"Này..." Thiên Xà nhíu mày, cất giọng nghiêm túc, "Tôi định sẽ biến cô thành kẻ mạnh nhất ở đây."
"Mạnh nhất...?"
"Đó cũng là ý chỉ của Thanh Long." Thiên Xà dối trá không chớp mắt, "Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi cho rằng đây là phương án an toàn nhất cho cả cô và tôi..."
Tiêu Nhiễm nghe vậy không hiểu mô tê gì: "Anh rảnh háng đi đoán già đoán non ý đồ của Thanh Long làm quái gì? Ý của ngài ấy ra sao cần anh phải dạy khôn tôi chắc?"
Thiên Xà lắc đầu, trầm giọng đáp: "Cô không hiểu Thanh Long đâu."
"Tôi... không hiểu Thanh Long?" Tiêu Nhiễm bật cười khinh bỉ, "Đúng là trò hề. Tôi mà không hiểu Thanh Long... thì sao ngài ấy lại giao phó trọng trách này cho tôi? Báo cho anh biết, hiện tại tôi mới là chỉ huy tối cao của các người đấy."
"Bớt huyễn hoặc bản thân đi." Thiên Xà phũ phàng vạch trần, "Hôm nay là lần đầu tiên cô diện kiến Thanh Long phải không? Nếu tôi quái nhìn nhầm, thì đến chính bản thân cô cũng không hiểu tại sao ngài ấy lại giao nhiệm vụ này cho cô, đúng chứ?"
Vừa nói, Thiên Xà vừa quay lại lúi húi thu dọn đống dao kéo trên bàn. Hắn cẩn thận lau sạch vết máu trên cây dao mổ, rồi tiến đến cái rương đặt ở góc phòng bắt đầu lục lọi.
"Dù tôi không biết lý do..." Tiêu Nhiễm cố đấm ăn xôi, "Nhưng sự thật rành rành là tôi đang được Thanh Long trọng dụng, điều này thì anh không thể chối cãi được, đúng không?"
"Thế nên tôi mới bảo cô không hiểu Thanh Long là gì cả."
Tiêu Nhiễm thấy Thiên Xà moi từ trong rương ra một vật thể hình cầu, bóp bóp nắn nắn vài cái rồi lại quăng vào trong, tiếp tục lục tìm quả thứ hai. Cùng lúc đó, cô ta vẫn tiếp tục ba hoa:
"Đối với Thanh Long mà nói... Hiện tại cô có thể là một quân cờ vô dụng, nhưng không thể nào vô dụng mãi được."
"Cái... cái quái gì mà tôi vô dụng..." Tiêu Nhiễm cáu gắt vặn lại, "Anh đừng có mà ăn ốc nói mò..."
"Trí tuệ, sức mạnh, 'Tiên pháp', thủ đoạn, tâm cơ, mưu lược..." Thiên Xà cúi gầm mặt dán mắt vào cái rương, đều đều lên tiếng, "Cô tự đánh giá xem mình có được cái quái nào trong những thứ đó?"
"Tôi..." Tiêu Nhiễm cứng họng, "Tôi thấy anh mới là người không hiểu tình hình hiện tại... Tôi có 'Mối quan hệ' đấy, bây giờ tôi đang có Thanh Long chống lưng, anh hiểu quái không?"
"Kẻ không hiểu tình hình chính là cô đấy." Thiên Xà thở dài ngao ngán, "Cô dám ảo tưởng Thanh Long là 'Mối quan hệ' của mình... Cô có biết trong mắt ngài ấy, cô thậm chí còn không được coi là con người không?"
"Anh..."
"Nếu bắt buộc phải chỉ ra điểm đặc biệt của cô..." Thiên Xà lắc đầu, "Thì chỉ có thể giải thích là cô đã trúng số độc đắc. Không biết ông trời mù mắt kiểu gì mà để cái thể loại như cô sống nhăn răng đến tận bây giờ, bình yên vô sự bước lên 'Đoàn Tàu', thậm chí còn lách qua được hàng tá 'Con Giáp' và 'Kẻ phản loạn' lảng vảng ngoài hành lang, chễm chệ đứng trước mặt Thanh Long. Đã thế, trong lúc tâm trạng đang cực kỳ tồi tệ, ngài ấy lại không thèm giết cô... Đổi lại là người bình thường thì lấy quái đâu ra cái phúc phần lớn đến thế."
Nói đến đây, Thiên Xà bỗng sững lại, cảm thấy có gì đó sai sai.
Liệu tất cả những chuyện này... hoàn toàn không phải là may mắn?
Không, hắn gạt phăng ý nghĩ đó đi ngay lập tức. Nếu tất cả những chuyện này đều do một bàn tay vô hình nào đó sắp đặt, thì hắn cũng không cần phải giãy giụa làm gì nữa. Đối thủ quá sức đáng sợ, hắn chỉ còn nước bó tay chịu trói.
"May mắn cũng là một dạng thực lực mà, đúng quái?" Tiêu Nhiễm cười khẩy, "Bảo tôi không hiểu Thanh Long... Chẳng lẽ các người hiểu chắc? Biết đâu ngài ấy lại kết cái gu của tôi thì sao, chỉ là đám đàn ông rác rưởi tụi bay quái tinh ý nhận ra thôi."
Thiên Xà từ từ đứng dậy, bước đến chiếc bàn giữa phòng, ném phịch mấy thứ trong tay xuống mặt bàn.
Nhìn rõ những thứ đó, Tiêu Nhiễm sợ đến mức hít ngược một luồng khí lạnh. Trên bàn là bốn nhãn cầu người còn dính đầy máu me, thịt vụn.
"Á... Cái đồ biến thái nhà anh..." Tiêu Nhiễm lắp bắp, "Anh tính làm cái quái gì vậy?"
Thiên Xà tảng lờ ả ta, thản nhiên cầm con dao lên tiếp tục lau chùi.
"Bớt nói nhảm đi..." Hắn cười chua chát, " 'Thanh Long kết cái gu của cô' á... Chúng tôi làm 'Cấp Thiên' bao nhiêu năm nay, đến giới tính thật của ngài ấy còn không dám chắc, cô lấy cơ sở quái gì mà phán ngài ấy kết cô?"
Tiêu Nhiễm quái còn tâm trí đâu mà nghe Thiên Xà nói nữa. Cô ta chỉ cảm thấy cái đám "Rắn" ở chốn này đứa quái nào cũng có vấn đề về thần kinh. Chứ người bình thường làm quái gì có ai rảnh rỗi sưu tập nhãn cầu người trong phòng?
"Anh... anh rốt cuộc định giở trò gì...?" Ả run rẩy hỏi.
"Ây da..." Thiên Xà với lấy đôi găng tay nilon trên bàn, thủng thẳng đeo vào, "Cô không cần phải sợ, không chết được đâu. Trò này chỉ giúp cô mạnh lên thôi."
"Anh moi mấy cái con mắt này ra..." Tiêu Nhiễm chỉ tay xuống bàn, "Làm thế quái nào mấy thứ tởm lợm này giúp tôi mạnh lên được?"
"Chính xác." Thiên Xà đeo găng tay xong xuôi, gật đầu, "Cô đã từng nghe nói đến 'Thần Thú' ở nơi này chưa?"
" 'Thần Thú'..." Tiêu Nhiễm ngập ngừng, "Hình như tôi có biết cái thằng Chu Tước... Chính nó đã hại tôi ra nông nỗi này, nhưng nó đã chết cmnr."
"Đúng vậy." Thiên Xà chống hai tay xuống bàn, hất mắt nhìn Tiêu Nhiễm, "Cả Chu Tước và Huyền Vũ đều đã chết. Chúng ta đang rất cần những quản lý mới để thay thế."
"Quản lý... mới?"
Ba chữ "Quản lý" lập tức khơi gợi sự hứng thú tột độ của Tiêu Nhiễm.
"Bốn con mắt này, mỗi con tượng trưng cho một loại năng lực khác nhau." Thiên Xà giải thích cặn kẽ, "Theo nguyên tắc, 'Thần Thú' chỉ được cấy ghép tối đa ba loại năng lực, cộng thêm 'Tiên pháp' bẩm sinh của chúng là thành bốn. Ngoại trừ Thanh Long và Thiên Long, thì 'Thần Thú' sở hữu bốn loại, 'Cấp Thiên' sở hữu ba loại. Đó là luật bất thành văn do chính Thanh Long ban hành."
Đến lúc này, Tiêu Nhiễm mới lờ mờ nhận ra mình đã hiểu sai tình hình.
Dù hành động của Thiên Xà trông có vẻ rùng rợn, nhưng mục đích cuối cùng lại là ban tặng cho cô ta những phép thuật diệu kỳ đó.
Cô ta vẫn chưa quên hình ảnh kinh hoàng lúc bị Chu Tước tước đoạt lý trí. Cái gã đàn ông lơ lửng trên không trung, sức mạnh vô song, thoắt ẩn thoắt hiện, quái khác gì chiến thần giáng thế.
Bản thân cô ta cũng có thể đạt được cảnh giới đó sao?
"Vậy... đây chính là 'Năng lực' sao?" Tiêu Nhiễm chỉ vào mấy con mắt trên bàn, tò mò hỏi.
"Đúng vậy."
"Gồm những năng lực gì thế?" Tiêu Nhiễm tò mò hỏi tiếp.
"Chủ yếu là để ứng phó trong tình huống khẩn cấp và cận chiến." Thiên Xà nhìn mấy con mắt trên bàn, chậm rãi giải thích, "Nói chung là sẽ đảm nhận vai trò cũ của Huyền Vũ, bởi vì việc đầu tiên cô phải làm là dọn dẹp cái mớ hỗn độn trên 'Đoàn Tàu'."
"Ý anh là..." Tiêu Nhiễm khựng lại một nhịp, "Từ giờ trở đi, tôi chính là Huyền Vũ?"
"Ha..." Thiên Xà phì cười, vội vàng xua tay lia lịa, "Không không không... Đừng làm ô uế cái danh xưng Huyền Vũ. Huyền Vũ là tác phẩm hoàn hảo nhất của tôi tính đến thời điểm hiện tại, và cái tên 'Huyền Vũ' cũng là một cái tên khiến tôi cực kỳ tâm đắc. Nó toát lên sự điềm tĩnh, nội tâm sâu sắc, cực kỳ phù hợp với Ngô Huyên. Còn cô, xin lỗi nhưng tôi không thể nào gọi cô là Huyền Vũ được."
"Anh nói thế là ý gì..." Tiêu Nhiễm tự ái vặn lại, "Chẳng lẽ tôi không bằng cái con Huyên khỉ gió kia sao?"
Thiên Xà cười khẩy, biểu cảm quái rõ là khinh bỉ hay chế giễu, chỉ buông một tiếng thở dài: "Khó nói lắm, nhưng tôi quái ngại đặt cho cô một cái tên mới đâu. Một cái tên phản ánh chân thực nhất cái tính cách và cung cách làm việc của cô."
"Tên gì?"
" 'Cùng Kỳ'." Thiên Xà đáp.
" 'Cùng Kỳ' là... cái gì vậy?"
Tiêu Nhiễm ngớ người. Hình như trong mấy cuốn sách giáo khoa hồi học trung cấp của cô ta không có nhắc đến con vật này. Nhưng mà nghe cái tên cũng có vẻ kêu đấy chứ.
"Nói chung cũng là một loại mãnh thú thượng cổ, vai vế cũng tương đương 'Huyền Vũ'." Thiên Xà vỗ vỗ xuống mặt bàn trước mặt, "Chuẩn bị xong tinh thần thì qua đây nằm xuống đi."