Chương 1170: Dương mưu

THẬP NHẬT CHUNG YÊN / 10 NGÀY TẬN THẾ

7 lượt đọc · 2,373 từ

Tề Hạ đăm chiêu một lát, đóng chặt cửa chiếc két sắt lại. Vừa quay đầu, bóng dáng Bạch Dương lại lù lù hiện ra trước mắt.

"Phiền phức quá đấy?" Tề Hạ nhíu mày.

"Ta chợt nhớ ra một chuyện..." Bạch Dương đưa tay vuốt râu cằm.

"Chưa nghĩ ra thì cứ từ từ mà nghĩ."

"Không." Bạch Dương lắc đầu, "Ta thấy hỏi anh thì có câu trả lời nhanh hơn."

"Hỏi đi."

"Đến lúc đó... anh định tẩu thoát bằng cách nào?"

Tề Hạ lạnh lùng nhìn Bạch Dương: "Ý anh là sao?"

"Đừng có giả vờ ngốc nghếch." Sắc mặt Bạch Dương cũng trở nên nghiêm nghị, "Ta vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu... Lần này anh có vạch ra đường lui cho bản thân không?"

"Không." Tề Hạ đáp gọn lỏn, "Tôi định sẵn sẽ chết ở đây."

"Quả nhiên." Bạch Dương xoa cằm, lát sau nheo mắt lại, "Ta cứ ngỡ logic của mình có lỗ hổng... Hóa ra ta không nhìn thấy đường sống của anh, là vì ngay từ đầu anh đã chẳng màng đến việc sống sót trở ra."

"Thì sao?" Tề Hạ vặn lại.

"Anh chết, đồng nghĩa với việc ta biến mất hoàn toàn." Bạch Dương điềm nhiên đáp, "Vậy nên 'anh có sống sót được hay không', có lẽ là điều duy nhất ở anh khiến ta bận tâm."

"Nhưng mà này... anh đã chết từ đời thuở nào rồi." Tề Hạ cười khẩy, gõ gõ ngón tay lên thái dương, "Anh chỉ là một ảo ảnh tàn dư trong đầu tôi thôi, tưởng mình là người thật chắc?"

"Nhưng anh có bao giờ nghĩ..." Giọng Bạch Dương chợt lạnh lẽo, "...Tại sao ta nhất quyết phải để lại luồng ảo ảnh này không?"

"Ồ?" Tề Hạ nhướng mày, ngẫm nghĩ chừng nửa giây rồi nói, "Hóa ra đây mới là 'vũ khí tối thượng' của anh..."

"Anh thông minh hơn hầu hết những kẻ ở đây, hẳn phải nhìn thấu mưu đồ của ta." Hình bóng hư ảo của Bạch Dương khẽ xoay người, chỉ tay về phía chiếc két sắt đen ngòm sau lưng, " 'Vũ khí tối thượng' của ta sao có thể là 'Cánh cửa' kia được? Đó chỉ là món quà ta chuẩn bị cho anh vì tình vì lý thôi."

"Hợp lý."

"Vậy anh đã sẵn sàng sập bẫy chưa?" Bạch Dương hỏi dồn.

"Thú vị đấy." Tề Hạ gật gù, "Vì ở đây sẽ liên tục có người vong mạng, anh cho rằng tôi sẽ liên tiếp sử dụng 'Sinh Sinh Bất Tức' (Sinh sôi không ngừng), và điều đó sẽ đẩy tôi vào con đường điên loạn."

"Đúng vậy." Bạch Dương cười tà mị, "Nếu đến một khoảnh khắc nào đó anh hoàn toàn phát điên, thì ta sẽ không còn là ảo ảnh nữa..."

"...Mà sẽ trở thành một con người bằng xương bằng thịt." Tề Hạ gật đầu ra vẻ bừng tỉnh, "Tính toán hay lắm."

"Hai chúng ta còn cần phải đứng đây tung hứng khen ngợi mưu kế của nhau sao?" Bạch Dương mỉa mai.

"Không cần thiết." Tề Hạ lắc đầu, "Nhưng tôi không thể lạm dụng sức mạnh bá đạo của 'Sinh Sinh Bất Tức' một cách mù quáng được... Dẫu sao anh cũng biết chuyện gì đã xảy ra với Yến Tri Xuân. Một khi tâm trí của anh hoặc tôi bị ảnh hưởng, những kẻ tái sinh mang theo ký ức nhờ 'Sinh Sinh Bất Tức' sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn, mà chúng ta thì vẫn đang cần họ."

"Cũng có lý." Bạch Dương tán thành, "Bên ngoài lúc này chắc chắn thương vong vô số, anh định khoanh tay đứng nhìn sao?"

"Họ muốn sống, chỉ có thể đánh thức tiềm thức của tôi, giống hệt cái mánh lới mà anh đang dùng."

"Chỉ là một 'Dương mưu' tầm thường thôi, anh thừa sức nhìn thấu, nhưng lại không thể từ chối." Bạch Dương cười nhạt, "Anh khinh rẻ việc coi mình là ta, và ta cũng khinh rẻ việc coi mình là anh. Thậm chí kẻ vượt thời gian như 'Nhân Xà' cũng đã khẳng định 'hắn là hắn, còn ta là ta'. Trong tình cảnh này, chỉ cần anh rạch ròi phân định hai ta từ trong tiềm thức, ta sẽ buộc phải hiện nguyên hình ngay tại đây. Còn nếu anh hoàn toàn đồng hóa ta với anh, anh sẽ buộc phải tiếp nhận toàn bộ ký ức của ta."

"Một chiêu 'buộc phải hiện nguyên hình' xuất sắc, vậy nên đúng như tôi đã nói... tính toán rất hay." Tề Hạ vươn vai khởi động những bó cơ đang mệt mỏi, rồi từ từ ngồi xuống ghế, "Chỉ vì chuyện cỏn con này mà anh bắt Nhân Xà lặn lội xuyên không gian mang thông điệp đến cho tôi... Đáng giá vậy sao?"

"Hắn ghi nhớ câu nói đó là nhờ tình nghĩa với ta." Bạch Dương trả lời, "Tiềm thức của hắn cũng không chấp nhận việc hai ta là một. Trong số những học trò của ta, chỉ có hắn mới chuyển lời chính xác từng câu từng chữ đến anh."

"Quả xứng danh 'Dương mưu'. Anh có thể mượn cơ hội này lợi dụng tiềm thức của tôi để tái sinh, đồng thời thế chỗ một phiên bản điên loạn của tôi. Tuy anh đã chết, nhưng lại cắm một cái gai vào sâu trong tâm trí tôi, khiến tôi phải luôn dè chừng mỗi khi kiểm soát luồng suy nghĩ của mình." Tề Hạ phân tích, "Nhìn khắp cái 'Vùng Đất Cuối Cùng' này, ngoài bản thân tôi ra, e rằng chỉ có mình anh mới to gan lớn mật cắm một cái gai vào não tôi như vậy."

"Kế hoạch ban đầu là thế." Bạch Dương thú nhận, "Nhưng ta không lường trước được việc anh lại tuyệt tình cắt đứt con đường sống của chính mình."

"Có gì lạ đâu?" Tề Hạ phản bác, "Bằng tiềm thức của mình, tôi đã tự biến mình thành một con quái vật. Giờ đây tôi vừa mang bạo bệnh lại vừa máu lạnh vô tình, không thể thoát khỏi nơi này nữa rồi. Hay nói cách khác, ngay từ đầu tôi đã không cần thiết phải chừa lại cho mình một con đường sống."

Bạch Dương nghe vậy liền cười gằn, chòm râu trắng khẽ rung lên: "Đứng trước mặt ta, anh dám tự nhận mình là quái vật sao?"

"Lốt quái vật bên ngoài chỉ là sự biến đổi nông cạn nhất. Bây giờ từ trong ra ngoài, tôi chẳng còn được coi là con người nữa." Tề Hạ điềm nhiên đáp, "Trong hoàn cảnh này... anh vẫn định dùng 'Sinh Sinh Bất Tức' để tái sinh và thế chỗ tôi sao?"

"Hỏi hay lắm." Bạch Dương gật gù ra chiều đăm chiêu, "Đã không chừa cho mình đường lui, chứng tỏ nếu ta xuất hiện thì cái chết cũng là điều tất yếu. Điều này quả thực là một đòn giáng mạnh vào dã tâm của ta."

"Nhưng ngay cả bản thân aanh cũng không thể dừng kế hoạch này lại được." Tề Hạ vạch trần, "Suy cho cùng, anh của hiện tại cũng đâu phải là anh thật, mà chỉ là anh trong tiềm thức của tôi. Khi anh hiện diện ở đây, ý thức của tôi đã tự động phân định rạch ròi anh và tôi là hai cá thể riêng biệt."

"Kỳ lạ thật..." Bạch Dương nheo đôi mắt xám xịt, nhìn Tề Hạ với vẻ dò xét, "Nghe giọng điệu này... có vẻ như anh đang nhận thua."

"Không phải nhận thua, mà là nhìn thấu." Tề Hạ khẳng định, "Thành thật mà nói, việc anh có tái sinh hay không đối với tôi chẳng mảy may quan trọng, nhưng lần này tôi nhất quyết phải đưa tất cả mọi người rời khỏi đây, trừ tôi ra."

"Vậy rốt cuộc anh định làm gì?" Bạch Dương hỏi dồn.

"Tôi sẽ cùng Thiên Long bước lên 'Đoàn tàu' tiến về nơi xa xăm."

"Ồ...?" Bạch Dương gật đầu, "Hiếm thấy nha, đây chẳng phải là điều Thiên Long vẫn hằng mong ước sao? Đi đến một không gian mới, kiến tạo một thế giới mới."

"Hờ..." Tề Hạ cười mỉa, "Nghe thì có vẻ giống nhau, nhưng thực tế thì khác một trời một vực. Hỏi ra được câu này, chứng tỏ anh không phải là Bạch Dương hàng "auth", chỉ là một luồng ảo giác trong đầu tôi thôi."

Bạch Dương nghe vậy khẽ nhoẻn miệng cười, bóng dáng anh ta mờ dần đi trong căn phòng.

Tề Hạ nhân cơ hội lắc mạnh cái đầu đang váng vất. Tần suất nhìn thấy Bạch Dương ngày càng nhiều, chỉ có thể chứng minh một điều: lý trí của anh đang dần bốc hơi.

Đây không phải là một điềm báo tốt lành.

Anh trấn tĩnh lại tinh thần, bước ra khỏi văn phòng và khép hờ cánh cửa. Ngay giây tiếp theo, anh bất ngờ thấy Vân Dao xuất hiện trước cửa tiền trang.

— Hết Chương 1170 —