"Mỗi người năm viên «Đạo» làm vé vào cửa, sau khi chiến thắng, những người sống sót có thể chia đều ba mươi viên «Đạo»."
"Số người tham gia thì sao...?" Tề Hạ nhíu mày hỏi, "Không trùng hợp đến thế chứ... vừa khéo là năm người sao?"
"Cái đó thì không..." Địa Thử cười nói, "Do các vị lãnh đạo trong «Mèo» trước giờ chưa từng đến gây phiền phức cho tôi, nên tôi đại từ bi cho các vị một sự lựa chọn... Các vị có thể chọn năm người tham gia, hoặc cũng có thể chọn sáu người tham gia."
"Ồ...?"
Đây là lần đầu tiên Tề Hạ gặp trường hợp số người chơi không cố định.
"Tôi xin nói rõ trước." Địa Thử tiếp tục, "Nếu năm người tham gia, thì tôi sẽ đóng vai «Mèo», nếu sáu người tham gia, thì cần một người trong số người chơi đóng vai «Mèo»."
Tề Hạ suy nghĩ vài giây rồi mở miệng: “Chúng tôi có thể tự chọn...?"
"Đúng vậy." Địa Thử gật đầu, "Đã là mở cửa làm ăn thì đương nhiên phải ứng phó với nhiều tình huống khác nhau, kèo năm người hay sáu người tôi đều nhận hết."
"Vậy chúng ta chọn sao đây...?" La Thập Nhất ở phía sau thì thầm, "Có cần đi mượn người của đội khác ngay bây giờ không?"
"Tôi thấy được đó." Châu Lục gật đầu nói, "Nếu sáu người đều là người mình, trò chơi này sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều."
Tề Hạ nghe xong nhíu mày.
Mục đích tham gia cấp Địa lần này không phải để trò chơi trở nên dễ dàng, mà là phải tăng độ khó lên mức cao nhất có thể, cho nên không thể cân nhắc tình huống sáu người đều là người mình.
"Năm người chúng ta là đủ." Tề Hạ nói, "Tuy biết rõ đây có thể là cái bẫy, nhưng tôi sẵn sàng nhảy vào."
"Hả...?" Châu Lục có chút nghi hoặc nhìn Tề Hạ, "Có đường dễ cho đi mà không đi... chẳng lẽ mày muốn hại chết tụi tao trong trò chơi sao?"
"Tuy tôi là một kẻ lừa đảo..." Tề Hạ nói, "Nhưng chỉ cần các người nghe theo sự sắp xếp của tôi, tôi có khả năng rất lớn đảm bảo các người bình an vô sự."
“Nếu đã như vậy... thì chỉ hy vọng các vị lãnh đạo đừng hối hận." Địa Thử cười cười.
Châu Lục nghe xong cũng không do dự nữa, ra hiệu cho Khâu Thập Lục ở cuối hàng, Khâu Thập Lục liền móc từ trong túi đeo hông ra một đống «Đạo» đưa cho Địa Thử.
"Được rồi!" Địa Thử nhận lấy Đạo ném vào cái thùng bên cạnh mình, sau đó quay lại mở cửa tòa nhà, "Tu La Tràng, mời các vị lãnh đạo vào trong."
Nhìn hành lang tối om bên trong, mọi người hít sâu một hơi, lần lượt bước vào. «Tu La Tràng» hay gì cũng chẳng quan trọng, chỉ cần còn sống ở «Vùng Đất Cuối Cùng», thì đâu đâu cũng là Tu La Tràng.
Chỉ vài giây sau, mọi người phát hiện mùi ở đây dường như không giống những chỗ khác, trong phòng không có mùi tanh hôi, ngược lại còn thoang thoảng mùi trái cây ngọt ngào.
Loại mùi này hầu như không xuất hiện ở «Vùng Đất Cuối Cùng», khiến người ta không khỏi cảm thấy có chút hoảng hốt.
Mọi người cảm giác mới đi được hơn mười mét, bốn phía đã tối đen như mực, Địa Thử mới từ từ dừng bước, ấn một cái nút trên tường, ngọn đèn cũ kỹ trong phòng chớp tắt vài cái rồi sáng lên.
"Đến nơi rồi, thưa các vị lãnh đạo."
Địa Thử dẫn mọi người đến đại sảnh, sau đó lấy ra sáu cái vòng cổ từ một cái rương đầy vết nứt phía sau.
"Tôi phải giải thích trước..." Địa Thử nói, "Do con người tôi thực sự rất tôn trọng các vị lãnh đạo, nên trong quá trình chơi sẽ không sử dụng biện pháp bạo lực làm tổn hại đến tính mạng các vị, nhưng như tôi đã nói, bên trên tôi cũng có lãnh đạo, cân nhắc kỹ lưỡng thì chỉ có thể lấy thứ «Vòng cổ phát nổ» này ra cho các vị lãnh đạo đeo vào, mong các vị đừng trách."
Tề Hạ lẳng lặng nhận lấy vòng cổ, hỏi một câu đã kìm nén từ lâu: “Ông đối xử với tất cả «Người tham gia» đều khách sáo như vậy sao?"
"Tôi?" Địa Thử lắc đầu, "Lãnh đạo ngài đánh giá cao tôi rồi, ngài là lãnh đạo của «Mèo», nói cách khác cũng là người của Tiền Ngũ, tôi chỉ khách sáo với mấy vị như vậy thôi, phiền ngài đeo vào trước."
Tề Hạ nghe xong lắc đầu, ngoại trừ quy tắc ra, mỗi một câu của gã đàn ông này đều là nói dối, điển hình của một con cáo già chốn công sở.
Mọi người nhìn cái vòng cổ trên tay, Châu Lục ngẩng đầu hỏi: “Chậc, sao lại sáu cái? Dự phòng một cái à?"
"Ây da, ngài nói gì thế, tôi cũng phải đeo một cái chứ!"
Địa Thử nhân lúc mọi người chưa phản ứng kịp, tự mình cầm cái vòng cổ to nhất ướm vào cổ, chỉ nghe một tiếng "tách", vòng cổ đã khóa chặt trên cổ hắn.
Tề Hạ quan sát kỹ kích thước của mấy cái vòng cổ này, rất nhanh đã ném cho Địa Thử ánh mắt nghi ngờ.
"Lãnh đạo, ngài đừng để bụng." Địa Thử nhe răng nói, "Đây là «Vòng cổ phát nổ» mà, cái của tôi to hơn các vị, chứng tỏ thuốc nổ bên trong nhiều hơn. Mấy vị lãnh đạo chỉ cần một chút thuốc nổ là có thể chết một cách rõ ràng rành mạch, nhưng tôi thì không được, mong các vị thông cảm cho."
"Nói luật chơi đi." Tề Hạ nói.
"Được được được, các vị đi theo tôi."
Địa Thử dẫn mọi người đi vài bước trong đại sảnh trống trải, lúc này mọi người mới phát hiện xung quanh đại sảnh có khá nhiều phòng, tổng cộng bảy cánh cửa gỗ.
"Luật chơi của tôi rất phức tạp, nhưng chơi thì lại rất đơn giản." Địa Thử nói, "Chúng ta chia làm hai phe, tôi là «Mèo», còn các vị là «Chuột»."
"Chậc, cái này tụi tao biết rồi." Châu Lục nói.
"Và trò chơi chia làm sáu hiệp." Địa Thử nói tiếp, "Mỗi hiệp lại chia thành «Ban đêm» và «Ban ngày»."
Thấy mọi người không tiếp lời, Địa Thử gật đầu nói tiếp: “Tất cả «Chuột» chỉ được hoạt động vào «Ban đêm», còn «Mèo» chỉ được hoạt động vào «Ban ngày»."
"«Ban ngày» và «Ban đêm» kéo dài bao lâu?" Tề Hạ hỏi.
"Mỗi buổi mười phút." Địa Thử nói, "Các vị lãnh đạo thấy đủ không?"
Tề Hạ thầm tính toán trong lòng, mỗi hiệp hai mươi phút, sáu hiệp sẽ mất hai tiếng đồng hồ, trong tình cảnh thời gian eo hẹp như hiện tại... buộc phải nghĩ ra cách phá giải trò chơi nhanh hơn.
"Mẹ nó..." La Thập Nhất chửi, "Không đủ thì mày có kéo dài thêm được không?"
"Chuyện này hơi khó, quả thực không dễ kéo dài, nếu các vị có nhu cầu tôi sẽ cố gắng hết sức xin xỏ giúp các vị." Địa Thử mặt không đổi sắc nói, "Làm việc theo quy tắc, mong các vị thông cảm."
"Đừng nói nhảm nữa." La Thập Nhất gãi tai, "Chúng tao chia làm mèo và chuột, rồi sao nữa?"
Địa Thử chỉ vào căn phòng ngoài cùng bên trái, căn phòng đó có một cánh cửa màu đen, rồi nói: “Gian này là «Hang Chuột», cũng là «Căn cứ địa» của các vị, các vị có thể bàn bạc đối sách hoặc trốn tránh sự truy đuổi của «Mèo» ở trong đó. Tôi tuyệt đối sẽ không bước vào «Hang Chuột», cho nên sau khi trò chơi bắt đầu, nơi đó là nơi an toàn nhất."
Tề Hạ nghe xong nhìn sang, mới phát hiện bảy cánh cửa trong phòng có màu sắc khác nhau, tuy đều là tông màu tối, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo vẫn có thể phân biệt đại khái được bảy màu khác nhau.