Chương 1164: Ân điển

THẬP NHẬT CHUNG YÊN / 10 NGÀY TẬN THẾ

10 lượt đọc · 2,646 từ

Nghe thấy giọng nói đó, Huyền Vũ mới từ từ quay đầu lại, tựa như một cỗ máy han gỉ, nhìn về phía Bạch Hổ.

"Ta được giải thoát rồi...?"

Giọng nói lạnh nhạt của cô ta lần này chất chứa sự khác biệt rõ rệt. Cô ta đang thổn thức.

"Đúng vậy, Ngô Huyên." Bạch Hổ gật đầu với ánh mắt đượm buồn, rồi quay sang nhìn Khương Thập, "Chuyện này... 'Thanh Long' đã bàn với tôi rồi, chỉ là chưa kịp thông báo cho cô..."

"Phải..." Khương Thập đứng cạnh cũng gật đầu hùa theo, "Mọi chuyện vừa rồi đều là do Thanh Long sai ta đến để thử thách cô."

Huyền Vũ lại một lần nữa run lên bần bật, chậm rãi nói: "Nhưng không đúng... Thanh Long rõ ràng đã dùng Kinh Lôi..."

"Cô phải tin tôi." Bạch Hổ ngắt lời, "Bây giờ chúng ta chẳng cần bận tâm đến suy nghĩ của Thanh Long nữa, phải không...?"

Huyền Vũ nghe vậy bèn xoay người, nhìn thẳng vào mắt Bạch Hổ.

Đúng vậy, rốt cuộc mình việc gì phải tìm lý do bào chữa cho Thanh Long chứ?

Nếu tất cả những điều này là sự thật thì tốt biết bao?

Không, không được nghĩ như vậy.

Bởi vì ngay tại lúc này, ngay tại đây, mọi thứ đang diễn ra chính là sự thật.

Một hành trình dài đằng đẵng cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Huyền Vũ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đục ngầu của Bạch Hổ một lúc lâu, tâm trí bỗng chốc trở nên hoảng hốt.

Dù đối phương đã già đi rất nhiều, nhưng ánh mắt ấy lại mang một cảm giác vô cùng thân thuộc.

Những mảnh ký ức ngủ vùi trong tâm trí bắt đầu thức tỉnh, khiến Huyền Vũ không kiềm được sự run rẩy.

"Ngô Huyên, sao lần nào em cũng cố giảng đạo lý với chúng vậy?"

Giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi vang vọng bên tai cô ta:

"Bây giờ chúng ta đóng vai trò quản lý luật chơi rồi mà, chỉ nói miệng thì làm sao giải quyết được?"

Trong tâm trí cô ta, hiện lên hình ảnh một thanh niên mặc đồ trắng và một thiếu nữ đang tựa lưng vào bức tường thấp xập xệ.

Bầu trời lúc đó nhuộm một màu hồng phấn.

"Đừng gọi em là Ngô Huyên nữa!" Thiếu nữ đáp lại.

Giọng nói của thiếu nữ ấy cứ văng vẳng trong đầu Huyền Vũ, nhưng cô ta không tài nào nhớ ra đó là ai.

"À đúng rồi, bây giờ em không còn là bé Huyên Tử nữa, em là 'Huyền Vũ'. Cái tên này hợp với em lắm." Người thanh niên nói tiếp, "Thanh Long buột miệng nói ra thôi, không ngờ lại hợp đến vậy."

Thiếu nữ bật cười rạng rỡ: "Vâng, em thấy Thanh Long cứ như Bồ Tát ấy. Anh ta chỉ mất một chút thời gian là đã thực hiện được mọi ước nguyện của em với Bồ Tát."

"Bồ Tát...? Anh... lại thấy Thanh Long chẳng giống Bồ Tát chút nào..." Người thanh niên lắc đầu, vẻ mặt đắn đo, "Nhiều lời anh không dám nói ra, nhưng em làm việc phải cẩn thận đấy, không thể cứ giảng đạo lý mãi với đám phá luật được, nếu không chọc giận Thanh Long thì phiền phức to."

"Nhưng Hồ đại ca à, những kẻ phá luật đó cũng là con người mà. Đến cả Bồ Tát còn rủ lòng thương xót chúng sinh, sao chúng ta có thể tùy tiện tước đoạt sinh mạng của họ?"

"Bởi vì chúng là những kẻ phá luật." Người thanh niên quả quyết, "Nếu có thể dùng đạo lý để thuyết phục, chúng đã không phá luật ngay từ đầu."

"Chuyện này..." Thiếu nữ ngập ngừng, "Nhưng em thấy sợ lắm... Nếu không giảng đạo lý, em biết làm sao? Thực sự phải dùng chính cơ thể này để giết người sao?"

"Em có thể hù dọa chúng mà! Bình thường em có xem kịch ngắn không? Hôm nọ anh nhớ ra một câu thoại hù dọa người khác hay lắm, để anh dạy em."

" 'Kịch ngắn'... là gì vậy?"

"Thôi em đừng bận tâm." Người thanh niên xua tay, "Em chỉ cần nhớ thuộc lòng câu thoại này là được!"

"Dạ..." Thiếu nữ ngoan ngoãn gật đầu.

"Nghe cho kỹ đây... Ta chính là Lão Hồ! Hãy buông vũ khí xuống, và tận hưởng cái chết từ từ đẫm máu!" Người thanh niên nói xong liền bật cười với chính mình, "Ôi chao xin lỗi... Nghe ngốc nghếch quá... Nếu không được thì em cứ bắt chước mấy vị quan lại thời xưa, đập bàn quát lớn 'To gan'! Biết đâu lại hiệu quả..."

Thiếu nữ nghe xong cũng cười khanh khách: "Hồ đại ca, anh thú vị thật đấy. Nghe anh nói cứ như một ông lão vậy."

"Gì chứ, con bé ngốc này, đó vốn dĩ là câu thoại của ông lão mà!"

Hai người cùng cười vang, bầu không khí cũng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.

Bầu trời năm ấy vẫn giữ nguyên sắc hồng phấn, gió thổi thoảng qua cũng không hề mang mùi tanh tưởi.

Huyền Vũ cố nhớ xem thiếu nữ và chàng trai kia sau đó đã nói thêm những gì, nhưng ký ức trong đầu cô ta lại trở nên rối bời.

Điều duy nhất còn đọng lại là ánh mắt người đàn ông nhìn cô ta. Ánh mắt ấy đong đầy nỗi buồn, miệng lẩm bẩm: "Em còn nhớ anh không?"

Ký ức chuyển cảnh, thiếu nữ và Thanh Long đang đứng cạnh nhau, bên cạnh là một cái xác nhầy nhụa máu thịt.

"Tình trạng hiện tại của cô khiến ta rất thất vọng." Thanh Long gằn giọng, "Lại để đích thân ta ra tay..."

"Ta xin lỗi..." Thiếu nữ cúi gầm mặt xuống.

"Ta chỉ yêu cầu cô hai điều, cô làm được mấy điều rồi?" Thanh Long vặn hỏi.

"Điều thứ nhất..." Giọng thiếu nữ nhỏ dần, "Ta chưa từng làm trái lời ngài."

"Không, cô chẳng làm được điều nào cả." Thanh Long lạnh lùng, "Thứ nhất, không được làm trái lời ta. Thứ hai, phải bảo vệ luật lệ bằng thủ đoạn cứng rắn. Cô không làm được điều thứ hai, cũng đồng nghĩa với việc cô đã làm trái lời ta."

"Không... Ta không dám..." Thiếu nữ vẫn cúi gầm mặt, "Ngài giống hệt Bồ Tát... Ta tuyệt đối sẽ không làm trái lời ngài..."

"Dẹp ngay cái mớ Bồ Tát nhảm nhí của cô đi..." Thanh Long cau mày, rồi như sực nhớ ra điều gì, hắn khựng lại nửa giây, "À đúng rồi... Bồ Tát, cuối cùng ta cũng hiểu rồi..."

"Hả...?"

"Ta đã biết vấn đề của cô nằm ở đâu rồi... Cô có quá nhiều lý trí!" Thanh Long cười như điên dại, "Đúng vậy... Chỉ cần tước đoạt một nửa lý trí của cô, cô sẽ không còn phải suy nghĩ nhiều thế này nữa."

Hai người đang nói chuyện thì một người đàn ông đeo kính, đầu tóc bù xù bước vào.

Ánh mắt hắn láo liên, không dám nhìn thẳng vào Thanh Long và thiếu nữ.

"Sao rồi?" Thanh Long hỏi.

" 'Phong Trưởng' ổn thỏa rồi." Người đàn ông đeo kính báo cáo, "Dân bản địa đó có thể thi triển 'Phong Trưởng' khá ổn định, tôi đến báo cho ngài một tiếng..."

" 'Phong Trưởng'...?" Đôi mắt Thanh Long lạnh đi, "Ngươi giải thích cho ta xem cái thứ đồ vứt đi này có tác dụng gì? Ngươi... khoan đã..."

Thanh Long dường như đã nảy ra một ý tưởng, đột nhiên hào hứng hẳn lên, "... 'Phong Trưởng' chỉ có tác dụng lên thực vật thôi sao?"

"Cái này..." Người đàn ông đeo kính suy ngẫm một lúc, "Chắc... chắc là vậy."

"Thử lên người xem." Thanh Long đứng dậy, chỉ vào thiếu nữ phía sau, "Nhìn bộ dạng cô ta vô hại quá, hãy dùng 'Phong Trưởng' lên toàn thân cô ta đi."

"Toàn thân...?" Người đàn ông đeo kính sững sờ, bất giác liếc nhìn Thanh Long, nhưng chỉ nửa giây sau đã vội vã cụp mắt xuống, "Cái này... không ổn đâu... Kỹ năng này nếu áp dụng lên cơ thể con người, không ai dám chắc nó sẽ làm người ta già đi hay béo lên... Hơn nữa trên cơ thể con người còn có tóc, móng tay và nhiều bộ phận có thể phát triển khác... Đến lúc đó cô ta..."

"Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế?" Thanh Long ngắt lời.

"Cái... tôi..."

"Ta hỏi, ngươi đang lảm nhảm cái gì thế?"

Thanh Long lặp lại câu hỏi một lần nữa, khiến người đàn ông đeo kính sợ hãi không dám ho he một lời.

"Chẳng lẽ ngươi không có lòng tin vào 'Thần Thú' do chính tay ngươi tạo ra?" Thanh Long chầm chậm bước đến bên cạnh người đàn ông, cúi người thì thầm vào tai hắn kèm theo một nụ cười, "À đúng rồi, nếu cô ta thực sự mất kiểm soát, thì ngươi cứ ở lại đó mà chôn cùng cô ta nhé."

Thiếu nữ nghe xong sững sờ, chẳng hiểu sao lại bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Thanh Long tiến đến bên cạnh thiếu nữ với nụ cười rạng rỡ, đặt hai tay lên vai cô ta, nhẹ nhàng nói: "Không cần phải run sợ, hôm nay chúng ta sẽ tiến hành cải tạo cô ở mức độ sâu hơn. Đây là một ân điển mà chưa 'Thần Thú' nào từng nhận được. Từ nay về sau, cô sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều."

Thiếu nữ không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ lộ rõ vẻ sợ hãi.

Nhưng... sau đó thì chuyện gì đã xảy ra?

Thiếu nữ trong ký ức, người đàn ông trẻ tuổi kia, họ đã đi đâu về đâu?

Huyền Vũ không tài nào nhớ nổi.

Đoạn ký ức này giống như một bộ phim chưa quay xong, đột ngột kết thúc ngay sau khung hình đó.

Hình ảnh dừng lại, âm thanh tắt lịm, ngay cả cơn gió trong ký ức cũng ngừng thổi.

Mặc cho cô ta cố gắng suy nghĩ thế nào, trong ký ức chỉ còn vang vọng một câu nói ——

"Em còn nhớ anh không?"

— Hết Chương 1164 —