"Này... Địa Cẩu!"
Tiêu Tiêu hết chịu nổi, bùng nổ quát lớn.
"Hừm..." Địa Cẩu lấy sách che mặt, giọng nói uể oải thốt ra.
"Rốt cuộc mày có định đi quái không?" Tiêu Tiêu gắt gỏng, "Lúc nãy còn hùng hồn bảo phải đợi có đứa mở đường cho mà? Mới được dăm ba phút mà mày đã ngủ cmnr."
"Hừm..." Địa Cẩu lại ừ hữ một tiếng, nghe cứ như đang mớ ngủ.
"Tao lạy mày luôn đấy... Tao quỳ lạy mày luôn." Bất lực trước thái độ của Địa Cẩu, Tiêu Tiêu đành quay sang bảo Trịnh Anh Hùng, "Nhóc cứ canh chừng hắn cho kỹ vào, tốt nhất là nhìn cho hắn thủng người ra luôn đi."
Trịnh Anh Hùng vẫn duy trì ánh nhìn tập trung cao độ vào Địa Cẩu, không biết trong đầu đang tính toán cái gì.
Không thèm bận tâm đến hai kẻ dở hơi kia nữa, Tiêu Tiêu dời bước đến chỗ Lâm Cầm.
Cái con dở này từ nãy đến giờ cứ rúc ở góc tường lầm bầm lảm nhảm như tụng kinh.
Tiêu Tiêu không hiểu đến cái nước sôi lửa bỏng này rồi, còn cái bài kinh quái nào quan trọng đến mức phải tụng ngay lúc này cơ chứ.
Cô ta lách đến sau lưng Lâm Cầm, ghé tai vào sát để hóng xem cô đang lải nhải cái mẹ gì. Vài giây sau, cơn bốc hỏa của cô ta lại được dịp bùng lên.
Đúng như cô ta vừa nhận định, cái đội hình này không có một đứa nào bình thường cả.
Có lẽ chỉ có mỗi đứa mắc chứng rối loạn lưỡng cực như cô ta mới là người thực sự tâm huyết với sự nghiệp của "Cực Đạo" và cái mục tiêu cuối cùng.
Lâm Cầm bề ngoài trông thì rõ là người bình thường, nhưng cái miệng lại cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói nghe hoang đường quái chịu được ——
"Lát nữa đến giờ uống nước rồi."
"Có phải đến lúc ăn gì đó chưa nhỉ?"
"Mình muốn đi vệ sinh."
"Điên mẹ nó rồi... Lũ này điên hết rồi..." Tiêu Tiêu bất lực lắc đầu. Ngay sau đó, cô ta chợt nhớ ra Hàn Nhất Mặc đang nằm chỏng gọng sau ghế sô pha.
Nếu bây giờ vớt vát được ai có tí tác dụng, thì khéo chỉ có mỗi Hàn Nhất Mặc thôi.
"Dậy!" Tiêu Tiêu bước tới chỗ Hàn Nhất Mặc, ngồi thụp xuống, vung tay tát đốp đốp hai cái vào mặt anh chàng, "Còn sống quái không?"
Hàn Nhất Mặc không có tí phản ứng nào. Tuy vẫn còn thở, nhưng trông bộ dạng như đã ngoẻo từ thuở tám hoảnh.
"Mày yếu như sên ấy, sứt da mẻ thịt tí là xỉu cmnr..." Nói xong Tiêu Tiêu lại bồi thêm hai bạt tai nữa, "Giá mà mày siêng tập thể dục tí thì đâu đến nỗi thảm thế này..."
Hàn Nhất Mặc vẫn trơ như khúc gỗ. Tiêu Tiêu cảm thấy tát thêm vài phát nữa khéo tiễn cậu ta chầu ông bà luôn.
"Tốt lắm." Tiêu Tiêu đứng phắt dậy, lướt mắt qua đám người dở dở ương ương trong phòng, dõng dạc tuyên bố, "Tụi mày đúng là làm tao mở mang tầm mắt. Tao sẽ tự thân vận động, có đứa nào đi theo không?"
Mấy thành viên "Cực Đạo" trân trân nhìn cô ta với ánh mắt đờ đẫn.
"Chắc chắn chúng ta đã lỡ hẹn rồi..." Tiêu Tiêu nói tiếp, "Bây giờ toàn bộ anh em 'Cực Đạo' đang bán sống bán chết ngoài kia để giải phóng 'Kiến hôi'... Vậy mà chúng ta lại trốn chui trốn lủi ở đây... Tao thấy nhục quái chịu được..."
Đám thành viên "Cực Đạo" đưa mắt nhìn nhau, quái ai rục rịch.
Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn chúng, vặn vẹo: "Tụi mày quái nhận ra à? Cái thằng Địa Cẩu này nó không có ý định ló mặt ra ngoài... Nó muốn thu mình lại để tránh bão. Tụi mày cũng tính ru rú ở đây à? Đợi đến lúc đồng đội chúng ta chết sạch sành sanh ngoài kia... Đợi đến khi nhiệm vụ xôi hỏng bỏng không, rồi tất cả bị ném ra khỏi đây?"
Nghe câu này, Địa Cẩu khẽ nhúc nhích cuốn sách đang che mặt, hé một con mắt ra.
"Tụi mày không đi thì tao tự đi." Tiêu Tiêu quả quyết, "Dù chỉ có một mình... tao cũng phải đi."
"Việc quái gì phải cuống lên...?" Giọng nói rầu rĩ của Địa Cẩu phát ra từ dưới cuốn sách, "Chẳng phải đã lỡ dở hết rồi sao?"
"Vì thằng quái nào mà chúng tao mới bị lỡ dở hả?!" Tiêu Tiêu nghe thế máu dồn lên não, "Kế hoạch là mày phải hộ tống chúng tao đi tìm Hắc Dương cơ mà? Vậy mà chúng tao lại phải chôn chân mốc meo trong phòng chờ mày... Chúng tao rốt cuộc đang đợi cái quái gì hả?!"
"Tôi nói rồi còn gì..." Địa Cẩu thở dài, "Đợi mấy thằng 'Con Giáp' cục súc mở đường cho chúng ta."
Tiêu Tiêu hết chịu nổi, xông tới túm cổ áo Địa Cẩu.
Địa Cẩu quái ngờ con ranh này lực tay lại khỏe thế, bị giật một phát lảo đảo, cuốn sách trên mặt rơi tuột xuống sàn.
"Tao đây là đủ cục súc rồi!" Tiêu Tiêu gắt, "Mày cứ đợi đi... Chẳng nhẽ một kế hoạch vĩ đại thế này cứ 'đợi' là thắng được à? Tao chỉ cầu mong cái đám 'Con Giáp' không có nhiều đứa khốn nạn như mày, quái thì cả cái hội 'Cực Đạo' này ăn cám hết."
"Cứ yên tâm, người như tôi hiếm lắm." Địa Cẩu vươn tay chộp lấy cổ tay Tiêu Tiêu, khẽ bóp nhẹ đã gỡ được tay cô ta ra, "Đằng nào cũng lỡ mất thời cơ diện kiến Hắc Dương rồi, chi bằng nán lại đây cùng tôi chờ đón một cuộc tao ngộ khác xem sao."
"Cuộc tao ngộ khác...?"
"Suỵt." Địa Cẩu đặt một ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng, "Đừng làm ồn kẻo ảnh hưởng cô ấy."
Tiêu Tiêu nương theo ánh mắt Địa Cẩu, nhận ra gã đang nhìn đăm đăm vào Lâm Cầm.
"Làm ồn... cô ta á?" Tiêu Tiêu quay lại nhìn Lâm Cầm, "Cô ta bị cái 'Đoàn Tàu' này dọa cho mất trí rồi... Mày có nghe thấy cô ta đang lảm nhảm cái quái gì không?"
"Tôi thấy mà." Địa Cẩu đáp, "Mặc dù cái ý tưởng này tôi cũng chỉ mới lóe lên sau khi gặp cô ấy... nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng đây sẽ là một đòn đánh úp tuyệt vời."
"Cái quái gì cơ...?"
"Là 'Mưu Kế'." Trịnh Anh Hùng bỗng lên tiếng, "Từ nãy đến giờ... trên người chú cứ tỏa ra mùi 'Mưu Kế' nồng nặc..."
"Đương nhiên..." Địa Cẩu vươn vai ngáp dài, "Tôi chỉ mang cái vỏ bọc lười biếng thôi, chứ thực ra với tôi... hôm nay là một ngày 'tăng ca' thực thụ đấy."
Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn Lâm Cầm, nhưng Lâm Cầm vẫn cứ tụng mãi điệp khúc cũ:
"Lát nữa đến giờ uống nước rồi."
"Có phải đến lúc ăn gì đó chưa nhỉ?"
"Mình muốn đi vệ sinh."
...
Trên đường tiến về phía cuối hành lang, Tiêu Nhiễm nhận ra số lượng "Người Tham Gia" tản mác hai bên đường đã vơi đi đáng kể. Khi đặt chân đến trước cánh cửa ở cuối đường, ả phát hiện xung quanh quái còn một bóng người.
Chẳng có "Người Tham Gia", cũng không có "Con Giáp".
Cứ ngỡ cánh cửa ở cuối hành lang bèo nhất cũng phải được trạm trổ uy nghi lộng lẫy, quái ngờ lại là một cánh cửa gỗ cũ nát tồi tàn. Điều này khiến hình tượng của Thanh Long và Thiên Long trong mắt Tiêu Nhiễm sụt giảm thê thảm, ả nhủ thầm có vẻ như mấy ông sếp ở đây cũng không phải dạng tài phiệt gì cho cam.
"Đi mẹ nó rã cả cẳng." Tiêu Nhiễm lầm bầm chửi đổng, rồi hít một hơi thật sâu, dùng cái chất giọng nũng nịu nhất có thể gọi lớn: "Có ai ở trong không?"
Gọi xong, đáp lại ả chỉ là sự im lặng chết chóc.
Ả ngó nghiêng hai bên cánh cửa, phát hiện mỗi bên lại tẽ ra một đoạn hành lang ngắn củn.
Hai đoạn hành lang ngắn này hợp với cái hành lang dài ngoẵng của "Đoàn Tàu" tạo thành một ngã ba hình chữ "T", và cánh cửa trước mặt ả nằm chình ình ngay vị trí giao nhau đó.
"Dạ... Em có chuyện quan trọng cần bẩm báo, có ai ở trong mở cửa giúp em được không?" Tiêu Nhiễm lại eo éo gọi.
Nhưng bên trong vẫn im lìm, cứ như thể không có mống nào ở đó.
"Dạ... Nếu không làm phiền, em xin mạn phép tự vào nhé."
Chờ thêm vài giây vẫn không có động tĩnh gì, Tiêu Nhiễm đánh liều đẩy nhẹ cánh cửa.
Bên trong phòng đặt một chiếc bàn tròn. Ngồi đối diện ả là một gã đàn ông vận trường bào màu lục sẫm đang đưa tay day trán. Từ lúc ả bước vào, hắn không thèm liếc ả lấy một cái.