"Tề Hạ...?" Hắc Dương khẽ nhíu mày.
"Đúng vậy...!" Tiêu Nhiễm chưa bao giờ nghĩ rằng hai tiếng mà ả hận đến thấu xương giờ đây lại trở thành chiếc phao cứu sinh của mình, "Chính là Tề Hạ! Hắn là kẻ cầm đầu quân phản loạn, em chính tai nghe thấy mà!"
Hắc Dương từ từ rút tay về, khoanh tay trước ngực.
Một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi hắn, khiến Tiêu Nhiễm hoang mang tột độ, không biết mình cầm chắc cái chết hay đã được cứu sống.
Hắc Dương chẳng buồn đoái hoài đến ả, tâm trí hắn đang bận phân tích tình hình hiện tại.
Lúc này, trên "Đoàn Tàu" chắc chắn sẽ xảy ra vô số những chuyện động trời, nằm ngoài sức tưởng tượng.
Nhưng một khi những chuyện đó dính líu đến cái tên "Tề Hạ", thì nhất định phải cân nhắc cực kỳ cẩn trọng.
"Vậy ra cô là... bạn... của Tề Hạ?" Hắc Dương cân nhắc từ ngữ.
"Bạn á... Sao có thể chứ? Hắn ta là kẻ thù không đội trời chung của em!" Tiêu Nhiễm vội vã đính chính, "Tuy em và hắn xuất phát từ cùng một phòng... nhưng em thề là em không hề hùa theo hắn làm chuyện xằng bậy. Anh nhất định phải tin em. Hắn đang âm mưu làm phản, em lên đây là để vạch mặt hắn!"
"Xuất phát từ cùng một phòng...?"
Đến đây, Hắc Dương đã hoàn toàn hiểu rõ người phụ nữ trước mặt tuyệt đối không tầm thường.
Những đồng đội chung phòng với Tề Hạ chắc chắn không thể là những quân cờ bỏ đi. Suy cho cùng, anh ta có quá nhiều thời gian để chọn lọc và đào tạo những người đó.
Việc sắp xếp một người phụ nữ như thế này vào phòng, chẳng lẽ không sợ làm nội bộ lục đục, chia rẽ sao?
"Khoan đã..." Hắc Dương cúi đầu trầm ngâm một lát...
Tại sao cứ nhất thiết phải đảm bảo sự đoàn kết tuyệt đối trong nội bộ căn phòng?
Biết đâu thứ Tề Hạ cần lại chính là sự "chia rẽ"?
Trong giai đoạn chuẩn bị, điều tối kỵ nhất là một tập thể quá đỗi đồng lòng. Nếu dưới sự dẫn dắt của Tề Hạ, họ bách chiến bách thắng, tiến lên như chẻ tre, rồi vội vàng khiêu chiến với Song Long quá sớm.
Như vậy, mọi mưu đồ cất công sắp đặt bấy lâu của Tề Hạ sẽ xôi hỏng bỏng không.
Thế nên, trước khi Tề Hạ chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, trong phòng cần phải có một kẻ chuyên đóng vai trò gây rối, gieo rắc sự chia rẽ.
Tề Hạ cần một đội ngũ thiện chiến để sai phái, nhưng lại không thể để đội ngũ đó lộ diện quá sớm.
Việc cài cắm một "Kẻ gây chia rẽ" vào lúc này quả là một nước đi cao tay.
Hắc Dương đưa tay vuốt cằm. Tình huống này thoạt nghe có vẻ hoang đường, nhưng nếu là do Tề Hạ bày mưu tính kế, thì lại hợp lý đến mức hoàn hảo.
Dù vậy... Hắc Dương vẫn còn một thắc mắc cực lớn.
Đó là —— Tề Hạ làm cách nào để đảm bảo người phụ nữ này sống sót đến tận bây giờ, và còn hộ tống ả an toàn bước lên "Đoàn Tàu"?
Với thủ đoạn, kinh nghiệm và tâm cơ của ả, việc bảo vệ ả tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.
Bởi vì ả rất có khả năng sẽ tự chuốc lấy chỗ chết.
Ngay cả khi âm thầm bảo vệ, cũng có nguy cơ gặp cảnh "làm ơn mắc oán" ngoài đời thực.
Chỉ cần ả mang danh "Người Tham Gia" thêm một giây, thì tỷ lệ tử vong lại tăng thêm một phần.
Hắc Dương thầm cảm tạ vì nhiệm vụ của mình là "Tiêu diệt Thiên Ngưu", chứ không phải là làm vệ sĩ cho ả đàn bà này. Nếu không, hắn thật có lỗi với công ơn bồi dưỡng của Dương ca.
Tình cảnh hiện tại quả thực vô cùng trớ trêu. Ả đàn bà này coi Tề Hạ như kẻ thù không đội trời chung, vậy mà Tề Hạ lại là người đảm bảo ả có thể bước lên "Đoàn Tàu".
Dùng đầu gối cũng nghĩ ra được Tề Hạ có cả vạn cách để xử đẹp ả. Dẫu sao thì những thủ đoạn của Bạch Dương, hắn đã được chứng kiến không biết bao nhiêu lần rồi.
Đến hắn còn nhìn thấu ngay ả đang nói dối... lẽ nào Bạch Dương lại không nhận ra?
Vậy mà ả vẫn sống nhăn răng đến tận bây giờ.
Điều này chứng tỏ hắn cũng không nên ra tay hạ sát ả, mà nên để ả làm tròn bổn phận của mình.
Suy cho cùng, chuyện "Làm phản" chỉ vài phút nữa thôi sẽ lộ tẩy hoàn toàn. Thêm một kẻ mách lẻo cũng chẳng thay đổi được đại cục.
"Vậy... 'Tiếng vọng' của cô là gì?" Hắc Dương hỏi.
Hắc Dương cho rằng, nếu ả đàn bà này thực sự có giá trị lợi dụng, thì chắc chắn nằm ở sự đặc biệt của ‘Tiếng vọng’ mà ả sở hữu.
" 'Tiếng vọng'...?" Tiêu Nhiễm ngơ ngác, "Hình như em không có thứ đó..."
Hắc Dương gật gù, mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán.
Ả ta không biết về ‘Tiếng vọng’ của bản thân, nhưng Tề Hạ thì chắc chắn biết. Nếu không, anh ta đã chẳng nhét ả vào phòng của mình.
Vậy là ả đã bị biến thành một con cờ trong khi bản thân chẳng hay biết gì.
"Đúng là phong cách hành sự của Dương ca." Hắc Dương lẩm bẩm.
Tiêu Nhiễm không nghe rõ tiếng lầm bầm của Hắc Dương, đành dò hỏi: "Thế... Anh à, anh cũng có thù oán với Tề Hạ sao?"
"Ta... Ồ, đúng vậy, tất nhiên rồi." Hắc Dương gật đầu cái rụp, "Cô mà không nhắc đến cái tên đó, ta suýt nữa thì vặn cổ cô rồi. Giờ thì tốt rồi, coi như cô đã tự mua được cái mạng của mình."
"Phù... Làm em hết hồn..." Tiêu Nhiễm vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm như vừa bước từ cõi chết trở về, "Anh ơi, lúc nãy em cứ thấy sờ sợ... Hóa ra là anh hiểu lầm em."
"Đúng vậy." Hắc Dương phụ họa, "Bây giờ ổn rồi, vì Tề Hạ, ta sẽ tha mạng cho cô."
"Chuẩn luôn, vì kẻ thù chung của chúng ta là Tề Hạ!" Tiêu Nhiễm cười hớn hở. Hắc Dương không đáp, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.
Một kẻ với đầu óc hạn hẹp cỡ này mà cũng mon men lên được "Đoàn Tàu", hắn còn gì phải lo lắng nữa?
Đừng nói là theo kịp tâm cơ của hắn, đến ngay cả mấy tiểu đội "Cực Đạo" kia cũng không đời nào mắc bẫy ả.
Trên đời này, người thông minh không đáng sợ, kẻ tự cho mình là thông minh mới thực sự đáng sợ.
Tiêu Nhiễm tiến thêm một bước, sấn sổ khoác tay Hắc Dương như chốn không người: "Nhưng em thề là em không hề bịa chuyện, cái tên Tề Hạ đó thực sự đang làm phản đấy. Phải cấp báo cho Thiên Long và Thanh Long ngay lập tức! Anh ơi, anh dẫn em đi gặp các ngài ấy được không?"
"Ta..." Nụ cười trên môi Hắc Dương dần trở nên rùng rợn. Hắn lạnh lùng hất tay Tiêu Nhiễm ra, gằn giọng: "Cô gái à, ta đang bận chút việc. Hay là ta chỉ đường cho cô tự đi tìm Thanh Long nhé?"
"Em... tự đi á?"
"Cứ yên tâm." Hắc Dương gật đầu, "Thanh Long người tốt lắm, lại còn nhã nhặn, dễ gần. Có gì muốn nói, cô cứ trình bày thẳng với ngài ấy."
"Thật không anh...?" Tiêu Nhiễm bán tín bán nghi, "Các ngài ấy là sếp lớn nhất ở đây thật?"
"Chính xác." Hắc Dương nói xong liền quay người, chỉ tay về phía đằng xa tít tắp, bảo Tiêu Nhiễm, "Thấy cánh cửa nằm ở tận cùng bên kia không?"
Tiêu Nhiễm rướn người, căng mắt nhìn theo hướng tay chỉ: "Dạ thấy...!"
Cánh cửa đó nằm mãi ở cuối hành lang, cách chỗ họ đang đứng một khoảng cách rất xa.
"Cô cứ đến đó mà gõ cửa." Hắc Dương cười bảo, "Thanh Long đang ngồi chễm chệ trong đó đấy."
"Ôi, ngàn lần đội ơn anh... Anh ơi." Tiêu Nhiễm toét miệng cười rạng rỡ, "Nếu được ngài Thanh Long ban thưởng, em nhất định sẽ chia cho anh một phần hậu hĩnh."
"Khỏi cần." Hắc Dương vỗ vỗ vai Tiêu Nhiễm, "Phần thưởng của ngài ấy ta e là mình không có phúc hưởng, cô cứ giữ lấy mà dùng."
Hai người đang nói chuyện thì cánh cửa phòng bên cạnh bật mở, vài "Con Giáp Cấp Nhân" bước ra. Có vẻ như chúng không thấy thầy mình trong phòng nên định ra ngoài tìm.
Vừa bước ra, chúng đã chạm mặt Tiêu Nhiễm và Hắc Dương. Ánh mắt chúng chốc lát trở nên cực kỳ phức tạp.
Thậm chí chúng còn quên béng mất việc phải gọi "Cấp Thiên" đến xử lý "Người Tham Gia" tự ý lên tàu.
"Cút vào trong, nhắm mắt lại cho ta." Hắc Dương gằn giọng lạnh ngắt, "Hôm nay ả đàn bà này bắt buộc phải sống sót để đến được phòng của Thanh Long."
Đám "Cấp Nhân" khựng lại, nhận ra con Hắc Dương trước mặt này không phải dạng vừa, vội vàng quay ngoắt vào trong, đóng sập cửa lại.
Thấy cảnh tượng đó, Tiêu Nhiễm càng đắc ý cười tươi rói: "Anh ơi! Anh đúng là ân nhân cứu mạng của em!"