Chương 1278: Rạn Nứt Song Sinh

THẬP NHẬT CHUNG YÊN / 10 NGÀY TẬN THẾ

10 lượt đọc · 2,350 từ

"Không sao đâu." Địa Kê chớp mắt với Địa Hầu, "Anh không cần phải tự ti về ngoại hình của mình đâu."

"Đù, tôi tự ti á? Trước khi gặp hai người tôi vẫn bình thường mà, bây giờ thì tôi sắp tự ti thật rồi đấy." Địa Hầu xua tay, "Sau khi ra ngoài tôi sẽ cạo râu chải đầu rửa mặt, bây giờ có thể nói ít lại được không?"

Nói xong, gã tằng hắng giọng rồi khạc một bãi đờm xuống đất.

Địa Kê có cảm giác chuyện này không đơn giản chỉ là cạo râu rửa mặt.

Lời vừa dứt, hai "Cấp Thiên" lại lao vào tấn công.

Trong phòng đột nhiên bay qua vài khối quặng đá lớn nhỏ, trên người hai "Cấp Địa" cũng bị những sợi dây leo mỏng mảnh quấn lấy.

Mọi người lao vào đánh giáp lá cà. Cặp thiếu niên thiếu nữ trước mặt tuy trông gầy gò ốm yếu, nhưng từng chiêu thức ra đòn lại như đã qua rèn luyện. Rất nhanh, Địa Kê bị đánh ngã xuống đất, Địa Hầu cầm cự được một lúc cũng bị đánh bay ra ngoài.

"Đù..." Địa Hầu lộn một vòng đứng dậy từ dưới đất, "Hình như chúng mạnh hơn lúc nãy một chút rồi..."

Địa Kê cũng đứng dậy vào lúc này, cô ta quan sát trạng thái của hai "Cấp Thiên" đó, cảm thấy "Khích Nộ" đã tích lũy đến một mức độ nhất định, liền nhìn về phía Địa Hầu, chớp mắt ra hiệu.

Địa Hầu gật đầu, hắng giọng nói với hai "Cấp Thiên" trước mặt: "Này, hai người rốt cuộc có làm được không vậy? Thiên Hầu, khoan hãy nói đến 'Song Sinh Hoa' mà cô căn bản không biết dùng, cô mang 'Nguyên Vật' và 'Phong Trưởng' (Phát triển mạnh mẽ), cộng thêm 'Xảo Vật' và 'Mậu Mộc' (Cây cối rậm rạp) của Thiên Kê... Mấy kỹ năng này nghe có vẻ bổ trợ cho nhau, sao lúc đánh nhau lại cứ như đang đùa giỡn vậy? Nhiều 'Tiên Pháp' thế mà nãy giờ chẳng làm chúng tôi bị thương nặng chút nào."

"Vừa rồi là do chúng tôi khinh địch..." Thiên Hầu nói, "Tiếp theo sẽ không vậy nữa... Phải không?"

Cô ta nhìn sang Thiên Kê, lại thấy sắc mặt Thiên Kê vẫn luôn không được tốt lắm. Cậu ta nhìn chằm chằm vào mắt Địa Hầu, dường như đang e ngại điều gì đó.

"Thiên Kê, 'Đòn Sát Thủ' của anh còn không tung ra sao?" Thiên Hầu nói, "Hai người này không dễ đối phó đâu... Trên người chúng dường như..."

Thiên Hầu cảm thấy đánh nhau với hai người này có sự bực bội khó hiểu, con Địa Kê đó chỉ cần chạm vào mình là sẽ làm rối loạn "Niềm Tin" của mình, còn con Địa Hầu kia lại dường như có thể phán đoán trước "Tiên Pháp" mình sắp sửa sử dụng để né tránh.

Dù là người chậm chạp đến mấy, lúc này cũng cảm thấy hai "Cấp Địa" này có điểm bất thường. Chúng rõ ràng mang theo một loại "Tiên Pháp" vô hình nào đó.

Nhưng "Cấp Địa" làm sao có thể qua mặt mọi người mang "Tiên Pháp" lên "Đoàn Tàu"?

Lẽ nào bao nhiêu năm qua từ "Cấp Nhân" lên "Cấp Địa", chưa từng có ai phát hiện ra sự khác thường trên người chúng sao?

" 'Đòn Sát Thủ' của tôi... Bây giờ..." Thiên Kê vẫn mang vẻ mặt khó xử, "Thiên Hầu, hay là cô giải trừ 'Song Sinh Hoa' trước đi..."

"Giải trừ 'Song Sinh Hoa'... Anh có ý gì?" Thiên Hầu nhíu mày nói, "Anh chê tôi bị thương nhiều liên lụy đến anh sao?"

"Không phải ..." Thiên Kê nghe vậy cũng có chút tức giận, "Tôi cũng bị thương, đồng thời phản hồi lên người cô rồi. Điều này có nghĩa là chúng ta đang chịu sát thương gấp đôi, không có lợi cho chiến đấu..."

"Lúc thi triển 'Song Sinh Hoa' anh đâu có nói như vậy!" Thiên Hầu kêu lên, "Anh nói chúng ta liên kết với nhau có thể cảm nhận rõ hơn sự dung hợp âm dương, bây giờ anh lại bảo tôi giải trừ?"

"Cô có thể tập trung vào trọng điểm được không..." Thiên Kê cũng cao giọng, "Cô không muốn đánh bại chúng sao?!"

"Ây da da da." Địa Hầu cười, "Mấy người trẻ tuổi đừng cãi nhau chứ, lúc hai người tôi mới bước vào, đến cả nói chuyện hai người cũng đồng thanh cơ mà, sao bây giờ lại tự cãi nhau thế? Chia tay tại chỗ luôn rồi à?"

Thấy Địa Hầu châm ngòi thổi gió, Địa Kê cũng cười theo: "Anh đừng có nói bậy! Tình cảm của người ta đang tốt lắm đấy, bây giờ là tim liền tim, mạng liền mạng, một người chết thì hai người cùng chết, tình cảm này sâu đậm hơn chúng ta nhiều."

"Ồ? Vậy sao?" Địa Hầu cười, "Thế là tôi hiểu lầm rồi, tôi cứ tưởng hai người họ tuyệt giao rồi cơ."

Nghe Địa Hầu và Địa Kê kẻ tung người hứng, sắc mặt Thiên Kê và Thiên Hầu càng thêm u ám.

"Nhưng mà cô bé Thiên Hầu cũng thực sự khiến người ta khó hiểu đấy." Địa Kê khoanh tay trước ngực, "Một 'Song Sinh Hoa' ngon lành như vậy, sao cô chỉ biết 'Kết nối sinh mệnh'? Diệu dụng của thứ này đâu chỉ có vậy? Chữa thương cho hai người, hay là truyền sát thương sang cho chúng tôi chẳng hạn."

"Cô..." Thiên Hầu có vẻ bị chọc tức không nhẹ, sự tức giận vốn đã khó kìm nén nay lại bùng cháy dữ dội hơn, "Các người có phải cảm thấy có thể làm chúng tôi bị thương, là có thể chiến thắng 'Cấp Thiên' rồi không?"

"Đúng vậy." Địa Kê gật đầu, "Làm cô bị thương thì có thể giết cô, bây giờ mạng của hai người lại còn nối liền với nhau, thực sự khiến chị đây đỡ tốn sức."

"Đám đàn ông già và đàn bà già mơ mộng viển vông các người thực sự khiến tôi buồn nôn..." Thiên Hầu nghiến răng nói.

Nghe câu này, Địa Hầu hít một ngụm khí lạnh, vội vàng xua tay điên cuồng với Thiên Hầu.

Thiên Hầu nhíu mày: "Sao vậy? Ông xua tay với tôi làm gì?"

"Cô bé ngốc nghếch này!" Địa Hầu căng thẳng nói, "Cô đánh giá ngoại hình của tôi thế nào cũng được, nhưng cô..."

"Câm mồm..." Gân xanh trên trán Địa Kê nổi lên, nhưng biểu cảm vẫn là nụ cười ngọt ngào, "Đồ oắt con, cô nói tôi là 'Đàn bà già'...?"

"Cô mang khuôn mặt kỳ dị thế này, sao tôi biết cô bao nhiêu tuổi?" Thiên Hầu cười giận dữ, trên khuôn mặt thanh tú đã ngập tràn sự phẫn nộ, "Bà chị già này... Dù nghĩ thế nào cũng không thể trẻ hơn tôi được phải không? Tôi muốn hỏi cô một chút, bình thường trang điểm trên lông vũ có cần bôi kem lót không?"

Địa Kê gật đầu: "Được... Tốt... Lát nữa không ai được động thủ, để tự tôi đi xé nát cái miệng của con tiểu tiện nhân này."

Lời vừa dứt cô ta liền xông lên, đánh nhau tay đôi với Thiên Hầu mà không tuân theo bất kỳ bài bản nào, hai người túm tóc nhau, có vẻ đều đã rất tức giận.

Địa Kê hoàn toàn không để ý đến hình tượng của mình, luôn miệng quát "Bà đây cho mày xem có bôi kem lót hay không", cô ta chớp thời cơ cào ba vết máu trên mặt Thiên Hầu, mặt Thiên Kê bên cạnh cũng lập tức rỉ máu.

"A!!" Cậu ta có phần hoảng hốt kêu lớn, "Thiên Hầu! Mau giải trừ 'Song Sinh Hoa' đi!"

"Anh..." Thiên Hầu vừa vật lộn với Địa Kê vừa hét lên, "Thiên Kê, cái 'Đòn Sát Thủ' đáng chết đó của anh mà còn không tung ra... Tôi nhất định sẽ kéo anh cùng chết..."

Địa Hầu đầy hứng thú nhìn hai người, sau đó nháy mắt với Thiên Kê: "Chàng trai, tôi thấy cậu nên phô diễn một chút đi."

"Ông... Ông thì biết cái gì..." Thiên Kê nghiến răng nói, "Năng lực của tôi một khi phô diễn ra thì... phiền phức to rồi..."

"Phiền phức ở đâu?" Địa Hầu nói, "Cậu muốn giải trừ 'Song Sinh Hoa' để tự cứu mình, nhưng Thiên Hầu không chịu, cậu hẳn là biết rõ đúng không? Bây giờ hai người đã không còn cách nào đồng điệu nữa rồi, cô ta phẫn nộ hơn cậu nhiều, ngay cả 'Niềm Tin' cũng bị ảnh hưởng, tiếp tục liên kết với nhau chỉ có kết quả một cộng một nhỏ hơn hai thôi."

Thiên Kê nghe vậy rõ ràng bắt đầu do dự.

— Hết Chương 1278 —