Nói xong, Khương Thập cố hít sâu vài hơi, lại gằm ghè nhìn Huyền Vũ.
Theo kinh nghiệm những lần trước, đáng lẽ cậu sẽ bị thương từ từ, vết thương và cơn đau sẽ tăng dần theo độ khốc liệt của trận chiến.
Nhưng Huyền Vũ lần này lại chơi bài cướp tim ngay tắp lự, cơn đau dữ dội ập đến bất ngờ khiến cậu suýt ngất xỉu.
Huyền Vũ cũng phát hiện quả tim bị mình bóp nát dường như đang phát ra một lớp màu đen nhàn nhạt. Màu đen này trông có vẻ quen thuộc, nhưng cô ta không thể nhớ nổi mình đã từng thấy trạng thái này trên người ai.
Cô ta bèn tiện tay vứt quả tim xuống chân, rồi giẫm bẹp dí.
Lúc này Khương Thập cũng cong gập người lại, cố cắn răng chịu đựng cho cơn đau thấu xương qua đi.
"Nghiệp chướng đầy mình... quả báo nhãn tiền..." Khương Thập nghiến răng rít lên, "Huyền Vũ, giờ thì cả cô và tôi đều không có tim. Cái lũ 'quái vật' như chúng ta, mất tim rồi mà vẫn không thể chết, có thấy bi ai không?"
"Bi ai." Huyền Vũ gật đầu, "Thứ quái vật như ta, hai chữ 'bi ai' làm sao đủ để hình dung...?"
"Có muốn thử lại không?" Khương Thập lại khiêu khích, "Huyền Vũ, cô vẫn còn cơ hội đấy."
"Cơ hội...? Thử thế nào...?"
Khương Thập khẽ nhoẻn miệng cười: "Để tôi nhớ lại xem câu đó nói thế nào nhỉ?"
Vài giây sau, Khương Thập đưa tay vẫy vẫy Huyền Vũ.
"Lại đây nào, Huyền Vũ, giết tôi chẳng phải rất vui sao?" Khương Thập cười cợt, "Tốt, tốt lắm, đến giết ta đi."
Nghe vậy, Huyền Vũ khẽ nghiêng đầu. Không ai biết cô ta đang toan tính điều gì, chỉ thấy cô ta rút luôn khúc xương gãy cắm trên vai mình ra.
Thấy cảnh đó, Khương Thập càng thêm hăng máu: "Lại đây nào, Huyền Vũ, buông vũ khí xuống, tận hưởng việc tàn sát tôi đi."
Huyền Vũ có vẻ như đã bị chọc giận thực sự. Trước ngày hôm nay, cô ta cứ đinh ninh rằng mình là kẻ duy nhất ở "Đào Nguyên" không thể chết.
Nhưng hôm nay, hết Thanh Long rồi lại đến thằng nhóc này, họ bị moi tim rồi mà vẫn trơ trơ ra đó. Là do mình điên rồi sao...?
Hay là bầu trời của "Đào Nguyên" đã thay đổi từ lâu rồi?
Huyền Vũ ném luôn khúc xương đứt xuống đất, rồi lại vươn tay ra.
Lúc này, cô ta cảm giác đứa trẻ trước mặt vẫn có chút khác biệt so với Thanh Long.
Ít nhất thì cô ta không thể moi được quả tim thứ hai từ cơ thể đứa trẻ này.
Bàn tay cô ta vồ hụt ba lần giữa không trung, đồng nghĩa với việc đứa trẻ trước mặt quả thực đang đứng đây mà không có trái tim.
"Lạ thật." Huyền Vũ khựng lại, tay trái khẽ rung lên, một lá phổi bị moi ra từ khoảng không.
"Khụ..." Khương Thập lại cảm thấy lồng ngực lạnh toát, buột miệng ho lên sù sụ.
"Còn nhiều thứ khác nữa..." Huyền Vũ nghiêng đầu, "Vậy ra ngươi vẫn biết đau?"
Bàn tay trái cô ta siết chặt, bóp nát luôn cả lá phổi.
"Khụ khụ khụ!!" Khương Thập ho rũ rượi. Cảm giác phổi bị bóp nát rất kỳ quặc, cậu không thấy quá đau đớn, nhưng lại lập tức rơi vào trạng thái khó thở tột độ.
Tiếng rên rỉ non nớt lại một lần nữa vang vọng khắp khu đất trống. Nếu không có "Kiềm Mặc" bao phủ, có lẽ tiếng động này đã thu hút cả một đám đông hiếu kỳ đến xem.
Khương Thập ôm chặt ngực, cảm thấy "Bất diệt" của mình vẫn còn khác xa "Bất diệt" của Huyền Vũ.
Người bình thường rơi vào tình trạng này chắc chắn đã vong mạng, vậy mà cậu lại phải gồng mình chịu đựng mọi đau đớn để tiếp tục trụ vững ở đây.
Sau vài giây ngơ ngác, Huyền Vũ dứt khoát không thèm nói thêm lời nào, một lúc moi sạch bách nội tạng của Khương Thập rồi ném phịch xuống đất.
Không chỉ có tim gan tì phế, mà còn có cả những đoạn ngón tay đứt lìa và răng rụng lả tả.
Khương Thập chỉ cảm thấy mình bị bóng tối của cơn đau tột cùng nuốt chửng, đầu óc mơ hồ, miệng nói lảm nhảm.
"Khụ..."
Vài phút sau, Khương Thập quỳ gục trước mặt Huyền Vũ. Cậu không thốt ra một lời van xin, cũng không lùi lại nửa bước.
Bầu không khí trên sân tĩnh lặng đến rợn người. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Huyền Vũ, Khương Thập và đống nội tạng bầy hầy vương vãi trên mặt đất.
Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, có lẽ đã bỏ mạng ngay tại chỗ rồi.
"Vậy ra ngươi thực sự không thể chết?" Huyền Vũ cúi đầu nhìn Khương Thập đang nằm bẹp dưới đất, lên tiếng hỏi.
"Tất... tất nhiên..."
"Vậy ngươi cũng giống ta, rất muốn chết phải không?"
"Hì... Hì hì..." Khương Thập lấy tay quệt đi dòng chất lỏng vừa ho ra dính bên mép, ậm ừ đáp, "Không muốn."
"Tại sao lại không muốn chết?"
"Chuyện này... giải thích sao nhỉ..." Khương Thập thừa biết lần này mình dữ nhiều lành ít, bèn lật người nằm ngửa ra đất, rầu rĩ nói, "Tôi thường xuyên ôm theo tay đứt, chân gãy, thậm chí cả đầu rụng... chạy thục mạng đi tìm Ngũ Ca cứu mạng, tôi gây ra biết bao phiền phức cho anh ấy chứ?"
"Cái gì..."
"Nhưng anh ấy không muốn tôi chết, và bản thân tôi cũng không muốn chết." Khương Thập thì thào, "Lần nào tôi cũng đau đến chết đi sống lại... Lần nào cũng tưởng mình sắp xuống lỗ rồi..."
"Vậy ngươi sống, rốt cuộc có ý nghĩa gì?"
"Sống chính là ý nghĩa." Khương Thập đáp, "Chỉ cần tôi muốn sống, thì nhất định nó có ý nghĩa. Chỉ là tôi còn nhỏ, chưa có thời gian để suy ngẫm mà thôi."
"Thế là không đúng." Huyền Vũ gạt đi, "Một người đến cả việc chết cũng không làm được, thì sống trên đời này chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Cô là cô... tôi là tôi..." Khương Thập ho khan vài tiếng, "Cô có thể tìm mọi cách để giết tôi... nhưng tôi một chút cũng không muốn chết."
Huyền Vũ nghe xong im lặng, chỉ biết cúi gầm mặt.
"Huyền Vũ... cô có thấy ánh mắt của mọi người xung quanh tôi không..." Khương Thập hỏi, "Chẳng một ai muốn tôi chết cả."
Huyền Vũ im lặng hồi lâu, rồi mới lên tiếng: "Nhưng ở 'Đào Nguyên' này chẳng có ai muốn ta sống, ngay cả bản thân ta cũng không."
"Chính vì bản thân cô không muốn sống, nên chúng tôi mới tình nguyện hợp sức tiễn cô một đoạn." Khương Thập phản biện, "Cô suy nghĩ kỹ lại xem... chúng ta thực sự là kẻ thù của nhau sao?"
Bạch Cửu - người thân thiết nhất với Khương Thập - dường như không thể chịu đựng thêm nữa. Cô bỏ qua dây thừng, nhảy thẳng từ trên bục cao xuống. Mặt đất dưới chân cô lập tức biến thành một vũng nước sâu, giúp cô giảm bớt phần lớn lực va chạm khi tiếp đất.
Cô bước nhanh đến bên cạnh Khương Thập, cúi xuống xót xa nhìn cậu.
Khương Thập đã bị hành hạ đến mức không còn hình người. Răng rụng mất một nửa, thậm chí một bên mắt cũng xẹp lép.
"Khụ khụ..." Khương Thập chằm chằm nhìn Bạch Cửu, "Xem ra tôi sắp đến số rồi, bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi đây."
Bạch Cửu ngẩng phắt đầu lên, nghiêm mặt nhìn Huyền Vũ: "Huyền Vũ, nếu cô đã muốn chết đến thế, vậy ý nghĩa của việc cô sống là gì?"
"Ta...?" Huyền Vũ ngập ngừng, "Sở dĩ ta sống đến bây giờ, chỉ vì hai việc."
"Có thể cho tôi biết được không?" Bạch Cửu gặng hỏi.
"Thứ nhất là để bảo vệ luật lệ..."
Nhưng sau khi nói xong "Thứ nhất", Huyền Vũ chần chừ mãi không chịu nói tiếp "Thứ hai".
Bạch Cửu dường như lờ mờ nhận ra điều gì đó, bèn khẽ chen ngang: "Thứ hai là muốn chết phải không?"
"Đúng." Huyền Vũ gật đầu, "Trước tiên ta phải bảo vệ luật lệ, sau đó ta phải chết. Hai việc này có thứ tự rõ ràng, không được phép đảo lộn."
Bạch Cửu đang ngẫm nghĩ về hai điểm mà Huyền Vũ vừa nêu, chưa kịp đáp lại thì đã nghe thấy tiếng sáo của Tống Thất vọng xuống từ trên mái nhà.
Khâu Thập Lục đã chuẩn bị xong.
Cô cởi phăng chiếc áo khoác da, chỉ mặc chiếc áo lót thể thao bên trong, với vẻ mặt đầy giận dữ, cô chầm chậm bước về phía Huyền Vũ.
Mọi người thấy vậy lập tức chạy đến bế Khương Thập lên, nhanh chóng lùi về phía sau.
"Này, Huyền Vũ, chúng ta thương lượng một việc nhé." Khâu Thập Lục cười khẩy, gằn giọng nói.