"Anh đòi thêm luật...?" Thanh Long nheo mắt nhìn Tề Hạ, "Anh thậm chí còn chưa từng chơi thử trò này, mà đã định can thiệp vào luật chơi sao?"
"Thế không tốt à?" Tề Hạ hỏi vặn lại, "Chúng ta hãy tạo thêm chút biến số cho trò chơi này đi."
Nói xong, Tề Hạ đưa mắt nhìn Huyền Vũ đứng phía sau Thanh Long, nhận thấy cô ta dường như đang lơ đãng, hắn bèn hắng giọng hỏi:
"Trọng tài, có được không?"
Thanh Long nghe vậy thì lộ vẻ không vui: "Trò này do ta thiết kế, ta mới là trọng tài."
"Không, ông rõ ràng là người tham gia trò chơi này." Tề Hạ bắt bẻ, "Làm gì có cái lý người chơi lại tự làm trọng tài?"
Huyền Vũ nghe Tề Hạ nói thấy rất có lý, liền gật đầu phán: "Tự mình làm trọng tài, không đúng luật."
Thanh Long khựng lại, gật đầu: "Trọng tài đã lên tiếng, vậy anh cứ thêm luật đi."
Tề Hạ tiếp tục: "Chúng ta vẫn dùng tất cả các 'Chữ' trước đó để tách ghép thành 'Chữ' mới, đúng không?"
"Đúng."
"Vậy tôi có một ý này." Tề Hạ đề xuất, "Chúng ta mỗi người sẽ chỉ định một 'Chữ' không được sử dụng, và loại nó khỏi trò chơi này. Trong quá trình ghép 'Chữ' tiếp theo, tuyệt đối không được phép dùng 'Chữ' đã bị loại bỏ. Nhưng để tăng thêm tính bất ngờ, chúng ta sẽ không nói cho đối phương biết mình đã loại bỏ 'Chữ' nào."
Tất cả những người có mặt đều im lặng nhìn hắn, ngay cả Thanh Long và Huyền Vũ cũng chưa hiểu ý đồ của Tề Hạ.
"Anh thậm chí còn chưa biết 'Yêu cầu' trong hộp là gì, mà đã đòi thêm luôn luật này?"
"Ừm." Tề Hạ gật đầu, "Thấy sao?"
Ánh mắt Thanh Long chớp nhoáng suy tính mọi khả năng có thể xảy ra. Hắn linh cảm đây có thể là một cái bẫy, nhưng nếu từ chối thẳng thừng lúc này thì sĩ khí sẽ giảm sút.
Huống hồ trọng tài cũng đã đồng ý rồi.
"Không thành vấn đề." Thanh Long chấp thuận, "Bắt đầu chỉ định đi, anh muốn loại bỏ 'Chữ' nào?"
"Tôi sẽ dẫn Huyền Vũ đi chọn." Tề Hạ nói, "Huyền Vũ có vẻ không biết chữ, nhưng ít nhất cô ta biết đó là một 'Chữ'. Chúng ta sẽ lần lượt đến đống 'Chữ' kia để chọn, sau đó giao 'Chữ' đó cho Huyền Vũ."
Thanh Long cân nhắc đề nghị của Tề Hạ. Vì Huyền Vũ quả thực không biết chữ, nên ngay cả cô ta cũng không biết "Chữ" mà hai bên đã loại bỏ là gì. Nhìn chung, yêu cầu này khá hợp lý.
"Được." Thanh Long gật đầu, "Anh đi trước đi."
Tề Hạ không nói thêm lời nào, xoay người tiến về phía đống "Chữ" cách đó không xa. Huyền Vũ cũng bám sát theo sau, đứng sừng sững cạnh hắn như một bức tượng.
Tề Hạ quay lưng lại với Thanh Long, cúi xuống lật qua lật lại đống "Chữ", tạo ra những tiếng "lạch cạch" va chạm.
Dưới những ánh nhìn tò mò nhưng không rõ ràng của mọi người, Tề Hạ chọn lấy một "Chữ", giơ nó lên cao trước mặt Huyền Vũ.
Huyền Vũ khựng lại vài giây, thò tay ra khỏi mái tóc đen dày, đón lấy "Chữ" từ tay Tề Hạ.
Thanh Long quan sát toàn bộ quá trình, bắt đầu thấy kế hoạch của Tề Hạ có vẻ hơi có lỗ hổng.
Lần "Loại bỏ" này, Tề Hạ chọn trước, hắn chọn sau. Về lý thuyết, khi hắn đến lục đống "Chữ", hắn sẽ biết Tề Hạ đã lấy đi "Chữ" nào.
Tuy nhiên, Thanh Long vẫn không hiểu tại sao Tề Hạ lại đặt ra một luật lệ vô ích đến vậy.
Sau khi Tề Hạ chọn xong, Thanh Long cũng bước tới. Hắn cúi xuống đếm lướt qua đống "Chữ" và nhanh chóng phát hiện ra một điều kỳ quái.
Số lượng "Chữ" dường như không hề giảm đi.
Trừ một chữ "Binh" (兵) đã bị lấy mất, ở đây vẫn còn nguyên mười ba "Chữ".
Thanh Long lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành, bèn khom người định kiểm tra kỹ hơn.
Lúc này, Tề Hạ quay đầu lại, trao cho Trần Tuấn Nam và Kiều Gia Kính một ánh mắt đầy ẩn ý.
Cả hai lập tức hiểu ý đồ của Tề Hạ.
"Úi chao ơi ~~~~~~~"
Một tiếng la thé lên như chim nhạn xé toạc bầu trời.
"Tuấn Nam! Cậu sao thế?! Có phải đau quá không, ráng chịu đựng nhé!"
"Chắc tôi mù cmnr, lão Kiều mày mau nhìn hộ tôi xem!" Trần Tuấn Nam gào lên, "Có lão già nào đó sợ thua quá nên đang cố bới lông tìm vết trong đống 'Chữ' kìa, tôi có bị mù không?!"
"Tuấn Nam! Cậu không mù đâu!" Kiều Gia Kính cũng hùa theo, "Lão ta đang săm soi 'Chữ' thật kìa!"
"Mẹ kiếp!" Trần Tuấn Nam vỗ trán bôm bốp, "Tiểu gia thà rằng mình nhìn nhầm, Thanh Long lẫy lừng thế mà lại giở trò với bọn mình á? Lão không những thổi còi đen, gian lận, mà giờ còn chơi bẩn thật luôn! Lão Tề, ông hồ đồ quá!"
"Hồ đồ quá đi!"
Thanh Long nghe những lời châm chọc của Kiều Gia Kính và Trần Tuấn Nam thì không khỏi cau mày, tâm trí cũng trở nên rối bời.
Tại sao "Chữ" lại không thiếu đi cái nào?
Hàng loạt "Chữ" bị tháo rời thành các bộ thủ, quấn lấy nhau cùng mớ dây xích lộn xộn khiến Thanh Long càng thêm hoa mắt chóng mặt.
Nếu số "Chữ" thật sự không giảm, điều đó chứng tỏ trước khi Tề Hạ chọn một "Chữ" đưa cho Huyền Vũ, ở đây phải có đến mười bốn "Chữ".
Rốt cuộc cái "Chữ" thừa ra đó xuất hiện từ lúc nào?
Lúc nãy đứng trên đài cao, hắn đã quan sát toàn bộ diễn biến của trò chơi, nhưng dù sao năng lực của hắn là "Linh Văn" (Nghe), chứ không phải "Linh Thị" (Nhìn). Lẽ nào hắn đã bỏ sót thông tin quan trọng nào đó?
Hắn tận mắt thấy Trương Lệ Quyên không hề chế tạo thành công "Chữ" nào tại hiện trường, "Chữ" trước mặt cô ta là do Tề Hạ đổi cho, vậy rốt cuộc chuyện này là sao...
"Lão Tề! Cứ yên tâm mà ra đi!!" Trần Tuấn Nam gào rách cả họng, "Chúng tôi sẽ lưu truyền sự oai phong lẫm liệt của ông cho muôn đời sau!"
"Phải ráng lên nhé Tuấn Nam!" Kiều Gia Kính bổ sung, "Cậu còn phải kể cho họ nghe về sự oai phong lẫm liệt của Thanh Long nữa đấy!"
"Tiểu gia có dám kể không?!" Trần Tuấn Nam vặn lại, "Lão ta là thần đấy."
"Được chứ! Một vị thần oai phong lẫm liệt chuyên bắt nạt chúng ta!"
Những âm thanh huyên náo không ngừng vang vọng từ xa, khiến tâm trí Thanh Long càng lúc càng xáo trộn.
Tuy hai tên này đang cố tình gây rối, nhưng lời chúng nói không phải không có lý.
Mình đang sợ cái gì chứ...?
Sợ một "Chữ" bất ngờ xuất hiện từ đâu đó của Tề Hạ?
Sợ Tề Hạ sẽ đánh bại mình?
Hay là sợ Huyền Vũ sẽ thật sự giết chết mình?
Dù có thua trò chơi này, Huyền Vũ có nổi điên ngay tại chỗ đi chăng nữa, thì sức mạnh của cô ta cũng không thể nào trấn áp được mình.
"Nực cười." Thanh Long bật cười, "Không biết từ lúc nào... ta lại nghiêm túc đến thế này."
Hắn nhặt bừa một chữ "Tượng" (象) dưới đất lên, quay lưng đưa cho Huyền Vũ.
"Lấy cái này đi."
Huyền Vũ hơi sững người, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy "Chữ".
Tề Hạ nhếch mép mỉm cười. Tất cả "cái bẫy" đã giăng xong, giờ chỉ còn chờ xem "Yêu cầu" là gì.
Anh và Thanh Long bước đến trước màn hình hiển thị. Huyền Vũ thò tay vào hộp gỗ lục lọi một hồi, cuối cùng lôi ra một tờ giấy.
Đó chính là yêu cầu cho vòng ghép "Chữ" đầu tiên.
Huyền Vũ cầm tờ giấy, ngơ ngác nhìn một lúc lâu, rồi đành bất lực đưa cho Thanh Long.
Tề Hạ bước tới một bước, rướn người xem. Dòng chữ trên giấy hiện ra rõ rành rành:
"Ai nhiều nét nhất thì thắng".