Tất cả những người có mặt, bao gồm cả Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm, đều chết trân tại chỗ.
Mọi chuyện rõ ràng đã được giải quyết êm đẹp, vậy mà Tiêu Tiêu lại đột nhiên ra tay đánh người... Cục diện này phải dọn dẹp thế nào đây?
"Ha... haha, thật sự nóng chết mất thôi..." Tiêu Tiêu phàn nàn, "Lải nhải lải nhải không biết nói cái quái gì... chắn đường lâu như vậy làm gì?"
"Mày... khốn kiếp..."
Gã quần đùi bên cạnh lập tức phản ứng lại trước tình hình, vung ống tuýp sắt lao tới. Chỉ thấy hắn quật mạnh ống tuýp vào lưng Tiêu Tiêu, nhưng ống tuýp sắt cứ như đập vào một bao cát, phát ra những âm thanh trầm đục.
Tay gã quần đùi tê dại vì phản lực, còn thân hình lực lưỡng của Tiêu Tiêu chỉ hơi khựng lại.
"Ha..." Tiêu Tiêu nhe răng cười, "Quên phát động 'Tiếng vọng' mất rồi... đau thật đấy..."
Vừa dứt lời, cô ta xoay người, một tay bóp chặt cổ đối phương, sau đó gạt chân một cái, lập tức đẩy ngã hắn xuống đất.
"Ngon thì nhào vô!!" Tiêu Tiêu hét lớn, "Lũ lải nhải lắm mồm... không biết bà đây đang vội lắm à?!"
Bác sĩ Triệu hơi ngớ người khi chứng kiến trạng thái của Tiêu Tiêu. Anh nhớ lại lần trước gặp cô ta, người đàn ông tên Lão Tôn dường như có nhắc đến việc cô ta mắc chứng hưng cảm.
Lại lên cơn ngay lúc này sao?
Nhưng đây căn bản không phải là vấn đề phát bệnh... Rốt cuộc ở "Vùng Đất Cuối Cùng" việc tìm thuốc men phù hợp là vô cùng khó khăn, những người mắc bệnh tâm lý hay bệnh tâm thần khi đến nơi này rất có khả năng sẽ rơi vào giai đoạn cắt thuốc.
"Tiêu Tiêu... cô không sao chứ?" Lâm Cầm đứng cạnh gọi lớn.
"Tao khỏe lắm!!" Tiêu Tiêu gầm lên, "Tao cảm thấy bây giờ mình làm gì cũng được!"
"Con điên này!" Những gã đàn ông còn lại cũng xông tới, vây kín Tiêu Tiêu vào giữa, nhưng ánh mắt Tiêu Tiêu lại lộ rõ vẻ phấn khích tột độ.
"Ngon thì nhào vô!!" Tiêu Tiêu gào thét, "Có bản lĩnh thì đánh chết tao đi!"
Hai gã bị cô quật ngã lúc trước cũng lồm cồm bò dậy, trong nháy mắt tạo thành một vòng vây.
"Lấy đông hiếp yếu! Ứếp người quá đáng!!" Hàn Nhất Mặc gầm lên, "Cô nương cẩn thận, để ta phát động năng lực trợ giúp cô!"
"Đừng!" Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm đồng thanh cản lại.
"Hả?" Hàn Nhất Mặc sững sờ, "Sao lại 'đừng'?"
"Cậu định phát động cái năng lực quỷ quái gì thế?" Bác sĩ Triệu vặn hỏi.
Nhưng vừa hỏi xong anh đã thấy hối hận. Ngoài "Chiêu Tai" ra, trên người Hàn Nhất Mặc còn năng lực nào có thể phát động nữa?
"Ta gọi 'Thất Hắc Kiếm' ra chứ sao!" Hàn Nhất Mặc đáp, " 'Thất Hắc Kiếm' chuyên trảm kẻ ác... Lũ người này không phải kẻ ác thì là gì?!"
"Không phải ... Cậu từ từ đã..." Bác sĩ Triệu vội vàng xua tay, "Khoan bàn đến chuyện thiện ác của cậu được đánh giá thế nào... nhưng tôi cứ có cảm giác bên mình ra tay đánh người trước đấy chứ..."
"Ờ..." Hàn Nhất Mặc ấp úng, "Hình như đúng là như vậy..."
"Nếu cậu gọi 'Thất Hắc Kiếm' ra, e rằng trên cái quảng trường này ngoài Bạch Hổ ra thì quá nửa sẽ vong mạng mất." Bác sĩ Triệu khuyên can, "Cậu cứ đứng im đó cho tôi, đừng có suy nghĩ lung tung, càng không được ăn nói xằng bậy."
"Tôi..."
Tiêu Tiêu lại bật cười sằng sặc vài tiếng, hệt như một con thú hoang chồm lên người một gã đàn ông, nhưng cả vòng vây đồng loạt lùi lại một bước, né tránh cú vồ của cô ta.
"Đại ca, ả hình như là phụ nữ..." Một gã dè dặt nói.
"Đàn bà không phải càng đáng sợ hơn sao?" Một gã khác vặn lại, "Đúng là con mụ điên giống hệt Huyền Vũ..."
Thấy mình không thể phá vỡ vòng vây của chúng, Tiêu Tiêu liền đứng thẳng dậy, khiêu khích: "Sao tẻ nhạt thế này? Sáu đánh một mà cũng không dám xông lên à?"
Chúng e ngại vóc dáng cường tráng của Tiêu Tiêu, nếu đấu tay đôi chắc chắn không có phần thắng. Chúng đành tính đến nước dựa vào lợi thế số đông, sáu người hội đồng đánh lén để đánh chết cô ta.
"Tụi mày không lên... là tao lên đấy nhé?" Tiêu Tiêu nói.
Thấy điệu bộ của Tiêu Tiêu, chúng bắt đầu đề phòng. Nếu cô ta thực sự là con nhà võ, rất có thể sẽ tung ra đòn tấn công chí mạng. Nhưng thông thường khi tấn công cũng sẽ để lộ sơ hở, chỉ cần khéo léo né đòn là có thể cho cô ta biết tay.
Giây tiếp theo, một cảnh tượng mà chúng không thể ngờ tới đã xảy ra.
Tiêu Tiêu từ từ giơ nắm đấm lên, sau đó nhắm thẳng vào má mình tung một cú đấm cực mạnh.
Cú đấm này trông có vẻ sấm sét, gân xanh trên cổ cô ta hằn lên, đầu cũng nghẹo hẳn sang một bên.
Nhưng kỳ lạ thay, mọi người không hề nghe thấy âm thanh của nắm đấm va chạm vào da thịt.
"Hơ..." Tiêu Tiêu ngẩn ngơ nhìn mấy người trước mặt. Rõ ràng "Giá Họa" của cô ta đã phát động thành công, vậy mà chúng lại vẫn bình yên vô sự. Điều này khiến cô ta lập tức đâm ra nghi ngờ.
"Giá Họa" của mình bay đi đâu mất rồi?
"Ối chao..." Hàn Nhất Mặc ôm mặt, từ từ ngồi xổm xuống, "Đau quá đi mất..."
"Ơ..." Bác sĩ Triệu lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, vội vàng ngồi thụp xuống nói: "Hàn Nhất Mặc! Đừng nghĩ lung tung! Là đau răng phải không?! Chắc chắn là đau răng rồi!"
"Hình như là đau răng, mà lại hình như không phải ... Lão Triệu... Sao tôi có cảm giác mình bị ai đánh vậy... Nhưng tôi đâu thấy người nào đâu... Tôi đã đoán trước là hôm nay có thể bị ăn đòn, nhưng sao lại bị đập một cách khó hiểu thế này..."
Hàn Nhất Mặc nói với giọng líu nhíu. Nói xong, cậu ta cảm thấy trong miệng có gì đó bất thường, lấy ngón tay chấm thử vào răng thì phát hiện ngón tay dính toàn máu.
"Đệt mợ!" Hàn Nhất Mặc kêu thất thanh, "Lão Triệu! Hình như tôi bị đánh thật rồi! Xong đời xong đời rồi, tôi sắp chết..."
"Không phải đâu!" Bác sĩ Triệu vội vàng đưa tay bịt miệng Hàn Nhất Mặc, cắt ngang lời cậu ta, "Trường hợp này tôi từng gặp rồi! Chỉ là viêm nướu răng thông thường thôi!"
Nói xong, anh chằm chằm nhìn vào đôi mắt của Hàn Nhất Mặc, cho đến khi sự hoảng loạn trong mắt cậu ta dần tan biến, Bác sĩ Triệu mới từ từ buông tay ra.
"Viêm... Viêm nướu răng...?" Hàn Nhất Mặc ngớ người, "Có loại viêm nướu răng nào đau đến thế này không?"
"Chắc... Chắc là cấp tính chăng?" Bác sĩ Triệu cười gượng, "Đúng, viêm nướu răng cấp tính, cậu phải tin tôi, tôi là bác sĩ mà."
"Nhưng anh không phải là bác sĩ khoa ngoại thần kinh sao...?"
"Cũng, cũng giống nhau cả thôi..." Bác sĩ Triệu đáp bừa, "Tóm lại cậu đừng suy nghĩ lung tung, càng không được nói bậy bạ, được không?"
Nghe vậy, Hàn Nhất Mặc chỉ đành ngậm ngùi nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất: "Được thôi... đau thế này tôi cũng chẳng thiết nói chuyện nữa..."
Tiêu Tiêu nghi hoặc nhìn nắm đấm của mình, còn mấy người xung quanh lại càng nghi hoặc nhìn đôi má của cô ta.
"Haha..." Tiêu Tiêu khựng lại, "Không sao, 'Tiếng vọng' là vậy mà, dùng riết rồi cũng chuẩn thôi."
Nói xong, cô ta nhặt ngay một tảng đá dưới đất lên. Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm lập tức trợn tròn mắt. Nhưng chưa kịp để họ lên tiếng can ngăn, Tiêu Tiêu đã vung tay nện thẳng tảng đá vào trán mình.
Một âm thanh trầm đục kỳ lạ vang lên, Tiêu Tiêu đập tảng đá vào trán mình. Lát sau cô ta bỏ tảng đá ra, trên trán chỉ vương lại một chút bụi xám mờ.
"Á!"
Gã áo ba lỗ trước mặt cô ta bỗng nhiên bị hất văng ra sau, như bị một lực nào đó đánh mạnh vào đầu. Hắn ôm đầu lăn lộn trên mặt đất trong đau đớn tột cùng.
"Tụi mày không lên đánh tao... thì tao đánh chết tụi mày đấy nhé, ha..." Tiêu Tiêu cười phá lên.