong cái vụ này nhanh nhanh chóng chóng kết thúc đi, tôi còn phải về nghiên cứu tiếp."
"Nghiên cứu cái gì cơ?"
"Nghiên cứu 'Tiến hóa'." Ông lão giơ một ngón tay lên, chỉ vào ngực mình, "Này cậu thanh niên, cậu bảo con người chúng ta... là từ giống gì tiến hóa thành?"
"Cái quái gì cơ...?" Lão Tôn nghe mà lú luôn, "Cụ ở cái xó xỉnh rách nát này... mà còn đòi nghiên cứu Thuyết Tiến Hóa á?"
"Đúng vậy... Sắp rồi... Sắp có thành quả rồi." Ông lão gật gù đắc ý, "Tôi nhớ lúc mình sắp đào được một thứ cực kỳ quan trọng, chớp mắt một cái đã thấy mình đứng trơ trọi trên đường phố rồi. Giờ tôi sốt ruột lắm."
Dù mới chỉ nói dăm ba câu, Lão Tôn đã kết luận ngay ông cụ này đầu óc có vấn đề, bèn quyết định không rây dưa thêm nữa.
Mặc xác lão nghiên cứu cái khỉ khô gì, miễn không gây nguy hiểm cho tập thể là được.
Sau một hồi to nhỏ bàn bạc với Yến Tri Xuân, Tô Thiểm liên tục gật đầu, rồi quay lại dõng dạc tuyên bố với mọi người: "Thưa các vị... Bây giờ tôi có một chuyện cần thông báo cho tất cả cùng biết."