Chương 1219: Ta đã từng đến đây

THẬP NHẬT CHUNG YÊN / 10 NGÀY TẬN THẾ

11 lượt đọc · 2,537 từ

"Tri Xuân..." Giang Nhược Tuyết khựng lại, lo lắng nhìn Yến Tri Xuân khi nhận ra ý chí của cô bạn đang có dấu hiệu dao động, "Cô không sao chứ? Hay là mệt quá rồi...?"

"Tôi không sao... chỉ là..." Yến Tri Xuân ngập ngừng. Rõ ràng vừa nãy Giang Nhược Tuyết còn đứng ở phía sau bên phải cô, vậy mà chỉ chớp mắt đã chuyển sang phía trước bên trái, "Chỉ là đột nhiên có một cảm giác rất quen thuộc ùa về..."

Đó là thứ cảm giác quái gở chỉ xuất hiện mỗi khi Bạch Dương rơi vào trạng thái điên loạn.

Sở Thiên Thu và Tần Đinh Đông đi cùng nhau, cả hai cũng đang rơi vào trạng thái bàng hoàng tương tự.

Họ lẵng nhẵng bám theo Địa Thử được một đoạn, thì bỗng thấy vị trí của Địa Thử thay đổi một cách kỳ quái, cứ như thể gã vừa dịch chuyển tức thời một khoảng ngắn vậy.

Sở Thiên Thu ngoái đầu nhìn lại, kinh ngạc nhận ra ngay cả vị trí những vết thương trên người Trương Sơn cũng đã xê dịch.

Không dám chắc đây là ảo giác hay sự thật, Tần Đinh Đông đành thăm dò: "Sở Thiên Thu... Anh có thấy gì bất thường không?"

"Tôi..."

Sở Thiên Thu và Tần Đinh Đông mở to mắt nhìn quanh. Quả nhiên, chỉ vài giây sau, mọi thứ lại khôi phục nguyên trạng, y hệt như lúc ban đầu.

Cứ như thể trong vài giây ngắn ngủi vừa rồi, họ đã trải qua một chuyến du hành kỳ bí, nơi vạn vật đều có chút khác biệt so với hiện tại, nhưng rồi lại trở về như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Tôi không biết nữa..." Sở Thiên Thu chau mày đáp.

Hắn đã từng nếm trải cảm giác này, nhưng chưa bao giờ nó lại chân thực và mãnh liệt đến thế.

Hắn cảm nhận rõ mình đang đứng rất gần tâm bão, đến mức ngay cả những ký ức trong đầu cũng bị một thế lực vô hình nào đó can thiệp.

.

"Bạch Dương..." Tề Hạ cố gắng xốc lại tinh thần, rít qua kẽ răng, "Đừng có tự tô vẽ cho bản thân nữa... Những người đó... Chẳng lẽ anh không ra tay sát hại sao?"

"Ồ?" Bạch Dương nhún vai với vẻ mặt dửng dưng, "Ta á? Có không?"

"Lúc tôi bị dồn đến đường cùng vì giết quá nhiều người... Chẳng lẽ không phải anh đã xuất hiện để thay tôi gánh vác phần còn lại sao?" Tề Hạ vặn lại, "Nếu không nhờ lượng 'Khí tức Chung Yên' khổng lồ đó... Làm sao tôi đủ sức tước đoạt sinh mạng của hàng ngàn con người?"

Bạch Dương dán ánh mắt sâu thẳm vào Tề Hạ một lúc lâu, rồi bật cười: "Có vẻ như anh lại vớt vát được chút lý trí cuối cùng rồi đấy."

"Tôi không được phép phát điên... Nếu tôi phát điên... Hậu quả sẽ khó lường." Tề Hạ nhăn trán, "Tôi vẫn cần ba người họ..."

"Ba người lưu giữ ký ức lâu đời nhất... đúng không?" Bạch Dương hỏi ngược lại.

"Đúng..." Tề Hạ đưa tay day trán, "Anh cũng thừa biết... Những người vừa bước lên tàu lúc này... Trong đầu họ chứa đựng những gì mà..."

"Là toàn bộ quá khứ của 'Vùng Đất Cuối Cùng'." Bạch Dương đưa mắt nhìn về phía cánh cửa phòng, "Ngay cả Tiền Ngũ cũng đã lên tàu rồi, cộng thêm hàng ngàn 'Người Tham Gia' lẻ tẻ kia nữa. Ký ức của họ ghép lại chính là bức tranh toàn cảnh về lịch sử của 'Vùng Đất Cuối Cùng'."

"Chính xác." Tề Hạ ngẩng mặt lên, "Gom góp được ký ức của họ, tôi có thể mang tất cả những người ở 'Vùng Đất Cuối Cùng' rời khỏi đây..."

"Chắc chắn không bỏ sót một ai chứ?" Bạch Dương vặn hỏi.

"Bỏ sót..." Tề Hạ híp mắt suy tính một lát, "Không đâu."

"Thế còn An thì sao?" Bạch Dương tung đòn chí mạng, "Ai sẽ là người đưa cô ấy đi?"

"An..."

Sắc mặt Tề Hạ dần biến dạng. Giây tiếp theo, cơn đau đầu búa bổ ập đến khiến anh gục đầu xuống, hai tay túm chặt lấy tóc, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.

Anh cảm nhận rõ não bộ mình như bị chia làm hai nửa: một nửa lý trí lạnh lùng sắc bén, nửa kia lại đa sầu đa cảm. Và giờ đây, hai nửa ấy đang va chạm, cấu xé nhau dữ dội.

"Bởi vì anh không thể rời đi được." Bạch Dương tàn nhẫn bóc trần sự thật, "Anh không đi được... Vậy thử hỏi trong ký ức của những kẻ ngoài kia, có ai còn nhớ đến cô ấy?"

"Anh im đi..." Tề Hạ cào cấu mái tóc, thều thào, "Bây giờ không phải lúc bàn chuyện này..."

.

Yến Tri Xuân vừa mới định thần lại thì bỗng thấy đầu óc choáng váng, cả người chao đảo chực ngã.

Giang Nhược Tuyết thấy nguy bèn đưa tay ra đỡ, nhưng trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, cô bàng hoàng nhìn thấy Yến Tri Xuân biến mất khỏi tầm mắt mình, rồi lại thình lình xuất hiện ngay bên cạnh.

"Nhược Tuyết, cô sao thế?" Yến Tri Xuân đứng cạnh cất tiếng hỏi.

"Hả?"

Giang Nhược Tuyết vừa đưa tay ra vừa ngoái đầu lại, nhận ra Yến Tri Xuân ở bên cạnh mình đã biến mất. Cô vội quay lại phía trước, vừa vặn túm được Yến Tri Xuân đang lảo đảo chực ngã.

Cái cảm giác thoắt ẩn thoắt hiện này khiến Giang Nhược Tuyết cũng bắt đầu hoang mang, không biết mình có bị ảo giác hay không.

"Tôi... tôi không sao..." Yến Tri Xuân lắc đầu quầy quậy, "Tự dưng thấy hoa mắt chóng mặt thôi... Bệnh cũ ấy mà..."

"Bệnh cũ gì cơ?" Giang Nhược Tuyết vẫn còn chưa hết bàng hoàng, nhìn chằm chằm vào vị trí Yến Tri Xuân vừa xuất hiện lúc nãy, "Sao trước giờ chưa từng nghe cô nhắc đến?"

"Tôi... Thôi bỏ đi." Yến Tri Xuân lảng tránh, "Không có gì đáng nói đâu."

Giang Nhược Tuyết cảm thấy tình trạng hiện tại của Yến Tri Xuân có gì đó rất rối rắm, nhưng không phải là sự rối loạn về mặt tinh thần, mà thiên về một dạng...

Rối loạn về không gian và thời gian.

Sở Thiên Thu lúc này cũng đang phải tựa người vào tường. Trương Sơn đứng cạnh nhìn hắn với ánh mắt đầy lo âu.

"Đù... Thiên Thu, cậu bị sao vậy?" Trương Sơn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, "Từ nãy đến giờ cứ thấy cậu là lạ..."

Trương Sơn đang nói dở thì bỗng thấy diện mạo của Sở Thiên Thu đột ngột thay đổi. Ánh mắt hắn trở nên hiền hòa, nho nhã, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi.

Đó chính là dáng vẻ quen thuộc của Sở Thiên Thu lần đầu tiên Trương Sơn gặp gỡ tại "Thiên Đường Khẩu".

Nhưng chỉ chớp mắt sau, đôi mắt Sở Thiên Thu lại ngập trong màu máu, sát khí trên người cũng tỏa ra ngùn ngụt như cũ.

"Tôi không sao... Anh xem Tần Đinh Đông thế nào rồi..." Sở Thiên Thu lắc mạnh đầu cho tỉnh táo, "Tôi vẫn trụ được..."

"Tần..." Trương Sơn quay sang nhìn cô gái vừa bước lên cùng mình, "Cô không sao chứ?"

Sắc mặt Tần Đinh Đông nhợt nhạt hẳn đi. Cô khựng lại một nhịp, ngẩng đầu định nói gì đó thì sắc mặt bỗng chốc hồng hào trở lại chỉ trong chớp mắt.

"Tôi ổn."

Đến nước này thì Trương Sơn hoàn toàn mù tịt.

Hai người này rốt cuộc bị dở chứng gì vậy?

.

Ở cách đó không xa, Địa Thử nhận thấy biểu hiện bất thường của cả hai liền dừng bước, nheo mắt quan sát tình hình.

Rõ ràng chẳng có mống kẻ địch nào xuất hiện... vậy mà hai người này lại cư xử như thể 'Niềm tin' vừa bị một cú đả kích chí mạng... Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?

"Sở Thiên Thu..." Tần Đinh Đông nghiến răng hỏi nhỏ, "Cái cảm giác này... có đúng là thực không?"

Lúc này, Sở Thiên Thu mới dần mường tượng ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cảnh vật và con người trước mắt hắn liên tục biến đổi một cách kỳ ảo. Cảm giác trừu tượng này nên diễn tả thế nào cho phải...

"Giống như thể những chuyện này đã từng diễn ra một lần rồi vậy..." Sở Thiên Thu lẩm bẩm như người mộng du, "Và ký ức của chúng ta đang bị chập chéo với ký ức của thời điểm đó..."

"Hả...?" Tần Đinh Đông ngớ người.

"Cảm giác giống như... mình đã từng đặt chân đến nơi này trong một giấc mơ..." Sở Thiên Thu vuốt ve bờ tường, "Chỉ là những tình tiết trong giấc mơ có chút sai lệch so với hiện tại... Và não bộ của tôi đang phải đấu tranh xem nên tin vào thực tại nào."

"Đù... Tôi càng nghe càng thấy lú..." Trương Sơn lầm bầm, "Hai người đang đứng sờ sờ ra đây mà lại bảo là đang mộng du à...?"

"Khó nói lắm..." Tần Đinh Đông ngập ngừng, "Nhưng cách ví von của Sở Thiên Thu cực kỳ sát thực tế. Nó lột tả chính xác những gì tôi đang trải qua. Tôi cũng có cảm giác mơ hồ rằng mình đã từng ở đây, nhưng lại chẳng thể nhớ ra bất kỳ chi tiết cụ thể nào..."

— Hết Chương 1219 —