Nhóm Bác sĩ Triệu bị khói sặc sụa ho khù khụ. Họ đang ở quá gần Chung Chấn, nơi có lớp sương mù dày đặc nhất chiến trường.
"Khụ khụ..." Bác sĩ Triệu ho sặc sụa hỏi, "Mọi người không sao chứ... Lâm Cầm cô còn đó không..."
"Tôi... Tôi ở đây..."
Giọng Lâm Cầm vang lên cách đó không xa. Bác sĩ Triệu vội vàng nheo mắt, lấy tay quạt bớt làn khói dày đặc, tiến đến bên cạnh bảo vệ cô ở phía sau.
"Còn ai khác ở đây không..." Bác sĩ Triệu quay người nhỏ giọng hỏi, "Tiêu Tiêu, Kim Nguyên Huân, Hàn Nhất Mặc... mọi người còn đó không?"
Nhưng không có ai đáp lời. Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm đành nuốt nước bọt, bắt đầu chậm rãi nhích từng bước về hướng Quả chuông khổng lồ trong ký ức.
"Cái gã điên kia bị sao vậy...?" Bác sĩ Triệu lầm bầm, "Nói thế nào cũng không nghe... Đột nhiên tung ra lớp sương mù dày đặc thế này..."
"Anh nhỏ tiếng thôi." Lâm Cầm cảnh báo, "Để hắn phát hiện thì phiền lắm, giờ chắc chắn Bạch Hổ đã bị kinh động rồi, chúng ta phải cẩn thận từng bước..."
"Cái tiếng nổ lớn vừa nãy làm tôi lo quá..." Bác sĩ Triệu nói, "Hình như có thứ gì đó vừa được dựng lên, rồi lại bị phá hủy ngay lập tức..."
"Đừng bận tâm đến chuyện đó." Lâm Cầm gạt đi, "Tập trung vào Quả chuông khổng lồ đi."
"Được..."
Cả hai đều hiểu rằng trong một chiến trường đầy rẫy ‘Tiếng vọng’ thế này, "Tình báo" luôn quan trọng hơn năng lực. Thế nhưng hiện tại ai nấy đều như bị bịt mắt giết người, chẳng ai rõ thực sự chuyện gì đang diễn ra.
Kim Nguyên Huân ôm cánh tay bị thương, lặng lẽ di chuyển phía sau Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm.
Cậu ta đã nghe thấy tiếng gọi của Bác sĩ Triệu ban nãy, nhưng không đáp lời ngay. Cậu ta nhặt một thanh sắt dưới đất lên cầm chặt, lén lút bám theo sau, ẩn nấp trong bóng tối đề phòng Chung Chấn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Đúng như Bác sĩ Triệu vừa nói, hành động của Chung Chấn thực sự quá quái gở. Mặc dù "Thiên Đường Khẩu" đều biết gã vốn chẳng phải hạng tốt lành gì, nhưng gã cũng chẳng có lý do gì để một mình mở màn thảm sát ở nơi này.
Vừa nãy Bác sĩ Triệu đã gọi to mấy tiếng trong sương mù. Về lý thuyết, Chung Chấn đáng lẽ đã phải lộ diện giết người rồi, nhưng gã vẫn bặt vô âm tín. Kim Nguyên Huân đành phải rón rén bước tới, cố gắng không phát ra một tiếng động.
Thế nhưng ngay lúc đó, tai cậu khẽ giật, nghe thấy tiếng bước chân khá rõ ràng truyền đến từ phía sau. Cậu nghi hoặc quay đầu nhìn lại, vừa vặn thấy Chung Chấn mang nụ cười gằn trên mặt, vung dao đâm xuống từ phía sau lưng mình. Kim Nguyên Huân lập tức giơ ngang thanh sắt lên đỡ đòn, cản lại nhát đâm chí mạng.
Vũ khí va chạm tạo ra tiếng động lớn, khiến Bác sĩ Triệu và Lâm Cầm đi đằng trước giật mình ngoái lại. Hai người lập tức thấy cảnh Kim Nguyên Huân và Chung Chấn đang giằng co vũ khí.
"Ông chú..." Kim Nguyên Huân nghiến răng nắm chặt thanh sắt. Tuy cậu đủ linh hoạt, nhưng đọ sức lực thì khó mà bì được đàn ông trưởng thành, "Ông điên rồi sao... bọn này đắc tội gì ông..."
Chung Chấn không trả lời, chỉ vừa cười gằn vừa nghiến răng ấn mạnh lưỡi dao xuống. Kim Nguyên Huân muốn dùng "Dịch Chuyển", nhưng tình hình trước mắt quá cấp bách, "Niềm tin" của cậu bị ảnh hưởng.
"Nếu ông không nói gì thì tôi không nương tay nữa đâu đấy..."
Vừa dứt lời, Kim Nguyên Huân nhìn thấy vệt máu bên tai Chung Chấn. Cậu cau mày, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
"Hình như ông ta không nghe thấy..."
"Không nghe thấy...?"
Bác sĩ Triệu ngớ người, nhưng nhanh chóng nhận ra giờ không phải lúc suy nghĩ chuyện này. Để cứu mạng Kim Nguyên Huân, anh vội vàng lao tới tung một cú đá xoay vụng về. Vừa đá trúng Chung Chấn, chính anh cũng ngã lăn quay ra đất.
Chung Chấn lùi lại vài bước, vừa định tổ chức đợt tấn công mới, thì một bóng hình đồ sộ bất ngờ xuất hiện từ trong làn khói phía sau gã, dùng đôi cánh tay cứng như thép kẹp chặt lấy cổ gã.
"Tiêu Tiêu...!"
Người siết cổ Chung Chấn chính là Tiêu Tiêu.
Thấy mấy người đồng đội đều bình an vô sự, Bác sĩ Triệu mới phần nào yên tâm. Hiện tại chắc chỉ còn mỗi Hàn Nhất Mặc đang nằm xó nào đó chưa rõ phương hướng.
Bị kẹp cổ, Chung Chấn quyết đoán lật ngược con dao gập trong tay, đâm xối xả vào cánh tay Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu rên lên một tiếng đau đớn, vội vàng buông tay ra. Cô kiểm tra cánh tay mình, phát hiện đã bị đâm năm nhát sâu hoắm, vết thương nào cũng đang tươm máu ròng ròng.
Nhân lúc Tiêu Tiêu mất tập trung, Chung Chấn co chân tung một cú đá vào đầu gối cô. Khi Tiêu Tiêu khom người xuống, con dao nhỏ lại nhắm thẳng vào yết hầu cô đâm tới.
Tiêu Tiêu đành bất lực dùng cánh tay cản lại, kết quả lại bị đâm thêm một nhát, máu tươi lập tức túa ra vương vãi khắp mặt đất.
Lúc Chung Chấn lao tới định kết liễu Tiêu Tiêu, Kim Nguyên Huân cuối cùng cũng lấy lại được niềm tin, "Dịch Chuyển" đến bên cạnh Chung Chấn, rồi vung gậy sắt phang mạnh vào cổ tay gã. Tưởng rằng có thể hất văng vũ khí của đối phương, nhưng Chung Chấn lại rụt tay lại, vung dao rạch một đường về phía cổ Kim Nguyên Huân. Cậu vội vàng ngửa người né tránh, nhưng vẫn bị rạch một vết dài trên lông mày.
Chưa kịp phản ứng, trước khi đối phương tiếp tục tấn công, Kim Nguyên Huân lại một lần nữa biến mất khỏi chỗ cũ, thoắt cái hiện ra sau lưng Chung Chấn. Gậy sắt chưa kịp giáng xuống đầu đối phương, Chung Chấn lại tỏa ra một lượng sương mù khổng lồ ngay tại chỗ.
Kim Nguyên Huân bị áp suất không khí đột ngột đẩy lùi một bước, hai mắt cay xè không mở nổi. Cậu ho sặc sụa hai tiếng, cảm thấy có vật gì đó từ trong sương mù phóng tới, cắm phập vào ngực mình.
Giây tiếp theo, cậu chỉ thấy lồng ngực lạnh toát. Đối phương dừng hành động, bản thân cậu cũng dừng hành động.
Kim Nguyên Huân bàng hoàng cúi xuống nhìn vị trí chính giữa ngực mình, con dao của đối phương đã găm thẳng vào ngực cậu.
Nhưng thực tế chỉ có mũi dao cắm vào. Từng giọt máu tươi rỉ ra chảy dọc theo vạt áo, cảnh tượng trông khá đáng sợ, nhưng có vẻ vết thương này không gây chết người.
Kim Nguyên Huân từ từ lùi lại một bước, rút con dao ra khỏi cơ thể. Lúc này, cơn đau nhói mới truyền đến tận tim phổi, máu tuôn ra nhiều hơn.
Cậu nhíu mày ngẩng đầu lên, sau khi sương mù dần tan mới nhìn rõ Chung Chấn, giây tiếp theo liền trố mắt kinh ngạc.
Giữa yết hầu Chung Chấn xuất hiện một cái lỗ thủng xuyên thấu rất gọn gàng, máu tuôn xối xả. Xem ra trước khi đâm dao vào người Kim Nguyên Huân, Chung Chấn đã chết rồi.
"Đệt mợ..." Kim Nguyên Huân chửi thề, "Chuyện này là sao...?"
Nhóm Bác sĩ Triệu cũng xúm lại xem xét, cảm thấy tình hình ngày càng khó hiểu. Có ai đó đã tấn công Chung Chấn sao?
Nhưng ngoài bốn người họ ra, ở đây làm gì còn "Người Tham Gia" nào khác? Vậy ai là người đã ra tay?
Cơ thể Chung Chấn cứng đờ như một bức tượng rồi đổ ập xuống, không còn chút động tĩnh.
"Hình như còn người khác đang theo dõi chúng ta..." Bác sĩ Triệu nhỏ giọng nói với mọi người.
Vừa dứt lời, không gian tại chỗ Chung Chấn ngã xuống bắt đầu vặn vẹo, một bóng người mặc vest bắt đầu hiện ra cạnh cái xác.
Mọi người nghi hoặc nhìn sang, ngay sau đó đều phải hít một ngụm khí lạnh.
Người vừa đột ngột xuất hiện này thế mà lại đeo mặt nạ "Khỉ", rõ ràng là một Nhân Hầu.
"Trời..." Bác sĩ Triệu nuốt nước bọt, "Con đường này quả thực quá gian nan rồi..."
Chưa kịp để mọi người chuẩn bị tinh thần, Nhân Hầu ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua lớp mặt nạ chiếu thẳng vào họ, rồi thốt ra bốn chữ khiến cả bốn người đều sững sờ...
"Cực Đạo vạn tuế."