"Nói vậy là chúng tôi bị trục xuất sao." Trương Sơn mỉm cười hỏi.
"Không... Không phải 'Trục xuất'." Sở Thiên Thu đáp lời, "Tôi không muốn trục xuất bất kỳ ai, chỉ là 'Thiên Đường Khẩu' đã không còn nữa. Mọi người không cần thiết phải đánh cược mạng sống vì ba chữ hư ảo đó, nên hãy nhân cơ hội này mà trốn đi."
"Có nghĩa là anh không còn là thủ lĩnh của chúng tôi nữa?" Kính Cận đứng bên cạnh cũng lên tiếng.
"Tôi cũng không cần phải cung kính gọi anh là 'Anh Sở' nữa hả?" Kim Nguyên Huân tiếp lời.
"Mọi người..."
"Chúng tôi muốn làm gì thì làm sao?" Lý Hương Linh cười hỏi.
Nghe những câu hỏi dồn dập từ mọi người, sống mũi Sở Thiên Thu chợt cay cay, một mớ cảm xúc hỗn độn, khó tả dâng lên trong lòng.
"Vậy là từ giờ trở đi, anh không có quyền ra lệnh cho chúng tôi nữa." Trương Sơn khẳng định, "Tôi tự nguyện chết ở đây, cũng chẳng có vấn đề gì, đúng không?"
"Đúng vậy." Kim Nguyên Huân gật gù, "Hôm nay tự dưng lại thấy ngứa ngáy tay chân, chỗ này lại đúng chỗ lý tưởng, chết thì chết thôi."
"Thiên Thu..." Văn Xảo Vân cũng xen vào, "Anh thực sự nghĩ rằng những người này sẵn sàng xả thân chỉ vì ba chữ 'Thiên Đường Khẩu' sao?"
"Tôi..."
Đông đảo thành viên "Thiên Đường Khẩu" nghe vậy vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể Sở Thiên Thu chưa hề nói gì.
Có rất nhiều người đã gắn bó với "Thiên Đường Khẩu" từ những ngày đầu thành lập. Ký ức của họ với Sở Thiên Thu có thể đã bị đứt đoạn, nhưng tình cảm hiện tại thì không.
Khi chứng kiến mọi người vẫn quyết tâm ở lại vùi thây nơi đây dẫu "Thiên Đường Khẩu" đã giải tán, Sở Thiên Thu mới thực sự thấu hiểu thứ cảm xúc đang giằng xé trong lòng mình.
Đó là một nỗi cô đơn trĩu nặng, kéo dài đã lâu, mãi đến tận bây giờ mới bắt đầu được gỡ bỏ.
Chỉ khi nhìn thấy ngần ấy con người vững vàng đứng sau lưng mình, hắn mới nhận ra bản thân từng chìm sâu trong sự cô độc đến nhường nào.
Đó là sự cô độc khi phải đi ngược lại dòng người; là sự cô độc khi chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất giữa một buổi tiệc tùng đông đúc; là sự cô độc khi muốn cất lời, nhưng lại nơm nớp lo sợ chẳng ai hiểu được mình.
Hắn cảm thấy có một luồng khao khát muốn rơi lệ xông lên tận não, nhưng hắn thừa biết mình không hề thấy đau buồn, về lý thuyết thì không đáng phải rơi nước mắt.
Nhưng khi đưa tay sờ lên má, nước mắt đã nhạt nhòa từ lúc nào không hay.
Có lẽ thứ khiến con người ta rơi lệ không chỉ có sự đau buồn, mà còn là nụ cười chua chát như của hắn lúc này.
Đã từng có lúc, hắn ôm ấp một khát vọng viển vông mà dấn thân vào "Thiên Đường Khẩu".
Vốn định trở thành đấng cứu thế, dẫn dắt những lữ khách lạc lối ở "Vùng Đất Cuối Cùng", nhưng đến phút chót, chính hắn lại được "Thiên Đường Khẩu" cứu rỗi. Phải rồi, ý nghĩa tồn tại của nơi này, vốn dĩ đã hướng thẳng đến thiên đường.
"Tôi hiểu rồi..." Sở Thiên Thu nghẹn ngào, "Cuối cùng tôi cũng hiểu ra... Tiếp theo chúng ta không cần chờ đợi 'Ý Trời', mà phải dựa vào 'Ý Tôi'. Dẫu sao thì chữ 'Thiên' (Trời) này... cũng là do sau này tự tôi gắn thêm vào tên mình."
Hắn từ từ vươn tay phải ra, kẹp gọn bốn quả nhãn cầu đẫm máu giữa các kẽ tay.
"Thiên Thu... Anh..." Văn Xảo Vân linh cảm chuyện chẳng lành, vội vàng giơ tay cản lại, "Trông anh có vẻ đã có 'Tiếng vọng' quá giới hạn rồi..."
"Mới có một trăm mạng thôi mà." Sở Thiên Thu vừa khóc vừa cười, "Tôi xin rút lại lời mình vừa nói, chuyện 'Một địch một trăm' hoàn toàn có thể xảy ra, chỉ là xem cái giá phải trả đắt đến đâu thôi."
Hắn nhẹ nhàng gạt tay Văn Xảo Vân ra, nhét tọt cả bốn quả nhãn cầu vào miệng rồi nghiến nát.
Giây tiếp theo, mái tóc hắn khẽ dựng đứng lên, đôi đồng tử cũng chuyển sang màu đỏ rực như máu. Một trường từ tính quái dị bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn.
"Tôi là kẻ định dòm ngó 'Giấc Mộng Của Thần', là kẻ dự định đục thủng một lỗ hổng ngay trong giấc mơ của Thiên Long..." Sở Thiên Thu khàn giọng gầm gừ, "Sao có thể... chịu khuất phục trước cái thứ 'Ý Trời' cỏn con này ngay tại đây được."
Ở đằng xa, Địa Thử chứng kiến cảnh này không khỏi chau mày. Khí thế tỏa ra từ gã thanh niên này thực sự quá quỷ dị.
Trông hắn vừa có nét giống Thanh Long, nhưng lại không hoàn toàn giống.
Chỉ thấy Sở Thiên Thu chĩa tay về phía một thân cây khô. Giây tiếp theo, thân cây đó vỡ vụn thành vô vàn mảnh vụn li ti. Cuồng phong nổi lên, cuốn theo những mảnh vụn đó ập đến như một bầy châu chấu, tấn công thẳng vào hơn chục kẻ địch trước mặt.
Những mảnh vụn dưới sức ép khủng khiếp của "Kình Phong" và "Na Di" thi nhau găm phập vào da thịt đám "Người Tham Gia", khiến chúng chốc lát đã bê bết máu.
Sở Thiên Thu bước lên trước, vung vẩy đôi tay giữa trận cuồng phong, điệu bộ hệt như một nhạc trưởng đang chỉ huy dàn nhạc ngoài trời giữa cơn bão. Cơn mưa mảnh vụn bắt đầu xoáy tít quanh hắn với tốc độ chóng mặt.
Lúc này, đám "Người Tham Gia" mới bàng hoàng nhận ra, cái gã thanh niên tên Sở Thiên Thu nãy giờ vẫn án binh bất động kia có lẽ mới chính là "Người có Tiếng vọng" đáng gờm nhất của đội ngũ này. Thế nhưng, bộ dạng của hắn trông rất kỳ quặc, dường như đang mấp mé bên bờ vực của sự điên loạn. Chỉ cần cầm cự qua đợt tấn công này, đối phương rất có thể sẽ tự động gục ngã.
Nghĩ đến đó, vô số "Người Tham Gia" bắt đầu lấy những cái xác la liệt dưới đất làm mộc che chắn, hứng chịu cơn bão mảnh vụn sắc lẹm thay cho mình.
Sở Thiên Thu đã lường trước được điều này. Khi những cái xác bị găm chi chít mảnh vụn, hắn giơ cao tay phải rồi nắm chặt lại. Hàng loạt vụ nổ li ti bắt đầu bùng nổ liên hoàn trên những cái xác. Máu tươi và thịt vụn văng tung tóe theo từng tiếng nổ trầm đục, khiến một mảng lớn "Người Tham Gia" bị thương nặng.
Còn bản thân hắn thì lúc này cũng từ từ khom người xuống, thở dốc từng cơn nhọc nhằn.
Việc tung ra đòn "Tiếng vọng Kết Hợp" vừa rồi khiến ấn đường của hắn đau như búa bổ, cảm giác như linh hồn sắp bị rút cạn khỏi thể xác.
"Không được, mình vẫn đang sợ..." Sở Thiên Thu lẩm bẩm, "Bộ dạng thảm hại này thì làm sao có thể bước vào giấc mộng của hắn..."
Hắn đưa tay ôm trán, cảm thấy não bộ dường như đã kích hoạt một cơ chế phòng vệ nào đó, dùng cảm giác đau đớn để cảnh báo rằng hành động hiện tại vô cùng nguy hiểm.
"Mày phải tự giải phóng bản thân đi..." Sở Thiên Thu như đang nói chuyện với chính bộ não của mình, "Chỉ khi nào sợ hãi thì mới thấy đau... Nhưng chuyện này chẳng có gì đáng sợ cả..."
Thấy đòn tấn công của Sở Thiên Thu có dấu hiệu chững lại, đám đông "Người Tham Gia" lập tức ùa lên định bao vây hắn. Các thành viên "Thiên Đường Khẩu" đứng cạnh vội vàng xông ra, dùng chính thân mình làm lá chắn đỡ đòn thay cho thủ lĩnh.
Trong lúc hỗn loạn, một "Người Tham Gia" tay lăm lăm ống tuýp sắt được vót nhọn hoắt lao tới, đâm thẳng vào tim Sở Thiên Thu.
"Tại sao lại cản đường sống của chúng tao!!" Kẻ đó gào thét điên dại, trút toàn bộ lòng thù hận lên đầu Sở Thiên Thu.
Ngay ranh giới sinh tử, Văn Xảo Vân nhảy bổ ra, lao thẳng vào kẻ đó và quật ngã hắn xuống đất.
Sở Thiên Thu trố mắt sững sờ, cảm giác như mọi cơn đau đầu vỡ vụn lúc này đều bị một thứ gì đó đè bẹp.
"Đù!" Trương Sơn hất tung mấy tên ngáng đường, ba chân bốn cẳng chạy đến bên Văn Xảo Vân, kéo mạnh kẻ đang giằng co với cô ra.
Giây tiếp theo, mọi người kinh hãi tột độ khi thấy bụng Văn Xảo Vân bị rạch một đường dài ngoẵng. Chiếc ống tuýp sắt nhọn hoắt cắm phập vào đó, đóng vai trò như một đường ống dẫn máu tuôn ra xối xả.
"Xảo Vân..." Sở Thiên Thu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đã đỏ quạch như máu.
Hắn không kịp nghĩ ngợi thêm, chỉ lật tay nắm chặt, một quả nhãn cầu lại xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Cô không chết được đâu... Xảo Vân... Tôi vẫn còn một quả 'Sinh Sinh Bất Tức'... Tôi sẽ lập tức..."
"Đừng..." Văn Xảo Vân thều thào đưa tay về phía Sở Thiên Thu, "Thiên Thu... Đừng làm vậy... Số tôi vốn dĩ đã tận rồi..."
"Cô đang lảm nhảm cái gì thế..." Sở Thiên Thu trừng mắt quát.
"Đừng đánh mất lý trí... Đừng nuốt thứ đó..." Văn Xảo Vân thoi thóp khuyên nhủ kèm theo một nụ cười gượng gạo.
Sở Thiên Thu bóp chặt quả nhãn cầu trong tay, hắn biết thứ mình muốn cứu vãn không chỉ là mạng sống của Văn Xảo Vân, mà còn là nỗi cô đơn thăm thẳm đang gặm nhấm tâm hồn mình.