Huyền Vũ đứng đực ra hồi lâu, ngẩng đầu nhìn mọi người trước mặt.
"Các người đang toan tính điều gì...?"
La Thập Nhất lúc này cũng cạn lời, vội vã quay sang nhìn Tô Thiểm và Tống Thất.
Sắc mặt của hai người họ lúc này cũng khó coi không kém.
Tống Thất xoay xoay viên đá trong tay, đăm chiêu suy nghĩ về tình hình hiện tại.
Việc Khâu Thập Lục khiến bản thân tự bốc cháy không hề khó, bởi vì trước khi chui vào cơ thể Huyền Vũ, cô đã làm chủ được cảm xúc của mình.
Điều khó nhất với cô là làm sao để ngừng bốc cháy.
Nhưng tại sao bên trong cơ thể Huyền Vũ trông vẫn có vẻ bình an vô sự...?
Lẽ nào không gian đó chứa đựng bí mật gì khiến Khâu Thập Lục vừa bước vào đã bỏ mạng ngay lập tức?
Tô Thiểm cũng trố mắt nhìn Huyền Vũ chằm chằm. Lúc Khâu Thập Lục sắp sửa bước vào cơ thể Huyền Vũ, rõ ràng cô ấy đã phát động "Xích Viêm", thế nhưng sau khi bóng dáng cô khuất dạng, hai chữ "Xích Viêm" cũng biến mất tăm, chỉ còn lại "Bất diệt" bao bọc lấy Huyền Vũ.
"Tình huống chưa từng có tiền lệ thế này, chỉ dựa vào suy đoán quả thực là quá khó..." Tô Thiểm lẩm bẩm.
Đám đông chết trân tại chỗ, hoàn toàn không biết phải làm sao. Giờ rốt cuộc là nên tiếp tục tấn công hay cứ án binh bất động...?
"Á á á á á á!"
Giữa lúc ai nấy đều chìm trong im lặng, một tiếng kêu la thất thanh từ đằng xa bỗng chốc vang lên.
Mọi người quay phắt lại nhìn, chỉ thấy Mã Thập Nhị đang ôm một cánh tay đen thui, vừa gào khóc thảm thiết vừa chạy tới.
"Đù nhà nó á á á á á!"
Cậu thở hổn hển chạy đến trước mặt mọi người, vứt phịch cánh tay xuống đất với vẻ kinh hãi tột độ, rồi há hốc miệng thở dốc.
"Sao...?" La Thập Nhất nhíu mày hỏi.
"Thập Nhất ca á á á!" Mã Thập Nhị trông có vẻ bị dọa cho khiếp vía, "Vừa nãy tôi... cái cánh tay này... Đù nhà nó..."
"Nói vào trọng tâm đi."
Mã Thập Nhị nghe vậy vội vã điều chỉnh nhịp thở, chỉ tay vào cánh tay đen kịt trên mặt đất, giọng run lẩy bẩy nói: "Trong cái cánh tay này vừa nãy... có khuôn mặt của Thập Lục lướt qua!!"
"Hả...?"
Tất cả những người có mặt đều sững sờ trong thoáng chốc. Dù chuyện này nghe có vẻ khó hiểu, nhưng cũng không đến nỗi không thể hiểu nổi.
"Cậu bảo 'lướt qua khuôn mặt cô ấy' nghĩa là..."
"Thì... thì nói sao nhỉ!" Mã Thập Nhị vừa gãi đầu vừa cố mường tượng cách diễn đạt tình huống vừa rồi, "Lúc nãy khuôn mặt của Thập Lục, cứ như một hình xăm biết động đậy trên cánh tay này... Chỉ có điều nó vèo một cái trượt từ đầu này sang đầu kia."
Có vẻ Mã Thập Nhị đang cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ để mọi người tin rằng cậu chưa phát điên.
Nói xong, cậu nhìn quanh một vòng, lập tức phát hiện ra vấn đề: "Ơ kìa... Thập Lục đâu?"
"Làm hình xăm rồi."
"Hả?"
La Thập Nhất đáp xong bèn gãi đầu, hỏi tiếp: "Lúc cậu nhìn thấy Thập Lục... thì cô ấy còn sống hay đã chết?"
"Hả?!"
Mã Thập Nhị hoàn toàn tịt ngòi trước câu hỏi này.
"Thập Nhất ca, ý cậu rốt cuộc là sao... Ý cậu là cái hình xăm đó thật sự là Thập Lục?!" Giọng Mã Thập Nhị đầy kích động, "Cô ấy đang đi bơi trong cánh tay Huyền Vũ à?!"
"Đại khái là vậy." La Thập Nhất đáp, "Nhưng kế hoạch hiện tại có vẻ đang gặp trục trặc, thế rốt cuộc cô ấy đã chết chưa?"
Mã Thập Nhị nghe vậy mới cẩn thận hồi tưởng lại khuôn mặt vừa nãy.
"Nói sao nhỉ... Thập Lục chắc là chưa chết đâu." Mã Thập Nhị trả lời, "Nhưng mắt cô ấy trợn trừng to lắm, cứ như vừa nhìn thấy chuyện gì đó kinh khủng tột độ ấy..."
"Kinh khủng...?"
"Đúng rồi!" Mã Thập Nhị gật đầu lia lịa, "Nếu không phải mắt cô ấy trợn to đến thế, thì tôi cũng không bị dọa cho khiếp vía ngay lập tức đâu..."
"Nếu cô ấy chưa chết, vậy tại sao 'Xích Viêm' vẫn chưa phát động...?" La Thập Nhất đưa ra thắc mắc, sau đó quay sang nhìn Tống Thất.
Tống Thất đứng trên tòa nhà thấp tầng nghe rõ mồn một mọi chuyện, lập tức đưa ra suy luận.
Nếu Khâu Thập Lục không sao, mà lại không phát động "Xích Viêm", điều đó chỉ có thể chứng minh "Sự phẫn nộ" của cô ấy đã giảm xuống.
Một ‘Tiếng vọng’ chỉ có thể được kích hoạt do "Sự phẫn nộ tột độ" lại không phát huy tác dụng, chứng tỏ Khâu Thập Lục đã nhìn thấy thứ gì đó vô cùng quái dị trong không gian kia, thứ đó thậm chí còn làm thay đổi cảm xúc của cô.
Giữa lúc mấy người còn đang mải suy đoán, thì lại thấy một bóng người lướt qua bên trong cơ thể đen kịt của Huyền Vũ. Bóng người đó lướt từ trái sang phải, rồi nhanh chóng vượt khỏi tầm nhìn.
Bóng người đó chính là Khâu Thập Lục.
"Đó..." Mã Thập Nhị chỉ vào Huyền Vũ, thốt lên kinh ngạc, "Chính là bộ dạng này!!"
Huyền Vũ đang cúi đầu cũng chứng kiến cảnh này. Cô ta lập tức thò tay trái vào trong cơ thể mình định tóm lấy Khâu Thập Lục, nhưng loay hoay mãi cũng không thể nào bắt được.
Lúc này mọi người mới hình dung ra trạng thái bóng người lướt qua trên người rốt cuộc giống thứ gì...
Giống hệt hình ảnh phát trên một chiếc tivi.
Toàn thân Huyền Vũ tựa như một màn hình ba chiều đen kịt, cô ta luôn hiển thị hình ảnh chờ là bầu trời sao thăm thẳm, nhưng lúc này trên bầu trời sao đó lại có một bóng người lướt qua.
Tình huống này không giống hình xăm cho lắm, bởi vì Khâu Thập Lục xuất hiện ở bên trong cơ thể Huyền Vũ chứ không phải trên bề mặt da.
"Chúng ta... bây giờ phải làm sao...?" Mã Thập Nhị khẽ hỏi.
"Cho Thập Lục thêm chút thời gian, đừng manh động tấn công." Tống Thất đứng trên nóc nhà ra lệnh, "Sự ăn ý tối thiểu này chúng ta vẫn phải có."
"Có lý." La Thập Nhất cũng gật đầu đồng ý, "Nếu Thập Lục không lập tức kích hoạt Xích Viêm, chỉ có thể chứng tỏ cô ấy cảm thấy bây giờ chưa phải lúc."
...
Khâu Thập Lục mất một khoảng thời gian khá lâu mới tạm thời giữ được thăng bằng trong không gian kỳ lạ này.
Khi mới bước vào đây, phản ứng đầu tiên của cô là "Không thể thở được".
Không gian quái đản này dường như không chừa lại chút không khí nào cho những kẻ ngoại đạo như cô. Cô đinh ninh mình sắp bỏ mạng đến nơi.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, cảm giác choáng ngợp phi lý ấy giáng thẳng vào tâm trí cô.
Chuyện hít thở cũng bị ném tuốt ra sau đầu ngay trong khoảnh khắc ấy.
Đập vào mắt cô là vô số cánh cửa trôi nổi lơ lửng giữa không trung, nổi bật trên nền đen kịt.
Có vài cánh cửa he hé mở, hắt ra thứ ánh sáng leo lét từ phía bên kia. Những cánh cửa tỏa sáng nhàn nhạt, trải dài vô tận tựa như trời đất bao la ấy, khi nhìn từ xa giống hệt một dải ngân hà lấp lánh rực rỡ.
Chúng rốt cuộc thông đến nơi nào?
Và tại sao chúng lại nằm trong cơ thể Huyền Vũ?
Không, thay vì tò mò về vấn đề này, chi bằng hãy thử suy nghĩ xem rốt cuộc mình đang ở nơi quái quỷ nào?
Khoảng một phút sau, Khâu Thập Lục mới hoàn hồn, và nhận ra nãy giờ mình vẫn đang hít thở.
Cô đang hít thở nhịp nhàng ở một nơi hoàn toàn không có không khí.
Nhưng khi nhận ra vấn đề mang tính trừu tượng này, cô lại đột nhiên cảm thấy khó thở.
Vì đã gia nhập đội "Mèo" được một thời gian, Khâu Thập Lục nhanh chóng nhận ra "Việc hít thở" ở đây bị chi phối bởi tiềm thức của chính cô.
Chỉ cần cô cho rằng nơi này không thể thở được, cô sẽ chết ngạt vì thiếu oxy. Vì thế, chỉ khi vô thức, cô mới bỏ qua vấn đề hít thở.
Nói thì dễ, nhưng để ép bản thân tin rằng có thể tự do hít thở trong không gian này quả thực là một thử thách khó nhằn.
Suy cho cùng, nơi này ngước lên không thấy trời, cúi xuống chẳng thấy đất, chỉ là một không gian tối tăm kỳ lạ vô bờ bến. Con người thực sự có thể hít thở ở một nơi như vậy sao?
Khâu Thập Lục thử đi thử lại nhiều lần vẫn không thể xoay chuyển tiềm thức của mình, đành từ từ ngoảnh lại, tìm kiếm thứ gì đó lơ lửng trên không trung để phân tán tư tưởng.
Lần quay đầu này không hề đơn giản, khuôn mặt to đùng của Mã Thập Nhị thình lình lướt ngang trước mắt cô, làm cô sợ chết khiếp đến mức trợn trừng hai mắt.