Hai tên "Con Giáp" lao sầm sập vào nhau ngay trước mắt Sở Thiên Thu và Tần Đinh Đông.
Tiếng va chạm kinh hoàng như hai chiếc xe tải tông trực diện. Dù sao, vóc dáng Địa Thử cũng lép vế hoàn toàn so với Địa Ngưu. Chỉ sau vài cú đụng độ, gã đã bắt đầu lùi bước liên tục.
Sở Thiên Thu hiểu rằng, đúng như những gì hai kẻ đó vừa tranh luận, đứng trên lập trường của mỗi bên, rất khó để phân định đúng sai. Và chắc chắn cũng chẳng bên nào chịu nhượng bộ trong cuộc chiến này.
Chỉ là hắn không bao giờ ngờ tới, một kẻ thường ngày có vẻ "gió chiều nào che chiều ấy" như Địa Thử, lúc này lại kiên cường chống trả Địa Ngưu mà không kêu lấy một tiếng, như thể bị chạm đến giới hạn tận cùng.
" 'Mèo Vờn Chuột' cái nỗi gì..." Địa Ngưu nghiến răng, giơ tay đè chặt nắm đấm của Địa Thử, "Chẳng qua cũng chỉ là con chó đeo vòng cổ thôi... Giờ quên đeo vòng cổ nên chạy rông cắn bừa à?"
"Ha..." Địa Thử cười gằn, "Chưa biết chừng... Đứa nào mới thực sự là 'Con chó đeo vòng cổ' đâu."
Thấy hai kẻ đang quần thảo ác liệt, đấm đá túi bụi, Trương Sơn quay sang hỏi Sở Thiên Thu: "Cậu tính sao...? Vào giúp một tay hay nhân cơ hội chuồn luôn?"
Sở Thiên Thu vừa định lên tiếng ra lệnh thì môi chợt mấp máy, rồi lại lắc đầu: " 'Thiên Hành Kiện' là của anh, anh thấy việc gì đúng thì cứ làm đi."
"Việc đúng đắn à?" Trương Sơn khựng lại một nhịp, rồi cười toe toét, "Thế còn phải hỏi sao? Đang đi dạo hóng mát tự nhiên bị một thằng to con chặn đường đòi quýnh lộn. Đù, lúc này mà không tẩn lại thì nhục mặt lắm."
"Được." Sở Thiên Thu gật đầu, "Vậy tôi đứng ngoài chờ anh."
Trương Sơn lập tức xông lên. Giữa lúc hai tên "Con Giáp" đang quần nhau ác liệt, anh lao vào chiến trường như chốn không người. Lúc này, hai bên đang liên tục trao đổi chiêu thức. Địa Thử đang bị Địa Ngưu dồn ép vào góc chết.
Bất chấp tất cả, Trương Sơn vòng ra sau lưng Địa Ngưu, đưa tay túm chặt lấy cổ áo của gã.
Địa Ngưu chỉ cảm thấy cổ bị siết chặt, trọng tâm cả người hẫng đi. Gã bàng hoàng nhận ra mình đang bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, lưng gã đã đập sầm xuống mặt sàn với một cú nện trời giáng.
Cú ngã khiến Địa Ngưu choáng váng mặt mày. Ngay cả trong hàng ngũ "Cấp Địa", cũng hiếm có kẻ nào đủ sức nhấc bổng gã lên rồi quật ngã xuống đất một cách dễ dàng như vậy.
"Chơi tới đây thôi được rồi chứ?" Trương Sơn buông lời nhẹ tênh, "Đánh nhau thế đủ rồi."
Địa Ngưu nằm sõng soài trên mặt đất, trố mắt nhìn Trương Sơn với vẻ khó tin. Dù đã chạm mặt gã đàn ông này nhiều lần, nhưng gã chưa từng có ấn tượng rằng tên này sở hữu ‘Tiếng vọng’.
Chuyện này có vô lý quá không? Lẽ nào "Đánh chết một con gấu" lại là chuyện có thể làm được bằng tay không mà không cần dùng ‘Tiếng vọng’?
Nhờ đòn tấn công vừa rồi, Trương Sơn đã phần nào định lượng được sức mạnh "Thiên Hành Kiện" của bản thân. Với cái thân thể này, có lẽ anh thực sự đủ sức solo sòng phẳng với "Cấp Địa".
Điều duy nhất cần bận tâm là thời gian duy trì "Thiên Hành Kiện" có hạn, bắt buộc phải đánh nhanh thắng nhanh, nếu không sẽ rước họa vào thân.
"Mày..."
Địa Ngưu lồm cồm bò dậy, vừa định mở miệng nói gì đó thì Trương Sơn đã không cho gã cơ hội. Anh tung một cú đá như trời giáng vào ngực Địa Ngưu, rồi lao thẳng vào đấm đá liên hoàn.
Tuy những đòn tấn công của Trương Sơn thoạt nhìn có vẻ loạn xạ, không theo bài bản nào, nhưng Địa Ngưu lại cảm nhận rõ từng cú đấm đều mang uy lực chí mạng. Gã chỉ còn biết nằm dưới đất, vung tay chống đỡ một cách yếu ớt.
Địa Thử đứng ngoài há hốc mồm kinh ngạc. Tuy gã có lờ mờ đoán được gã "Người Tham Gia" vạm vỡ này có thể sở hữu "Man Lực" hay "Thần Lực" - những thứ sức mạnh phi lý - nhưng gã chưa bao giờ tưởng tượng nổi cảnh tên đó lại đè cưỡi lên người Địa Ngưu mà đấm.
Trương Sơn đè chặt Địa Ngưu, liên tục dội những cú đấm búa tạ xuống đầu đối phương, hệt như đang khống chế một con gấu bị trói nghiến.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong ký ức, anh bung xõa toàn bộ sức mạnh mà không hề kìm nén, tấn công một người với những đòn đánh mang tính triệt hạ. Dẫu sao thì cái gã to xác này cũng sở hữu một cơ thể được cường hóa, những đòn đánh bình thường chưa chắc đã xi nhê gì.
Địa Ngưu co rụt hai tay lại che chắn hai bên thái dương, nhưng mỗi cú đấm nện xuống đều mang sức nặng của một viên thiên thạch. Dù thể xác của gã miễn cưỡng chịu đựng được, nhưng lớp sàn gỗ phía sau đầu gã thì đã bị chấn động đập nát bét.
Với kinh nghiệm thực chiến dày dặn, Trương Sơn liên tục tấn công hai bên má đối phương theo nhịp "trái - phải - trái - phải". Vừa lúc đối phương bắt đầu quen với nhịp điệu phòng thủ "trái - phải", Trương Sơn bất thần dồn toàn lực tung một cú móc ngược từ dưới lên, giáng thẳng vào cằm Địa Ngưu.
Đây là đòn phá vỡ quán tính kinh điển trong võ thuật. Cú đấm này không chỉ khiến cơ thể Địa Ngưu không kịp phản ứng, mà còn đánh sập hàng rào phòng thủ tâm lý của gã.
Thân hình đồ sộ của Địa Ngưu bị Trương Sơn hất tung lên từ dưới đất, văng xa và trượt dài trên mặt sàn gỗ, để lại một vệt cày sâu hoắm. Do lực đập quá mạnh, gã trượt đi một quãng xa mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Địa Ngưu lộn nhào thêm mấy vòng trên hành lang rồi mới nằm im bất động.
Địa Thử chứng kiến cảnh tượng này, đực mặt ra một lúc lâu rồi mới lững thững bước tới gần Trương Sơn, cất tiếng: "Lãnh đạo, đòn này có phải gọi là 'Cút xéo' trong truyền thuyết không?"
Trương Sơn rũ rũ bàn tay phải đang tê rần, đứng thẳng dậy và từng bước tiến lên phía trước. Lúc này, hiệu lực của "Thiên Hành Kiện" vẫn còn, anh phải thừa thắng xông lên, đập cho đối phương mất khả năng chiến đấu hoàn toàn mới được. Vừa rồi anh chiếm ưu thế phần lớn là do giành được tiên cơ. Trong thực chiến, khi hai đối thủ có thể hình và sức mạnh tương đương nhau, kẻ nào giành được lợi thế ban đầu thường sẽ áp đảo đối phương từ đầu đến cuối.
Trong những trận chiến cân tài cân sức, thứ quyết định thắng bại chính là mưu mô xảo quyệt, thủ đoạn tàn độc và sự nhạy bén hơn đối phương.
Đám "Con Giáp" đứng dạt sang hai bên hành lang đều dán mắt vào chiến trường ở giữa. Đám "Cấp Nhân" thì bị khí thế áp đảo của Trương Sơn làm cho khiếp vía, còn đám "Cấp Địa" thì mỗi kẻ một tâm tư. Kẻ khoanh tay trước ngực, kẻ tựa lưng vào cửa, biểu cảm trên mặt muôn hình vạn trạng. Điểm chung duy nhất là tuyệt nhiên không một ai nhúng tay vào, chỉ lặng lẽ đứng xem màn kịch hay này.
Trương Sơn vừa đi vừa ngước nhìn về một điểm rất xa. Nơi đó dường như cũng đang diễn ra một trận ẩu đả, có một bóng người đang đè một "Con Giáp" xuống đất mà nện.
Anh nheo mắt nhìn kỹ hơn, lờ mờ nhận ra đó là một con Hổ trắng khổng lồ đang dần nhừ tử một "Con Giáp" khác.
Con hổ trắng kia có vẻ cũng thấm mệt. Gã ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trương Sơn. Khoảng cách giữa hai người quá xa nên không ai nhìn rõ mặt ai.
Trương Sơn lấy lại sự tập trung, cúi xuống nhìn Địa Ngưu đang nằm vật dưới đất. Miệng gã túa đầy máu, ánh mắt cũng bắt đầu dại đi.
"Chưa được dừng tay..." Trương Sơn thầm nhủ.
Anh khom người xuống, giáng thêm một cú đấm tàn bạo nữa xuống đầu đối phương. Cú đấm mạnh đến mức xé gió vang rền, lọt vào tai đám "Con Giáp" xung quanh, nhưng vẫn chẳng một ai đứng ra ngăn cản.
"Người Tham Gia" hạ sát "Con Giáp", miễn không phải là mình, thì ai dại gì mang mạng ra đánh cược vì nỗi đau của kẻ khác?
Đây là "Vùng Đất Cuối Cùng". Muốn ngoi lên vị trí cao hơn, cách duy nhất là giẫm đạp lên xác của những kẻ khác.
Kẻ nào không hiểu được chân lý này, thì từ đầu vốn dĩ đã không có cửa làm "Con Giáp".
Sàn gỗ dưới đầu Địa Ngưu nứt toác thành một cái hố sâu hoắm. Đầu gã bị từng cú đấm của Trương Sơn giã lún dần xuống đất.
Sở Thiên Thu thấy vậy liền bước tới, đưa tay kéo cánh tay Trương Sơn lại.
"Trương Sơn, hắn bất tỉnh rồi." Sở Thiên Thu nhẹ giọng nhắc nhở.
Trương Sơn với khuôn mặt vô cảm từ từ dừng tay, lúc này mới nhận ra tay phải của mình đã nhuốm đầy máu.
"Được rồi." Sở Thiên Thu nói, "Hắn không gượng dậy nổi nữa đâu."
Trương Sơn đứng thẫn thờ một lúc lâu, cảm giác não bộ mình có gì đó bất thường. Dưới sự chi phối của "Tiếng vọng Chuyên Sâu", những ký ức đáng lẽ không tồn tại bỗng ồ ạt tràn vào tâm trí anh.