Tô Thiểm sửng sốt, nhìn về phía Tống Thất.
Cô có cảm giác Tống Thất đã hiểu lầm ý mình. Việc cử một người có khả năng tự bốc cháy vào bên trong cơ thể Huyền Vũ, nghe chẳng khác nào ném một quả bom sức công phá khủng khiếp vào không gian bí ẩn đó.
"Tôi chỉ muốn đi thám thính một chút... Biết đâu..." Tô Thiểm định giải thích thêm, nhưng Tống Thất đã lắc đầu từ chối.
"Chúng ta không còn thời gian để thám thính nữa." Tống Thất quả quyết, "Việc chui vào cơ thể Huyền Vũ là một hành động quá sức hoang đường, chúng ta e rằng chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu đợi cô điều tra ra kết quả, khoan nói đến chuyện cô có thể thoát ra ngoài an toàn hay không, ít nhất chúng ta sẽ không còn cơ hội để xâm nhập lần hai."
"Nhưng..." Tô Thiểm vẫn cảm thấy kế hoạch này không ổn.
"Mục tiêu của chúng ta là giết chết Huyền Vũ." Tống Thất nhấn mạnh, "Cho dù trong không gian đó có chứa vô vàn kho báu đi chăng nữa, thì nhiệm vụ này cũng không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào."
"Được rồi..." Tô Thiểm đành gật đầu, "Người có khả năng tự bốc cháy mà cậu nói đang ở đâu...? Trước khi cô ấy đi vào cơ thể Huyền Vũ, tôi có thể dặn dò vài câu được không...?"
"Được." Tống Thất gật đầu, cong ngón trỏ ngậm vào miệng huýt một tiếng sáo.
"Xích Viêm" Khâu Thập Lục đang đứng dưới mặt đất nghe thấy tiếng sáo liền ngước nhìn lên sân thượng, ném cho Tống Thất một ánh mắt "Đã nhận lệnh", sau đó quay sang nhìn Tô Thiểm.
Sau khi xác định được đối tượng, Tô Thiểm bám lấy sợi dây thừng đu nhanh xuống đất. Cô kéo Khâu Thập Lục ra một góc, hai người bắt đầu thì thầm to nhỏ điều gì đó.
Chứng kiến cảnh tượng này, những người đang cận chiến với Huyền Vũ lập tức hiểu ra Tống Thất đã giao nhiệm vụ riêng cho Khâu Thập Lục. Việc duy nhất họ cần làm bây giờ là câu giờ, chờ Khâu Thập Lục chuẩn bị xong xuôi để tung ra đòn tập kích tiếp theo.
Chỉ tiếc là đòn tấn công của đội cận chiến cũng chỉ miễn cưỡng được coi là "câu giờ", bởi Huyền Vũ căn bản không có phản ứng gì, cứ đứng trơ ra chịu trận.
"Các người..." Huyền Vũ cất giọng đều đều giữa cơn bão tấn công lộn xộn, "Đã đến mức phải dùng tới những chiêu trò này rồi sao?"
"Ái chà." La Thập Nhất quệt mồ hôi trên mặt, cố gượng cười đáp, "Bọn này đang cho cô nghỉ giải lao giữa hiệp mà?"
"Những đòn tấn công kiểu này ta đã hứng chịu quá nhiều rồi." Huyền Vũ tiến lên một bước, ép đám người trước mặt phải lùi lại, "Ta cứ ngỡ bản lĩnh của các người phải hơn thế này, hóa ra đã hết bài rồi sao?"
Mọi người dĩ nhiên không dễ gì trả lời câu hỏi "đòi mạng" này. Nếu thừa nhận mình thực sự hết cách làm Huyền Vũ bị thương, thì theo luật đã định trước lúc giao chiến, sẽ đến lượt Huyền Vũ ra tay.
"Thực ra chúng tôi đang chuẩn bị chiến thuật khác." La Thập Nhất nói thật, "Sợ cô nhàn rỗi quá đâm ra buồn chán, không khí lại ngượng ngập, nên mới giả vờ đánh đấm với cô cho vui, ai dè cô tưởng thật?"
"Ta đã nói rồi, đừng có giở trò câu giờ với ta." Huyền Vũ lại nhích lên một bước, "Nếu không thể tung ra đòn nào hiệu quả hơn để giết ta, thì đến lượt ta."
Khương Thập ngồi chồm hổm một góc, cảm thấy tình hình có vẻ bất ổn, và sự bất ổn này đã nhen nhóm từ nãy đến giờ.
Trong trận cận chiến này, Khương Thập có mặt nhưng vai trò duy nhất của cậu là đỡ đòn thay cho đồng đội. Giờ Huyền Vũ không thèm đánh trả, Khương Thập chẳng có đòn nào để đỡ, thành ra cậu lại biến thành cục nợ to đùng nhất hiện trường.
Mang danh kẻ chịu đòn giỏi nhất "Vùng Đất Cuối Cùng", giờ đây trông cậu phế chẳng khác gì đồ bỏ đi.
Nếu lúc này cần một ai đó đứng ra câu giờ... thì chẳng phải chỉ có mỗi mình cậu thôi sao?
"Trời sinh Kỳ Lân vốn có giống, Kiến hôi trong lỗ trốn đằng nào? Chờ ngày thái bình vời chiếu gọi, Trẫm cùng tiên sinh..."
Khương Thập từ từ đứng thẳng dậy, vỗ mạnh hai tay vào nhau, hệt như tiếng đập Kinh đường mộc của người kể chuyện rong.
"...Cởi chiến bào."
Huyền Vũ chậm rãi ngoảnh đầu lại, dùng đôi mắt không tồn tại của mình "nhìn" cậu bé gầy gò ốm yếu trước mặt.
"Huyền Vũ, tôi đánh cược với cô một ván." Khương Thập dõng dạc, "Cô moi tim tôi ra, tôi cũng không chết."
Vương Bát nghe vậy sững người, quay ngoắt lại nhìn Khương Thập: "Tiểu Khương Thập... Cậu vội quá rồi, chưa đến lúc đâu!"
"Thập ca!" La Thập Nhất cũng hốt hoảng, "Ngũ Ca còn chưa đến, cậu bây giờ..."
"À à... không sao đâu." Khương Thập xua tay, "Đây vốn là bổn phận của tôi mà, mọi người dạt hết ra sau đi, thời gian còn lại cứ để một mình tôi gánh."
"Cái này..." La Thập Nhất và Vương Bát nhìn nhau bối rối, cả hai lại ngước nhìn lên Tống Thất trên cao.
"Khỏi cần nhìn Thất ca." Khương Thập nói, "Tôi gánh năm phút, Thất ca gánh thêm năm phút nữa, mười phút chẳng lẽ không đủ sao?"
"Đã đến bước đường cùng này rồi sao..." La Thập Nhất chau mày. Hắn cũng thừa hiểu tình hình hiện tại chẳng còn cách nào tốt hơn.
Chỉ còn nước hy vọng vào đòn tập kích của Khâu Thập Lục xem có làm xước xát được Huyền Vũ hay không. Nếu không, chưa đợi giết xong Huyền Vũ thì cả bọn đã kiệt sức, huống hồ gì lát nữa còn phải đối đầu với Chu Tước.
Huyền Vũ rõ ràng đã bị thu hút bởi lời nói của Khương Thập.
"Moi tim ra... ngươi cũng không chết?" Cô ta xác nhận lại.
"Chuẩn luôn!" Khương Thập ưỡn ngực, "Yêu nhân mặt trăng kia, chớ có ngông cuồng, hãy xem ta..."
Lời còn chưa dứt, Huyền Vũ lập tức giơ tay trái lên. Chỉ trong chớp mắt, trên tay cô ta đã nằm gọn một quả tim nhỏ xíu đang đập thình thịch.
"Lạ thật... Hôm nay lại gặp tới hai kẻ bị moi tim mà không chết." Khuôn mặt không mắt của Huyền Vũ hướng về phía quả tim trên tay, "Lẽ nào ta không thể giết người được nữa rồi...?"
Khương Thập khựng lại một giây, ngay lập tức hộc ra một búng máu tươi.
Mấy người đứng gần đó sững sờ, vội vàng xúm lại đỡ cậu, nhưng bị Khương Thập xua tay cản lại.
"Khụ..." Khương Thập ho sặc sụa vài tiếng mới hoàn hồn, "Sao chơi kỳ vậy... Tôi còn chưa kịp tung hết câu đe dọa, cô đã moi tim tôi rồi, cô không coi tôi ra gì à..."
"Lạ thật." Huyền Vũ gật gù, "Ngươi quả nhiên vẫn còn sống... Chuyện này là sao?"
"Đứng lại! Khụ khụ khụ..." Khương Thập vừa ho vừa gào lên, "Yêu nhân nhà ngươi ngông cuồng quá đáng! Giờ đã biết sự lợi hại của gia đây chưa?! Cho dù ta không có tim..."
Huyền Vũ không thèm đáp lời, thẳng tay bóp nát trái tim của Khương Thập.
Cơn đau buốt óc xộc đến khiến Khương Thập ôm ngực lăn lộn trên mặt đất. Khí thế lẫm liệt ban nãy tức khắc bay biến, tiếng kêu la the thé của cậu bé vang vọng khắp quảng trường tĩnh mịch.
"Thập Nhất ca..." "Xuyên Toa" Thôi Thập Tứ ái ngại lên tiếng, "Hay là anh dùng 'Vong Ưu' giúp Thập ca đi...?"
"Đừng!!" Khương Thập lăn ba vòng dưới đất, run rẩy giơ tay cản mọi người lại, "Đây vốn là quyết định của tôi... Mọi người không được dùng 'Niềm tin' của mình để can thiệp!"
Chỉ thấy Khương Thập nghiến răng lảo đảo đứng lên. Cậu ôm ngực, hai hàng nước mắt ứa ra trực trào.
"Thập, Thập ca à..." La Thập Nhất cười gượng gạo, "Cậu không sao thật chứ? Trông cậu sắp khóc đến nơi rồi kìa..."
"Đừng nói bậy, ai thèm khóc...?" Khương Thập rơm rớm nước mắt chối bay chối biến, "Vừa nãy tôi chỉ ngáp một cái thôi!"