Chương 1223: Nội ứng ngoại hợp

THẬP NHẬT CHUNG YÊN / 10 NGÀY TẬN THẾ

9 lượt đọc · 2,440 từ

Trương Sơn càng nghe càng thấy tình hình có vẻ sai sai, hàng loạt nghi vấn bắt đầu nảy sinh trong đầu anh.

"Khoan đã... Lão Nhiếp." Trương Sơn ngắt lời, "Ký ức của Thanh Long và Thiên Long là ý gì? Cứ cho là những gì anh nói đều đúng, thì tại sao ký ức của hai kẻ đó lại lơ lửng trên trời? Chúng cũng từng chết à?"

"Tôi không rõ." Gã đàn ông lắc đầu, "Nhưng người ta đồn đại như vậy."

"Nói vậy nghĩa là một ngày nào đó... tất cả mọi người ở đây sẽ dần dần nhớ lại mọi chuyện từng xảy ra ở 'Vùng Đất Cuối Cùng'?" Trương Sơn khó hiểu vặn lại, "Anh bảo 'Lý trí sẽ sụt giảm nghiêm trọng', điều đó đồng nghĩa với việc tất cả sẽ sở hữu 'Gợn sóng' mạnh mẽ hơn và khôi phục toàn bộ ký ức khi đứng ở nơi này sao?"

"Thành thật mà nói..." Gã đàn ông đáp với vẻ mặt nặng nề, "Tôi thực sự không biết... Toàn bộ chuyện này rốt cuộc là một kế hoạch hoàn hảo, hay chỉ là... một giấc mộng viển vông."

"Đến anh còn không biết... thì lấy tư cách gì mà tự ý quyết định tống cổ tôi đi?"

"Thế nên tôi mới bảo đây là một ván cược. Tôi cược rằng việc đưa cậu ra ngoài sẽ giúp cậu sống sót đến cuối cùng, và một ngày nào đó cậu sẽ nhớ lại tất cả chúng tôi."

Nỗi tuyệt vọng lại một lần nữa hiện rõ trong ánh mắt gã đàn ông.

Gã lặng lẽ nhìn xuống phía dưới, giọng nói từ đầu đến cuối vẫn thì thào.

Chẳng rõ gã sợ có người nghe lén được bí mật động trời này, hay sợ làm phiền đến giấc ngủ vốn dĩ chẳng hề tồn tại của những người xung quanh.

"Cái vụ này nghe thối quái chịu được..." Trương Sơn gãi đầu, định bật lại vài câu, nhưng vốn dĩ ăn nói vụng về, chẳng biết lý luận thế nào, đành hỏi, "Lão Nhiếp, anh cũng thừa biết thứ quan trọng nhất đối với tất cả chúng ta là gì rồi đấy? Có phải là cái thứ 'Gợn sóng' chết tiệt kia không?"

"Tôi hiểu ý cậu." Gã đàn ông nhìn đám đông bên dưới, gật đầu, "Thứ quan trọng nhất đối với chúng ta chưa bao giờ là 'Gợn sóng', mà là 'Ký ức'. 'Hóa Gợn sóng' đối với nhiều người thực chất chỉ là một phương tiện để bảo tồn 'Ký ức' mà thôi."

"Chuẩn cmnr!" Giọng Trương Sơn bắt đầu trở nên gay gắt, "Nếu thực sự như lời anh nói, ký ức của tất cả chúng ta đều đang..."

Anh ngước nhìn bầu trời, vẫn cảm thấy chuyện này quá hoang đường: "...đều đang lơ lửng trên trời, thế thì cái thằng quái nào lại dở hơi đi giăng một cái 'Bức rèm ngăn cách' để cản trở chúng ta lấy lại ký ức? Giờ thì ai nấy đều phải vắt óc tìm cách 'Hóa Gợn sóng' để giữ lấy ký ức, làm thế chẳng phải tự mua dây buộc mình, tự làm khó đường tẩu thoát của chúng ta sao?"

Gã đàn ông vuốt vuốt sống mũi, bóc một lớp vảy máu khô, điềm nhiên đáp: "Biết đâu... là để chúng ta không phát điên thì sao?"

"Lý do vớ vẩn..." Trương Sơn lắc đầu quầy quậy, "Nhận lại một đống ký ức khổng lồ thì sẽ phát điên... Thế cái việc chết đi sống lại hết lần này đến lần khác không làm người ta phát điên chắc?"

"Tôi nghĩ kẻ có khả năng làm được chuyện động trời này... hẳn phải có tính toán riêng của mình." Gã đàn ông đăm chiêu, "Có thể hắn cho rằng thời điểm hiện tại chưa thích hợp để chúng ta nhận lại ký ức, hoặc thứ hắn thực sự muốn ngăn chặn hoàn toàn không phải là ký ức của chúng ta... Tôi không thể nào đoán thấu được tâm tư của hắn."

"Lão Nhiếp, tôi cá là anh bị thằng đó lừa cmnr... Cái giao dịch của hắn nghe thủng lỗ chỗ, chưa kể lại còn dính líu đến quá nhiều yếu tố..." Trương Sơn giơ ngón tay ra đếm, "Thứ nhất, anh phải đảm bảo tôi sống nhăn răng đến cái gọi là 'Cuối cùng' của hắn; Thứ hai, cái thằng giăng rèm đó phải chết ở phút chót; Thứ ba, cái 'Bức rèm' của hắn phải thực sự bốc hơi hoàn toàn; Thứ tư, tôi phải 'Hóa Gợn sóng' ở mức độ sâu nhất để nhớ lại tất cả các người..."

"Đúng, chính xác là như vậy." Gã đàn ông xác nhận.

"Và điều kiện tiên quyết của tất cả những chuyện này, là phải xây dựng dựa trên cái tiền đề hoang đường 'Ký ức của chúng ta đang lơ lửng trên trời'." Trương Sơn lắc đầu, "Tôi quái đồng ý, cái kế hoạch này chẳng khác nào đi trên dây thép giăng qua vực thẳm, ngay từ bước đầu tiên đã chực chờ rơi xuống vực rồi."

Gã đàn ông ném lớp vảy máu trong tay xuống núi xác dưới chân, quay sang nhìn Trương Sơn: "Chúng ta hết đường chọn rồi."

"Ý anh là..."

"Tự cậu cũng thấy đấy, chúng ta đã bước vào giai đoạn 'Đếm ngược đến lúc sụp đổ'."

Gã đàn ông thở dài một tiếng não nề, chỉ tay xuống những người đang vạ vật hai bên đường dưới chân núi xác: "Cậu nghĩ anh em chúng ta còn trụ được bao lâu nữa? Dù quân số đông đảo đến mấy, có thể câu giờ thêm vài chu kỳ, nhưng lý trí của chúng ta sẽ không cho phép điều đó."

Trương Sơn men theo hướng tay của gã đàn ông nhìn xuống. Từng tấc đất của thành phố này đều bị nhuộm đen bởi thứ máu tanh tưởi, trên khuôn mặt mỗi người đều hằn sâu sự rệu rã tột độ.

Họ thậm chí chẳng còn sức để mai táng cho đồng đội hay lo liệu cho hậu sự của chính mình. Họ chỉ biết mang sinh mạng ra đặt cược trên bàn cờ sinh tử.

"Hiện tại, trước mắt tôi chỉ có hai con đường." Gã đàn ông vỗ vai Trương Sơn, "Con đường thứ nhất: Đưa cậu thoát khỏi đây, sau đó tôi sẽ dẫn dắt toàn bộ 'Binh lính Gợn sóng' tử chiến đến cùng."

"Thế con đường thứ hai là gì?" Trương Sơn gắt gỏng hỏi.

"Con đường thứ hai: Cậu ở lại đây, và tất cả chúng ta cùng nhau chết chung."

Trương Sơn há miệng định nói, nhưng rồi lại im bặt một hồi lâu.

Anh cảm thấy mình không thể rặn ra được nửa lời.

"Cả hai chúng ta đều nhìn thấy rõ kết cục mà." Gã đàn ông cười gượng, hàm răng trắng ởn nổi bật giữa màn đêm tăm tối, "Hai con đường này đều không dẫn đến 'Chiến thắng', mà chỉ le lói một tia 'Hy vọng'. Việc duy nhất tôi có thể làm là trao tia 'Hy vọng' đó cho người khác mang đi. Dẫu sao chiến tranh chưa bao giờ là chuyện của một cá nhân, tôi chỉ có thể làm theo lời kẻ đó, phóng tầm mắt ra xa hơn, xa hơn nữa."

Trương Sơn nuốt nước bọt cái ực, rốt cuộc vẫn không tìm được lý lẽ nào để bật lại.

Anh không hiểu mình đang cố chấp bám víu vào cái gì. Cứ ngoan cố ở lại đây thì đường nào chả chết. Nhưng bắt anh vứt bỏ lại toàn bộ chiến hữu để đến một thành phố xa lạ... thì cái kiểu đó hoàn toàn không phải phong cách của anh.

"Lão Nhiếp..." Một lúc lâu sau, Trương Sơn mới hoàn hồn, lên tiếng hỏi, "Cái thằng mà anh kể... hắn tính ban cho tôi thân phận mới kiểu quái gì?"

"Hắn bảo hắn có thể ngầm giao dịch với bọn 'Thượng tầng' ở đây." Gã đàn ông thành thật đáp, "Vào một lần tái sinh nào đó, cậu sẽ không xuất hiện trong phòng của tôi nữa, mà sẽ tỉnh dậy ở một căn phòng hoàn toàn xa lạ. Bước ra khỏi cửa, cậu sẽ không còn nhìn thấy thành phố của chúng ta nữa..."

"Đù." Trương Sơn bất lực lắc đầu, nặn ra một nụ cười phức tạp, "Chúng ta bán sống bán chết chém giết bọn 'Thượng tầng' ở đây, vậy mà cái thằng đó lại có thể đi đêm giao dịch với chúng... Hắn cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì mà anh tin sái cổ thế?"

"Là 'Thân phận'." Gã đàn ông đáp.

"Thân phận...?"

"Nếu là một 'Người Tham Gia' bô bô mấy lời này, tôi đã vả cho rơi răng rồi." Gã đàn ông cười khổ lắc đầu, "Nhưng khốn nỗi, kẻ nói ra những lời đó lại là một 'Con Giáp'."

Trương Sơn nghe vậy liền trợn tròn mắt.

"Đến tôi còn thấy khó tin mà." Gã đàn ông gãi đầu, "Con Địa Long ở mạn Bắc báo cho tôi biết có người muốn gặp. Thế là vào ngay giờ tan ca của bọn 'Con Giáp', qua Cổng Dịch Chuyển, tôi đã diện kiến con Bạch Dương đó."

"Vậy ra đây thực chất là một màn... Nội ứng ngoại hợp?" Trương Sơn cau mày hỏi.

— Hết Chương 1223 —