Địa Hổ đi đi lại lại trong phòng mình, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng hắn tìm rất lâu vẫn không thấy.
Hắc Dương đang bất lực nhìn hắn ở bên cạnh.
"Ông tìm cái gì vậy?" Hắc Dương mất kiên nhẫn nói, "Tìm chết à?"
"Mày quản tao làm gì?" Địa Hổ trả lời, "Mày mẹ nó liên quan gì à?"
Hai người sau đó không nói gì nữa, đều bực bội quay đầu sang một bên.
Địa Hổ lục tung thùng tủ, làm bụi bay mù mịt trong phòng, còn Hắc Dương nhìn đống thức ăn trên bàn trước mặt nhíu mày.
"Đây là «Mời tôi ăn cơm» mà ông nói?" Hắc Dương lắc đầu, "Nhạt nhẽo, tôi đi đây."
"Tìm thấy rồi!"
Địa Hổ vui vẻ hét lên một tiếng, sau đó quay người lại, để Hắc Dương nhìn thấy thứ hắn cầm trên tay.
Là một cái túi nilon trông còn khá mới.
"Cái gì vậy...?" Hắc Dương có chút không hiểu, "Ông nãy giờ tìm túi nilon?"
"Cho nên tao hỏi mày mẹ nó liên quan gì à?"
Địa Hổ hậm hực đi đến trước mặt Hắc Dương, lấy một cái đùi gà từ đĩa của hắn ném vào túi nilon, tiếp đó là bánh mì, trái cây trong đĩa hắn.
Hắc Dương ngẩn ngơ nhìn hắn lấy đồ từ đĩa mình như thổ phỉ, cảm thấy não mình bị treo máy.
"Không phải, ông đợi chút..." Hắn đưa tay ngăn Địa Hổ lại, "Làm cái gì vậy?! Cảnh tượng này sao tôi thấy quen quen nhỉ?"
"Trách ai? Trách mày nửa ngày không ăn." Địa Hổ nói, "Mày tự lấy lại từ trên bàn đi."
"Tôi chỉ không hiểu lắm... ông đưa cái này cho ai?"
"Tao đưa..." Địa Hổ nhìn Hắc Dương, sau đó nhíu mày, "Mày quản được không?!"
"Được được được, tao đúng là não có vấn đề mới quan tâm đến mày." Hắc Dương cũng nghiến răng nói, "Thảo nào trong đám này chỉ có tao chịu để ý đến mày, tao đi đây."
Địa Hổ nghe xong hơi khựng lại, sau đó giả vờ như không nghe thấy tiếp tục bỏ thức ăn trong đĩa Hắc Dương vào túi nilon.
Hắc Dương đứng dậy đi về phía cửa phòng ba bước, tiếng gõ cửa vang lên.
Hắn cũng sững sờ theo, sau đó đưa tay mở cửa phòng.
Ngoài cửa là Chó và Chuột.
"Ô, lãnh đạo, một ngày không gặp, ấn đường ngài vẫn đen như thế nhỉ." Địa Thử mỉm cười với Hắc Dương, đẩy cửa phòng ra.
Địa Cẩu cũng lười biếng gật đầu với Hắc Dương: "Buổi tối tốt lành."
"Hai người..." Hắc Dương có chút không nắm rõ tình hình hiện tại.
"Lãnh đạo mặt đen, ngài không nhận ra tôi sao? Tôi «Gió chiều nào xoay chiều ấy» đây!" Địa Thử vỗ ngực mình tự hào giới thiệu, "Bên kia còn có con chó tăng ca nữa."
Câu nói này chọc tức Hắc Dương không nhẹ: "Được được được, hai người muốn là ai thì là người đó."
Địa Cẩu không để ý đến hai người đang nói chuyện, sau khi vào cửa gật đầu yếu ớt với Địa Hổ, sau đó đi đến ghế sofa bên cạnh nằm xuống, trông mí mắt hơi sụp xuống, dường như sắp ngủ thiếp đi.
Địa Hổ nhìn hắn vài giây, bị không khí của hắn lây nhiễm, sau đó hai người cùng ngáp một cái.
Hắc Dương còn tưởng hôm nay sẽ không có ai đến nữa, sợ Hổ Lỗ Vốn mất mặt quá, nên mới vào ngồi một lúc, không ngờ người quen cũ lại đến.
Hắn suy nghĩ một lát nhìn Địa Hổ: "Hôm nay ông còn mời cả hai người họ?"
"Không." Địa Hổ nhét đầy túi nilon, sau đó nhét vào túi mình, "Nhưng mày yên tâm đi, những người hôm qua đến hôm nay đều sẽ đến, hơn nữa chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn hôm qua."
Hắc Dương cảm thấy là lạ, hắn từ từ bước tới nhìn chằm chằm vào mắt Địa Hổ hồi lâu.
"Mày nhìn cái gì?" Địa Hổ hỏi.
Hắc Dương nghe xong vỗ một cái vào cái đầu to lớn của Địa Hổ.
"Ấy!" Địa Hổ lập tức nổi giận, "Lão Hắc mày mẹ nó điên à?!"
"Mày mới điên!" Hắc Dương hạ giọng nói với hắn, "Mày tự nghe xem lúc nãy giống lời kẻ thiểu năng như mày nói ra không? Mày gặp anh ấy rồi?"
"Tao, tao không biết mày nói ai." Mắt Địa Hổ rời khỏi mặt Hắc Dương, nhìn lên trần nhà một cách vô cùng không tự nhiên.
"Mày mẹ nó không nói sớm với tao!" Hắc Dương tiếp tục nói nhỏ, "Có cần thiết giấu cả tao không? Đống đồ ăn này là cho Dương ca?"
"Hây..." Địa Hổ gãi đầu, "Bị mày phát hiện rồi à, còn định để mày thấy tao lợi hại cỡ nào chứ."
"Sự lợi hại đột ngột này của mày tao thực sự không chấp nhận nổi." Hắc Dương nói, “Dương ca còn nói gì với mày không?"
"Còn phải nói gì?" Địa Hổ suy nghĩ một chút, "Cũng chẳng có gì khác nữa." "Mẹ nó... con mèo ngốc này, «Kế hoạch» đâu?!" Hắc Dương hạ giọng, nhưng nhìn biểu cảm đã có chút tức giận, "Mày có biết trên đầu tất cả chúng ta bây giờ đều treo một con «Dao» không? Mày là người duy nhất gặp Dương ca, tại sao không hỏi anh ấy «Kế hoạch»?!"
"Mày mẹ nó mới là con dê ngốc." Địa Hổ cũng hạ giọng nói, “Dương ca không có ký ức mà! Tao hỏi anh ấy, anh ấy làm sao biết?"
"Cái này..." Hắc Dương cũng nhíu mày, "Vậy chúng ta phải làm sao? Chúng ta tự lập kế hoạch à?"
"Nhưng mà..." Địa Hổ gãi mặt mình, nói, “Dương ca nói tối nay còn một người nữa đến... chắc người đó biết chút gì đó?"
"Còn người đến?" Hắc Dương nghe xong suy nghĩ vài giây, "Mày còn gọi người khác à?"
"Không có, tao gọi mỗi mày và Bài Lạn Cẩu thôi."
Lúc này, Địa Thử bất lực nhìn hai người đang lớn tiếng mưu tính, mở miệng nói: "Các vị lãnh đạo, tôi thấy ý hai vị chắc là muốn giấu hai chúng tôi nhỉ?"
"Mày nghe cái gì đấy?" Địa Hổ hỏi.
"Giọng hai vị lãnh đạo to quá, tôi cũng chẳng có chỗ trốn." Địa Thử nói, "Hay là hai vị đừng hạ giọng nữa, nói thẳng ra đi, như vậy hai vị đỡ mệt, chúng tôi nghe cũng thoải mái."
"Mày cút đi." Địa Hổ nói, "Mày đừng quên mình là kẻ «Gió chiều nào xoay chiều ấy», tao còn chưa coi mày là người mình đâu."
Địa Thử nghe xong bất lực lắc đầu, cười như không cười nói: "Vẫn là lãnh đạo ngài sáng suốt, đi theo lãnh đạo sáng suốt như ngài trong lòng tôi cũng vững dạ."
Hai người đang nói chuyện, cửa phòng lại bị đẩy ra, Địa Thố cao lớn đầy thương tích lại bước vào, biểu cảm của hắn có chút nặng nề.
"Ô, lãnh đạo Băng Gạc, ngài cũng đến rồi." Địa Thử cười chào hỏi đối phương, "Ngài vẫn chưa chết à?"
Địa Thố nhìn Địa Thử, lại nhìn những Cấp Địa phân tán khắp nơi trong phòng, sau đó bất lực cúi đầu, nói: "Anh em, các người có thấy «Giờ Thiên Mã» hôm nay không?"